trang Truyện v Thơ của L Thị Hoi Niệm              |                 www.ninh-hoa.com

L PHAN TUYẾT

  Bt hiệu:
L Thị Hoi Niệm

Tốt nghiệp Sư Phạm Qui Nhơn v từng dạy học tại trương Tiểu học Phong Ấp, Ninh Ha, Khnh Ha.

Hiện cư ngụ tại:
Tiểu bang Texas, Hoa Kỳ.


 

 

 

 


 

 


  GIỌT LỆ
              CUỐI CNG

    -
L THỊ HOI NIỆM -
 

 

Kỳ 1:

  

M ơi! M ơi! Con thấy M đi ngang qua, M đi  nhẹ nhng thanh thản qu, người M nhẹ như gi như sương, M đi m cứ như lướt trn gi trn my, con tưởng chừng như bước đi của những b Tin trong chuyện cổ tch ngy no M kể v con rất muốn chạy đến m lấy M nhưng con khng thể thực hiện được muốn của mnh. M ơi!

 

Hnh như c một sức nặng hng ngn cn buộc chặt đi chn con lại ở qung đường ny, nn chỉ biết thống thiết cất tiếng gọi M ơi M ơi với rn rụa nước mắt, may ra M nghe tiếng con m dừng lại, cho đứa con khốn khổ qu lạy dưới chn M, cầu xin M tha tội cho con. M ơi! M ơi! Con đ đứng đy chờ M đng bảy thng một ngy rồi, so với thời gian hơn hai mươi bảy năm di M đợi chờ con, đu khc chi hột muối bỏ biển, con biết thế no rồi M cũng sẽ đi ngang qua đy, cửa tử cuối cng của một đời người, M từ lu chẳng khc g chiếc l tre gi kh nước chỉ chờ một cơn gi nhẹ thổi qua l rụng cuống la cnh, chỉ l khng sớm th muộn thế thi.

 

 Nhưng con đ khng thể về nh để thắp trước linh cửu M một nn nhang, khng thể qu sụp lạy ba lạy để đền ơn đp nghĩa cng sinh thnh dưỡng dục nui lớn thn con, đứa con trai ngy no M đặt biết bao hy vọng ở tương lai, nhưng lm sao M ngờ được giờ ny con đứng chờ ở đy gọi M để M quay lại nhn con, M c nghe tiếng gọi của con khng? M qun con rồi sao? Khng trăm lần khng vạn lần khng, M khng bao giờ qun con đu, chỉ c đứa con bất hiếu ny qun M, m d M c nghe lm sao M nhận ra tiếng ni con của M, khi đ hơn hai mươi bảy năm rồi con chưa một lần ngồi đối diện ni chuyện với M, nhưng ơ ka con thấy hốc mắt M hũng su, chắc M khc nhớ thương con nn mắt M mờ, người M ốm, tội lỗi con qu nặng nn d con cố sm hối hng ngn hng vạn lần chắc g con thot khỏi nơi ny, con muốn về thăm Ba M một lần cũng khng được nữa rồi. Thời gian qua với qu nhiều cơ hội, bước chn con đ đi đến nhiều nơi trn thế giới, nhưng con chưa một lần về lại qu hương, thăm lại gia đnh, để thấy Ba, tuổi gi chồng chất nhưng chắc vẫn cn nt khang kiện năm no, Ba vẫn thch ngồi trn chiếc đi văng giữa nh kể chuyện đời, chuyện nắng chuyện mưa rồi cất tiếng cười sang sảng, để nhn thấy M lưng cng, m hp, mặt mũi nhăn nheo, mắt mờ, tay quờ quạng lần đi giữa ban ngy m no khc chi trong đm tối, M sẽ m con vo lng như ngy no con cn b mọn, M sẽ sờ đầu con, xoa ci đầu tc ngắn c nhiều sợi bạc hơn đen v cố hnh dung ra vc dng thằng con rồi M mừng, M khc.

