trang Truyện và Thơ của Lê Thị Hoài Niệm              |                 www.ninh-hoa.com

LÊ PHAN TUYẾT

  Bút hiệu:
Lê Thị Hoài Niệm

Tốt nghiệp Sư Phạm Qui Nhơn và từng dạy học tại trương Tiểu học Phong Ấp, Ninh Ḥa, Khánh Ḥa.

Hiện cư ngụ tại:
Tiểu bang Texas, Hoa Kỳ.


 

 

 

 


 

 


  GIỌT LỆ
              CUỐI CÙNG

    -
Lê THỊ HOÀI NIỆM -
 

 

Kỳ 3:  (tiếp theo Kỳ 2)

 

 

Con chưa được vun bồi đầy đủ kiến thức, nghị lực để tránh cạm bẫy cuộc đời nên khó phân biệt sai, đúng, hư, nên. Thiện, ác, xấu tốt nhập nhằng khiến thằng bé từ tỉnh lên thành dễ bị choáng ngợp trước sự xa hoa phù phiếm. Con đă học đ̣i theo lũ bạn, những người bạn học ít hơn chơi, con tập tành theo những bước nhảy xập x́nh dưới ánh đèn màu quay tít ở vũ trường, với những tiếng hát ngọt ngào ru ngủ, bằng những đồng tiền mồ hôi lao động của Ba, bằng những hạt gạo mà đêm đêm Má phải lén về làng nhờ người ta thồ lén ra khỏi vùng địch chiếm. Và thằng thanh niên mới lớn, ngu ngơ khờ khạo nhưng cứ vênh mặt với đời, xem thiên hạ rồi sẽ chẳng bằng ta, nên dễ dàng bị lợi dụng mà nào có biết. Người ta rỉ tai bảo chúng con hăy... xuống đường chống chiến tranh, kêu gọi ḥa b́nh, ngưng chiến, dù rằng chỉ kêu gọi một bên, họ bày hát ḥa b́nh ca, những lời ca phản chiến, đi đâu cũng... nối ṿng tay lớn. Họ tuyên truyền cho “mặt trận G.P.M.N. có tinh thần dân tộc”, họ kêu gọi xuống đường băi khóa, họ chửi chính quyền tham nhũng đă đành, c̣n xem thường những người Lính cỡ tuổi con, nhỏ hơn và ngay cả những người đáng tuổi cha tuổi chú, những người đă và đang hy sinh tuổi xuân và chính mạng sống của ḿnh, đang lặn lội tận rừng sâu núi thẳm, sống khổ cực ở những tiền đồn heo hút vv..., để bảo vệ làng xóm, bảo vệ những người sống ở thành phố như họ, như con được yên ổn học hành, cốt sao lấy được chứng chỉ lên lớp để khỏi bị động viên, và tha hồ nhởn nhơ ḥ hẹn, phè phỡn ăn chơi, ban ngày đi biểu t́nh, tối nhảy nhót theo điệu nhạc xập x́nh trong pḥng trà, quán nhạc với những lời ca khóc mướn thương vay làm nản ḷng chiến sĩ.

Tháng tư đen ụp đến, trong cơn bấn loạn con đă lao theo đoàn người di tản, cũng chen lấn được lên tàu đưa người đến bờ đến bến. Con không có dịp về lại nhà để gặp cha mẹ, chị em nói lời từ giă. Thằng con trai tứ cố vô thân, bơ vơ nơi xứ lạ quê người, gặp lại người quen, những người mà ngày nào c̣n ở đại học xá M.M., họ rù quến chúng con tham gia biểu t́nh nhiều hơn tới lớp học, và bây giờ họ cũng có mặt sẵn nơi đây. Họ thổi phồng tầng lớp sinh viên hơn những người tị nạn khác. Với trại hè gần cả mấy trăm người, dù rằng mới chân ướt chân ráo tới thành phố gió Chicago, họ kêu gọi chúng con hăy về tiếp tay “xây dựng lại quê hương”, v́ nước nhà đă “độc lập, thanh b́nh”.

 

Trong nỗi buồn xa xứ, nhớ nhà, nhớ cha mẹ chị em, con cũng đă ghi tên vào danh sách. Nhưng chờ măi chờ hoài con cũng vẫn là con, thằng dân Việt tị nạn đang sống trong căn chung cư một pḥng với hơn mười mạng người, rất chật chội xô bồ. Con bắt đầu đi làm nơi hăng kẹo, cùng lúc cắp sách đến trường. Ở trường học Mỹ, con gặp được người bạn gái bản xứ tên Janet, nhờ bận rộn việc học, việc làm, lại thêm th́ giờ hẹn ḥ với cô bạn Mỹ, con dần dần thoát ra khỏi ảnh hưởng của đám người sống trong mộng tưởng, ăn cơm dưới đất nhưng thích nói chuyện trên trời, vẽ vời toàn lư thuyết, khi gặp thực tế khó khăn lại trốn chạy đầu tiên.

