trang Truyện và Thơ của Lê Thị Hoài Niệm              |                 www.ninh-hoa.com

LÊ PHAN TUYẾT

  Bút hiệu:
Lê Thị Hoài Niệm

Tốt nghiệp Sư Phạm Qui Nhơn và từng dạy học tại trương Tiểu học Phong Ấp, Ninh Ḥa, Khánh Ḥa.

Hiện cư ngụ tại:
Tiểu bang Texas, Hoa Kỳ.


 

 

 

 


 


BÊN TRONG CÁNH CỔNG SẮT SƠN MÀU ĐỎ.

-
Lê THỊ HOÀI NIỆM -
 

 

Kỳ 3: (tiếp theo Kỳ 2)

  

Buổi chiều, hắn và người em đang ngồi tâm sự trước cửa nhà, có người mở cánh cổng sắt đi vào trên tay cầm mấy lá “cờ đỏ sao vàng”. Hắn khựng lại và nh́n trân trối vào người đàn ông trông gầy g̣, đen đủi, ốm yếu, được em hắn giới thiệu là “ba của mấy đứa nhỏ”.

 

Người đàn ông niềm nỡ bắt tay hắn. Bàn tay xương xẩu, lạnh ngắt, tự nhiên làm hắn rùng ḿnh.

 

Bữa cơm chiều đơn sơ, đạm bạc đầu tiên trong căn nhà mới, trên nền đất cũ của bao nhiêu năm tuổi nhỏ làm hắn chạnh ḷng. Hắn trệu trạo những hạt cơm cứng ngắt, có cái ǵ đó ngăn chận, làm những hạt cơm như muốn dừng lại nửa chừng ở cuốn thực quản. Hắn gần như mắc nghẹn, khi người đàn ông  là em rể hắn bắt đầu vào chuyện :

-Nước nhà đă “giải phóng” lâu lắm rồi, đă hơn 3 chục năm rồi, nhưng sao măi đến bây giờ anh Hai mới dzề?

-Ừ th́ bận lo làm ăn nuôi con vậy mà!

-Tôi không nghĩ đó là lư do chính đáng. Chắc anh Hai lo sợ một điều ǵ? “Đảng và nhân dân ta” lúc nào cũng coi “Việt kiều” là những “khúc ruột xa ngàn dặm”. Ngày trước lỡ ra đi th́ bây giờ hăy trở về để xây dựng quê hương, Đảng và nhân dân ta rất “khoan hồng” và kêu gọi “xoá bỏ hận thù” lâu rồi mà, chắc ở nước ngoài anh cũng đă biết?

 Rất bực bội, hắn ngó mẹ hắn, nhưng bà đâu có nh́n thấy nét mặt khó coi của hắn. Người em gái hắn, có lẽ “vô tâm” nên cứ ép hắn ăn, thằng cháu th́ nín thinh ngó lơ chỗ khác. T́m cớ thoái thoát, hắn ậm ờ:

-Cũng có ư định về thăm nhà, nhưng bận làm kiếm tiền để lo cho mấy đứa nhỏ ổn định việc học hành tới nơi tới chốn..

-Thiếu ǵ người có con phải lo, nhưng người ta vẫn dzề hằng năm!

-Ừ th́…

Hắn bỏ lửng câu trả lời, sự uất nghẹn đang dấy lên, muốn thoát ra nhưng cứ bị chặn lại nên nó càng muốn bứt, sự bực bội dồn trên khuôn mặt. Hắn đang tự hỏi có nên nói ra những điều hắn nghĩ từ bấy lâu nay, hay nghe lời mẹ hắn mà bỏ qua tất cả, mua sự im lặng trong những ngày c̣n ở lại để mẹ hắn vui ḷng? Thằng cháu nh́n mặt hắn, h́nh như đă hiểu đôi phần bèn gỡ rối:

-Ba để cho cậu ăn cơm, đi từ sáng giờ, cậu đói lắm rồi.

Mẹ hắn biết được tâm trạng hắn, cũng góp lời:

-“Trời đánh tránh bữa ăn”, đứa nào muốn nói ǵ th́ ăn xong hăy nói.

 

Bữa cơm đầu tiên trong gia đ́nh hơn ba mươi năm gặp lại, rồi cũng trôi qua. Hắn cố gắng nh́n kỹ người đàn ông, bây giờ là em rể hắn. Người đàn ông này mà là “kẻ thắng trận sau cuộc chiến?”

Với vóc dáng gầy g̣, ốm yếu, con người khắc khổ trông già nua trước tuổi, nhưng nét mặt nh́n kỹ cũng không mấy thay đổi với người thanh niên ngày trước hắn gặp cũng tại nhà này.

 

Ngày đó, trong “Thánh thất”, nơi Ba hắn thường đi lễ, Ông đă gặp và động ḷng trắc ẩn nên dễ dăi cho người thanh niên này đến nhà ở nhờ, v́ nghe đâu hắn bị “mồ côi cha mẹ”, không nơi nương tựa nên phải vào chùa ở. Người thanh niên trông bề ngoài rất “ngoan đạo”, biết chữ nghiă và chơi đàn tranh rất hay, được mọi người trong đạo có cảm t́nh. Biết ba hắn thích đờn tranh, nên đă không ngần ngại đến gần làm quen và hứa đến dạy đờn cho ông Cụ.  Mục đích anh ta đă đạt được trong mấy năm dài, khi mà nhà hắn trở thành một nơi chốn an toàn, và nơi mọi tin tức hành quân ǵ của “phe ta” đều được người thanh niên thâu lượm hết. Bao nhiêu bạn của hắn đă đến nhà thăm chơi, bao nhiêu người có chức sắc trong cảnh sát, trong quân đội, đều tạt ngang qua nhà hắn nói chuyện với ba hắn râm ran, vô t́nh khai vanh vách nay “tảo thanh” chỗ này, mai đi hành quân chỗ kia, nhất là những “căn cứ địa” của bọn cộng sản nằm vùng. Hắn không biết rơ ngày đó có bao nhiêu cuộc hành quân của “phe ta” bị thất bại? nhưng rơ ràng là hắn cảm thấy giật ḿnh khi nhớ lại. Một “thằng phi công” về thăm nhà, ngồi nói chuyện với tên “cộng sản nằm vùng” mà không hề hay biết.