 

      M ơi! M ơi! D M khng nghe, khng thấy nhưng con vẫn qu mi nơi đy đến khi no khng cn qu được nữa để ăn năn sm hối tội lỗi của mnh. Khi con nhận biết đch thực mnh l ai, từ đu đến v phải lm g th con đ sa chn vo cửa tử, muốn quay đầu lại th trời ơi cơ hội đ khng cn, M ơi! M ơi! Lm sao M c thể ngờ được chnh con đ tự hủy đời con, đ ph bỏ bao cng kh Ba M từng cưu mang nui dưỡng, kỳ vọng một ngy con được nn người. M ơi! Một chiều mưa tầm t, ảm đạm, cơn mưa lớn khủng khiếp với những tiếng sấm ầm ầm kinh hi rung chuyển đất trời, km theo những lằn chớp sng la lm giật bắn người, những cơn gi mạnh lm cy đổ, cột nghing, điện tắt, nước đọng ngập đường, con đường m những ngy trời nắng xe cộ qua lại dập du, hm nay th vắng lặng đến th lương, thỉnh thoảng mới c một chiếc xe ạch rọi sng qung đường. Con đi bộ dưới mưa, cơn mưa cuồng nộ m trời, tối đất cứ như c người lấy tấm vải đen phủ chụp ln đầu con, nn chẳng c ai ngoi con chịu hứng những hạt mưa dồn dập cứ đập vo mặt, vo thn thể, hnh hi như những lằn roi da của tn cai t, quất mạnh vo người của tn t khốn khổ, mưa gi sấm chớp bo bng khiến cho nỗi buồn chn trong con tăng ln gấp bội: người buồn cảnh c vui đu bao giờ!, huống hồ gặp phải cơn mưa buồn da diết, buồn nẫu ruột, người con vừa ướt vừa lạnh, hai bn tay con khng thể vuốt hết những giọt  nước chảy di trn mặt, v nước mưa đ trộn lẫn với nước mắt của con, con đu muốn lang thang mi trong mưa, nhưng hnh như c bn tay v hnh cứ x con đi tới, đi tới, chung quanh con khng một bng người nhưng con lại nghe cả hng trăm thứ m thanh hỗn tạp chen lẫn vo nhau, khng chỉ l tiếng những giọt mưa đập mạnh xuống nền đường xi măng cứng ngắt, trn mi nh rần rật, trn những vũng nước đọng bm bm, tiếng gi rt ro ro, tiếng những cnh l rn la v phải oằn thn theo từng cơn gi mạnh, con cn nghe được cả hng bao thứ tiếng ku than, khc kể, rn xiết, những tiếng h no nuột th lương vọng về từ ci m no xa thẳm, rồi c tiếng ro gọi dụ dỗ, c cả lời hăm dọa lẫn lộn vo nhau, v rồi như c bn tay của ai đ khẳng khiu, di ngoằn vươn ra thật di, thật di, những chiếc mng  nhọn hoắt như mng diều hu tm lấy đầu con, tiếp theo l những tiếng cười khoi tr, man rợ, những tiếng tht hi hng, gh rợn, lạnh người. V rồi họ nhảy ma, ca ht, mừng rỡ, họ vừa đi vừa ngoắc con theo, phải chăng con bị ma đưa đường, quỉ dẫn lối dẫn dắt con đi, v con đ nhắm mắt đưa chn đi theo bọn chng m khng cần biết mnh phải đi đu, m suy nghĩ lm sao được nữa khi cơn mưa hi hng đ cuốn tri, li theo bộ c của con, con m đầu cố nu ko, kềm giữ n lại, nhưng cng giằng co, những hạt mưa v tnh cng cuốn đi thật lẹ. Con mất rồi tr no nn no c định hướng được việc mnh lm, lm sao phn biệt được sự việc đng hay sai, con đ bung xui đời con như những chiếc l kh tri theo dng nước đang chảy xiết xuống lng đường, bởi mất tr nn con qun cng sinh thnh dưỡng dục của Mẹ Cha, bởi mất tr nn con đu nhớ g đến sự cưu mang lo lắng của cc chị v anh. M ơi! M ơi! Cũng chỉ v cơn hoảng loạn trong một buổi chiều mưa cuồng nộ m con đ tự đi tm lối giải thot cho đời con, con muốn phủi sạch những nợ nần từ những sng bi khốn nạn đ dụ dỗ con sa chn vo nơi đ, m bao ngy qua con cứ ngỡ như đ tm thấy niềm vui.

 

 

Xem Kỳ 2

 

L Thị Hoi Niệm

 

 

 

 

 

 

 

trang Truyện v Thơ của L Thị Hoi Niệm             |                 www.ninh-hoa.com