trang Truyện và Thơ của Lê Thị Hoài Niệm              |                 www.ninh-hoa.com

LÊ PHAN TUYẾT

  Bút hiệu:
Lê Thị Hoài Niệm

Tốt nghiệp Sư Phạm Qui Nhơn và từng dạy học tại trương Tiểu học Phong Ấp, Ninh Ḥa, Khánh Ḥa.

Hiện cư ngụ tại:
Tiểu bang Texas, Hoa Kỳ.


 

 

 

 


 


NGƯỜI ĐI T̀M
DĨ VĂNG

- Lê THỊ HOÀI NIỆM -
Tranh: Họa sĩ Phi-Ṛm

 
  

Kỳ 4:  (Tiếp Kỳ 3)

 

 

 

Nếu một ngày không v́ một dun rủi t́nh cờ nàng biết được tin.   

  

   -Anh ấy bị bắt trong những ngày gần cuối cùng của cuộc chiến trước khi có lệnh di tản triệt thoát khỏi cao nguyên..

    Người bạn mới gặp lại trên đất Mỹ trong buổi họp mặt không quân, kể cho nghe gần hết quăng đời ông lúc sau này, nói tiếp:

   -Anh ấy bị bắt làm tù binh, bị giam trên miền núi, sau gần ba năm được trả tự do, nhưng về đến nhà lại gặp toàn chuyện buồn cũng từ người cha theo Cộng sản đó.

 

   Cha ông đă về. Về từ một nông trường miền Bắc. Cha ông đi tập kết nên trong hồ sơ lư lịch ghi cha chết, là cái cớ không phải chỉ  của riêng ông,  mà của nhiều người miền Trung lẫn miền Nam thuở đó. Nhưng khổ nỗi, cha của ông thuộc thành phần “tiểu tư sản” nên gần một phần ba cuộc đời đi theo “bác và Đảng”, cũng chỉ quanh quẩn ở mấy cái nông trường cuốc đất trồng khoai, tiếp tế lương thực cho “bộ đội vào Nam giải phóng”, và c̣n khổ hơn những người gọi là nghèo khổ của miền Nam tự do, trong khi phải nuôi thêm một người vợ và hai người con khác..

   Cuộc giằng co giành nhà giành đất bắt đầu xảy ra. Cha ông quả quyết đó là tài sản của ḍng họ, ông ta có quyền sở hữu, “ xử lư”,  nếu ông ta không chiếm giữ ngay, sẽ bị quốc hữu hoá v́. ..thằng con “ngụy”. Cha con xa cách mấy chục năm dài, đă không hề có chút t́nh cảm, lại ở hai chiến tuyến khác nhau,  bây giờ lấn qua quyền lợi. Mẹ ông vừa buồn rầu bị mất chồng, bao nhiêu năm chờ đợi bà ở vậy nuôi con, chờ chồng,  giờ người chồng trở về khiêng thêm tội danh phụ bạc. Người con trai duy nhất th́ thân tàn ma dại, lại là kẻ thua cuộc, gia sản bao nhiêu năm bà ǵn giữ cho thằng con, giờ bị cướp đoạt trắng trợn, nên bà ngă bịnh và ra đi.

 

   Cuối cùng  một mảnh đất được người cha chia cho ông. Nhờ những người hàng xóm thương t́nh phụ dựng lên một căn nhà tranh nho nhỏ và một sào ruộng cũng  bị gom vào hợp tác xă.  Ngoài những ngày tháng làm nông, cuốc đất trồng khoai để sống qua ngày, có thời gian ông theo người làng lặn lội vào tận trong núi “đi điệu t́m trầm”, may ra có thêm chút đỉnh tiền bạc để phụ vợ nuôi con, nhưng rồi ông đă suưt bị cọp vồ. Thoát chết , ông từ giă nghề đi điệu. May mà vợ ông và những đứa con đă về sống nương nhờ bên phía ngoại, nơi căn nhà đang tổ chức đám tang.

 

  Khi những người bạn tù được đi Mỹ theo diện HO, th́ ông một lần nữa thất vọng hoàn toàn, v́ những ngày tháng ở tù  chưa  đủ tiêu chuẩn để được ra đi. Dù thất chí nhưng vẫn giữ tính ngang tàng, sĩ khí năm xưa . Cuộc sống cực khổ thiếu trước hụt sau nên khi người hàng xóm rủ ông chung sức  làm nghề…nấu rượu lậu, một vốn …bốn lời, ban đầu ông c̣n ngần ngừ, e ngạ́, nhưng khi đói đầu gối cứ phải ḅ, ông vẫn phải làm những việc mà ḿnh không hề muốn. 

 

   Với những chén rượu hằng ngày tự bàn tay của ông sản xuất ra, lâu dần đă gậm nhấm từng tế bào da thịt trong ông, nó biến dạng từ h́nh hài lẫn t́nh cảm, giết chết hẳn một con người oai hùng, hiên ngang một thuở, giết luôn cả phần  tương lai c̣n lại với chứng bịnh ung thư gan.

 

    Tâm sinh lư đều bịnh hoạn. Ông chết. Trút sạch nợ trần gian, như lời nói của ông chủ quán bên đường “….. cũng nên đi sớm cho khoẻ tấm thân…”

   

    Người đàn bà ngồi trên xe trở về lại thành phố, bên tai vẫn c̣n nghe văng vẳng tiếng khóc và lời kể lể của người góa phụ vừa khoác áo tang chồng:

   -Từ lúc tui d́a làm dợ ổng, tui cứ thấy ổng buồn hoài , nhưng hỏi ổng đâu có nói. Rồi thời cuộc đưa đẩy, ổng ở tù dià, cứ lầm lầm lỳ lỳ. Khi cha con họ gặp lại nhau, họ căi nhau quá trời , nói cũng v́ ông cha theo cộng sản  mà ổng mất hết, sống cũng như chết, làm hại cả một đời mẹ con ổng, mà cuối cùng cũng chẳng được quyền cao chức trọng ǵ, lại c̣n nghèo xác nghèo xơ.  Hai cha con đă không có gần gũi đến khi cha ổng mất. C̣n tài sản th́ mấy đứa con riêng của ông cha chiếm hết, v́ họ có quyền, nên anh em cũng không thuận thảo, tới lui. Tui cứ nghĩ cộng sản dô nên ổng trở d́a làm dân, mất hết, tui đâu biết ổng nói xa nói gần, măi đến khi gần chết, ổng mới kêu mẹ con tui lại, ổng xin lỗi đă không lo tṛn bổn phận làm chồng làm cha trong ngần ấy năm qua, biểu tha lỗi cho ổng, rồi ổng khóc nói hồi trước ổng có yêu một người, mà v́ lư lịch cha ổng, nên ổng để mất người ta…,  may mà chị đă dià nhằm ngày đưa đám tang ổng, chắc ổng cũng được ngậm cười nơi chín suối………

 

 

 

 

 

Lê Thị Hoài Niệm

 

 

 

 

 

 

 

trang Truyện và Thơ của Lê Thị Hoài Niệm             |                 www.ninh-hoa.com