 

 Và rồi con phải theo Janet đến nhà thờ, con quên mất Má đă từng ăn chay niệm Phật, quên luôn chuyện nghiệp quả ở đời, con nghe lời cô ta lúc nào cũng “Thank God!”, trước bữa ăn con phải làm dấu thánh giá, cảm ơn Chúa, nhờ Chúa có được chén cơm, dù bằng sức lao động của chính ḿnh. Con nghĩ giận đám người cùng ṇi giống từ lâu đă phỉnh gạt con, khi thấy người Việt tị nạn cộng sản đến đây càng lúc càng đông, họ quy tụ lại thành nhóm, thành hội, họ hô hào, kêu gọi đấu tranh cho một ngày về không c̣n giặc cộng, họ lên án cả những người từng “ăn cơm quốc gia mà thờ ma cộng sản”, đă là một trong những nguyên nhân đem giặc vào nhà. Tự trong sâu thẳm của suy nghĩ riêng con, con thấy ḿnh có phần tội lỗi khó ḷng ḥa chung nhịp thở với họ. Từ mặc cảm này kéo theo mặc cảm khác nên càng lúc con càng muốn lánh xa không thiết tha ǵ đến cộng đồng người Việt, và cũng v́ sống với Janet suốt ngày nói tiếng Mỹ nên con cứ tưởng ḿnh là người Mỹ chính tông.

 

  Rồi một ngày con nhận được tin các chị đă vượt biên đến trại tị nạn, sự mừng vui oà vỡ trong con, con hồi hộp đợi chờ, con ngóng trông tin tức, dù chẳng biết chia xẻ cùng ai. Ngày các chị bước chân xuống phi trường xứ Mỹ vĩ đại, những người Việt Nam ngơ ngác, sợ sệt bâng quơ kia, đă làm cho con xao xuyến, bàng hoàng xúc động trong tim, con hy vọng đây là cơ hội cho con t́m về với cội nguồn, gốc rễ của ḿnh. Nhưng rồi sau những bữa cơm đoàn tụ chị em, thăm hỏi cha mẹ, bà con làng xóm láng giềng, con đă bị Janet, hiện là vợ của con, kéo con ra khỏi ṿng dây thân t́nh cốt nhục, trở lại đời sống vị kỷ, riêng tư của con người tị nạn lai căng, mất gốc, đă khiến các chị buồn nhiều. Cũng có những đêm về sáng, con giật ḿnh thức giấc, bị dằn vặt trong tâm, con muốn chạy ào đến nhà các chị, xin các chị cho con tiếp tục được làm đứa em khờ.

 

Nhưng Má ơi! Tính tự cao tự đại từ lâu chiếm ngự trong con đă ngăn cản bước chân con. Ngày con rời khỏi thành phố có gió lạnh, tuyết rơi để đi sang vùng sa mạc với thành phố có điện sáng hơn sao trời, là con đă vô t́nh cắt đứt ṿng dây thân ái đó. Đời sống thằng con trai Việt có vợ Mỹ với hai con, mà có nhiều lần vợ con đă không để cho các chị được tự tiện ẵm bồng, nâng niu tŕu mến v́ sợ tay dơ. Với công ăn việc làm dành cho những người có chữ nghĩa, gia đ́nh con đâu khác chi người dân bản xứ, những ngày tháng huy hoàng của đời con được ở nhà rộng, đi xe sang du lịch khắp xứ người, ăn toàn những món ăn của người dân bản xứ, con đă quên bẵng những giọt nước mắm quê hương, những chén canh rau thập tàn ở mỗi bữa cơm ngày con c̣n nhỏ dại, tự con quên th́ ít, nhưng con cố tập quên, cố biến ḿnh thành người Mỹ chính tông, dù h́nh dáng bên ngoài con cũng vẫn là thằng mũi tẹt, da vàng.

 

Vợ Mỹ, con Mỹ, hoàn toàn sống đời sống Mỹ, con của con chưa một lần được con kể cho chúng nghe nguồn gốc chúng ở đâu, chưa hề bập bẹ gọi được một tiếng Cha thân thương, tŕu mến. Và rồi trước sự cám dỗ của một thành phố ăn chơi huy hoàng, tráng lệ, những ṣng bài nổi tiếng nhất thế giới mà nếu con có kể ra cũng không thể nào Má h́nh dung nổi, ở nơi đó, người vợ Mỹ của con bắt đầu đi vào hưởng thụ, rồi nàng kéo theo con. Ban đầu chỉ thử thời vận ở những ngày cuối tuần rảnh rỗi, dần dà đến mỗi chiều sau lúc đi làm về, và rồi từ những lá bài vui chơi giải trí, chúng con đi đến chỗ ghiền từ lúc nào không hay.

 

 Con và cả vợ đều bắt đầu bỏ bê công việc làm, vùi đầu vào những canh bạc thâu đêm suốt sáng, chỉ một lần ăn nhưng mấy chục lần thua nhẵn túi, nên bao nhiêu tiền chúng con dành dụm được đều đổ hết vào các ṣng bài, mà hễ càng thua th́ càng muốn gỡ vốn, làm sao con có thể kể cho Má nghe hết những mánh lới ở ṣng bài họ dụ dỗ người chơi, có lần con may mắn thắng được rất nhiều tiền, nhưng con không thể nào thoát ra khỏi cửa ṣng bài của họ. Họ đưa con lên tận lầu cao, có hồ tắm lộ thiên sang trọng, có quầy rượu hàng trăm thứ quí nhất trên đời, nơi mà họ phục vụ, ch́u chuộng, săn sóc cho con khác nào ông hoàng, bà chúa, không những họ đưa con lên tận chín từng mây, mà cả vợ con của con họ cũng đem xe hơi sang trọng đi rước đến nơi để cùng hưởng thụ.

 

 

 

Xem Kỳ 4....

 

Lê Thị Hoài Niệm

 

 

 

 

 

 

 

trang Truyện và Thơ của Lê Thị Hoài Niệm             |                 www.ninh-hoa.com