trang Truyện và Thơ của Lê Thị Hoài Niệm              |                 www.ninh-hoa.com

LÊ PHAN TUYẾT

  Bút hiệu:
Lê Thị Hoài Niệm

Tốt nghiệp Sư Phạm Qui Nhơn và từng dạy học tại trương Tiểu học Phong Ấp, Ninh Ḥa, Khánh Ḥa.

Hiện cư ngụ tại:
Tiểu bang Texas, Hoa Kỳ.


 

 

 

 


 


NGƯỜI ĐI T̀M
DĨ VĂNG

- Lê THỊ HOÀI NIỆM -
Tranh: Họa sĩ Phi-Ṛm

 
  

Kỳ 3:  (Tiếp Kỳ 2)

 

 

 

        T́nh cờ, thật t́nh cờ nàng gặp lại một người bạn trong khóa học của chàng và đă là một Pilot trực thăng vào một buổi chiều nơi quán nước ở băi biển.

           -Chị không nhận được tin ǵ sao? Hắn đă về nước từ lâu lắm rồi, nghe  họ bảo hắn không vượt qua nổi kỳ thi anh văn để qua trường bay, nhưng lư do chính là v́ lư lịch sao đó…, tôi cứ ngỡ chị đă biết điều đó và cứ ngỡ chị không c̣n... .Người bạn bỏ lửng câu nói với vẻ nuối tiếc và cả lời xin lỗi đă hiểu lầm.

           -Anh ấy dấu tôi ? Tại sao không liên lạc, không tỏ thật với nhau về những chuyện đă xảy ra? Có sự giận hờn trong câu nói.

           -Mỗi người có một lối suy nghĩ khác nhau và những  mặc cảm đi cùng, nhất là những người thanh niên trẻ nhiều nhiệt huyết  như tụi tôi!

           -Mặc cảm! Tại sao lại mặc cảm với người ḿnh yêu? Chẳng lẽ tôi đến với anh ấy chỉ v́ bộ đồ bay? Anh ấy xem thường tôi đến như vậy sao? Anh ấy không hiểu được t́nh yêu tôi dành cho anh ấy có thể vượt qua được tất cả sao? Anh ấy không hiểu hay cố t́nh không muốn hiểu?

        Như muốn biện minh những cảm nghĩ tốt nơi người vắng mặt, người bạn chân thành bày tỏ:

           -Có lẽ v́ quá yêu chị cũng nên, hắn đă bắt buộc phải xa chị. Tôi nghĩ khi t́nh yêu đă đi tới một điểm tuyệt đối, người ta thường không muốn làm người  ḿnh yêu thất vọng , buồn rầu, lại không muốn chị bị liên lụy…,  thà vĩnh viễn xa nhau..,đó là lư do bạn tôi âm thầm xa lánh chị, dù tôi biết hắn bị dày ṿ và rất đau khổ.

        Người bạn buông tiếng thở dài nhưng đă gượng làm vui, vớt vát:

           -Hay là tôi bảo bạn tôi viết thư xin lỗi chị, để hắn trở về ? Cho hắn có cơ hội t́m lại nguồn sống vui ngỡ rằng đă mất?

           -Anh ấy đă thật sự mất tôi rồi, không ngỡ ngàng ǵ nữa đâu!!! Nàng chưa nguôi cơn giận.

                         

         Bây giờ bà đang đi theo sau chiếc xe tang của người t́nh chiến sĩ năm xưa. Bây giờ bà mới là người thật sự mất ông vĩnh viễn mà không c̣n ngỡ hay nghi ngờ ǵ nữa. Ông đi là chôn hết bao đắng cay khổ nhục trong đời, trút sạch mọi oan khiên, xóa tan hoàn toàn những kỷ niệm một thời trai trẻ. Có thể  ông đă mỉm cười khi đang lơ lửng đâu đó trong chốn không cùng khi nh́n xuống cơi trần thấy bà ngồi đây. Bà nguyện cầu cho linh hồn ông sớm được siêu thoát nhưng ḷng buồn thấm thía.

          Đă hết thật rồi, khi bà t́m biết được nơi ở của ông để về thăm lại người xưa, lại thêm một lần hụt hẫng. Bà đă khóc, những giọt nước mắt mang đầy nỗi tiếc thương, ân hận mà trước khi đến nơi này bà đă hứa, dù bất cứ trong hoàn cảnh nào, ngay cả khi có mặt người vợ của ông, bà cũng sẽ trút hết những dằn vặt, những hối hận  mà bao nhiêu năm vẫn đeo đẳng theo bà trong nhiều lúc nửa đêm về sáng,  dù ǵ bà cũng phải một lần đối mặt với dĩ văng năm xưa, dẫu muộn,  để nghe chính người trong cuộc nói lên tất cả, dù bây giờ không ai c̣n lệ thuộc vào ai. Và bà cũng muốn âm thầm giúp đỡ trong điều kiện cho phép, dẫu sao bà cũng được sinh sống ở một vùng đất tự do, giàu có. Ngược lại, ông đă mất mát quá nhiều, thiệt tḥi đủ mọi phương diện.

 

           Cũng như năm xưa Bà t́m đến được nơi đơn vị ông đồn trú đầu tiên, để nhận tin ông đă vừa xin thuyên chuyển về miền cao nguyên đất đỏ. Cứ như một tṛ chơi rượt bắt, mà bà đang là kẻ bị bịt mắt sờ soạng đi t́m.

 

           Trong bức thư giận hờn gửi cho ông, bao nỗi bực tức, những lời cay đắng đă hằn lên nét chữ, để ông buồn, ông tuyệt vọng, ông buông xuôi và suưt chết như lời thư ông viết cho bà lần cuối cùng bà nhận được…

 

            Khi cơn giận nguôi ngoai,  bà muốn t́m đến vùng đất bụi mù, nơi người sĩ quan mới đến nhậm chức để tâm sự giải bày, để t́m lại t́nh yêu xưa,  th́  được tin ông đă lập gia đ́nh với một người con gái ở quê ông, qua sự dàn xếp của người Mẹ trong lần về phép trước đó không lâu, dù hai người chưa hề quen biết nhau bao giờ.

 

           Những ngày sau đó, nỗi buồn và niềm hối hận lẫn sự nuối tiếc, đă khiến người con gái sinh bịnh, một cơn bịnh như ngặt nghèo có lúc, và như không có bịnh đau ǵ cả, khiến cha mẹ nàng lo lắng cùng cực. Bác sĩ, nhà thương cũng không t́m ra căn bịnh. Thuốc Tây, thuốc Bắc ǵ cha mẹ nàng cũng bắt uống qua, thậm chí có những người quen với gia đ́nh c̣n đoán già đoán non hay là nàng bị bịnh “đàng dưới”. Họ vẫn c̣n tin thầy bùa thầy pháp nên giới thiệu lung tung, may mà gia đ́nh nàng không gọi thầy đến cúng.

 

           Cuộc sống lần lửa trôi qua, ngày nàng ra trường Sư phạm cũng là lúc nàng cố quên chuyện t́nh cũ đầu đời. Người bạn cùng khóa cũng là người chồng tương lai đă giúp nàng vượt qua mọi băo nổi trong đời. Họ cùng chọn về một tỉnh nhỏ ven biển miền Trung. Ngày ngày đứng trên bục giảng nh́n đám học sinh bé nhỏ với nhiều kỳ vọng ở tương lai, nàng nhận ra rằng đời sống phải luôn đi tới, phải phấn đấu để xây dựng tương lai tốt đẹp, dĩ văng rồi ra cũng chỉ c̣n là kỷ niệm.

 

 

 

 

Xem Kỳ 4

 

 

Lê Thị Hoài Niệm

 

 

 

 

 

 

 

trang Truyện và Thơ của Lê Thị Hoài Niệm             |                 www.ninh-hoa.com