 

Nh́n quanh một lượt, hắn đặt câu hỏi:                

-Tại sao nguyên cả xóm ḿnh, không nhà nào bị bom, bị cháy, mà chỉ có nhà ḿnh bị? Hắn muốn chính tai nghe được câu trả lời thỏa đáng.

Người đàn ông suy nghĩ một chút rồi trả lời:

-Không dấu ǵ anh Hai, trước khi cả nước được “giải phóng”, nhà ḿnh được chọn làm căn cứ cho “cách mạng” đặt bộ chỉ huy cơ sở, nên “bọn Nguỵ” nó chấm toạ độ pháo kích vào. Lúc đó th́ mẹ và nhà em đă được “cách mạng đưa sơ tán” vào Chùa ở rồi.

Hắn tức muốn lộn ruột lên khi phải ngồi nghe những từ ngữ “cách mạng, nhân dân, giải phóng, khoan hồng..v..v..”, mà từ lâu hắn ghét cay ghét đắng. Hắn muốn hét thật to cho vơi đi sự nghiệt ngă, trớ trêu. Th́ ra chính hắn và gia đ́nh hắn cũng đă góp phần vào việc làm “mất nước!” Dù vô t́nh, nhưng đă lơ là không truy xét “hồ sơ lư lịch” của đối phương. Mà làm sao xét được, khi mà trong phủ Tổng thống cũng đầy dẫy những tên “Cộng sản gộc nằm vùng”, ngay cả trong binh chủng không quân của hắn, cũng có khối binh sĩ, hạ sĩ quan, ngay cả sĩ quan mặc quân phục không quân Quốc gia mà hoạt động cho cộng sản như tên Pi-lot Nguyễn Thành Trung chẳng hạn. Hắn nghĩ vừa giận vừa thương cho những người quốc gia quá trọng t́nh người, quá nhân bản, quá dễ dăi để cuối cùng làm người bị thua cuộc một cách tức tưởi, thảm hại..

 

Người đàn ông tiếp lời:

-Anh Hai đă dzề tới nhà rồi, cả nhà đều đoàn tụ, cũng nhờ ơn “cách mạng”. Bao nhiêu năm nay tui lo cho gia đ́nh này, hôm nay anh có mặt ở đây, nên ngày mai tui mời anh Hai lên thăm “cơ sở ủy ban nhân dân hành chánh xă”, dù ǵ tui cũng từng là “bí thư chi bộ đảng”, không lẽ tui không “động viên” được “Việt kiều” về nước “đóng góp” cho xă ta.

 

Như thế này là quá rồi. Hắn muốn “tranh luận” với người đàn ông đang nhân danh “cách mạng” mà ra điều kể ơn. Rằng th́ là: nếu không có cái tên Hồ tặc du nhập cái đảng cộng sản hắc ám vào nước VN, và không có những tên nằm vùng, những tên cộng sản miền Bắc xâm lấn miền Nam, th́ làm ǵ có chiến tranh giặc giă, để hắn phải làm người Lính bảo vệ miền Nam với hai lần suưt chết, làm ǵ có cảnh ly tan, cửa nhà hắn đâu bị đạn pháo cày tan nát, mẹ và em gái hắn đâu lâm vào cảnh bị chèn ép để anh ta nhảy ra làm “ân nhân cứu mạng” rồi bây giờ đi kể công? Nhưng hắn nh́n mẹ hắn, nhớ lời bà vừa dặn hồi xế trưa, lại nhớ thêm lời vợ căn dặn trước khi lên máy bay:

-Về nhà, dượng Ba có nói ǵ th́ cũng cố mà nhịn, mục đích là về thăm mẹ. Anh không có ưu thế nào để đi tranh căi với một tên cộng sản c̣n gắn chặt h́nh ảnh đôi dép râu, cái nón tai bèo. Dượng ấy bị đầu độc quá lâu rồi, từ khi sống chui sống nhủi trong hóc hiểm trên núi Bà Đen chờ đêm đêm lẻn đi “giựt cầu, phá đường”. Nơi mà trên đầu suốt ngày trực thăng bay lên xuống xành xạch, dưới đất là lính đi lùng ban đêm. Măi  đến khi vô chùa làm tên “hiền huynh tu sĩ giả” mới dễ thở(?). Dưới mắt dượng ấy, anh cũng vẫn là một “tên giặc lái, tay sai đế quốc Mỹ”, và vẫn là “người thua trận nên bỏ chạy”. Dù anh có hét toáng lên rằng anh đi chiến đấu để bảo vệ miền Nam , chống bọn cộng sản xâm lăng từ miền Bắc, th́ hăy coi chừng, chuốc họa vào thân. Nhớ mục đích là về thăm mẹ, không phải lúc để làm công tác đấu tranh! Bọn chúng thù dai và tiểu nhân lắm, chuyên xài luật rừng, chúng mà kêu lên xă để “làm việc” là không có ngày về, nếu không đưa nhiều tiền ra để “đấm mơm” bọn chúng, một hành động “làm tiền” rất có hệ thống, lớp lang với đầy đủ vũ khí trong tay. Hăy nhớ, mỗi người một hoàn cảnh, hoàn cảnh nhà ḿnh nó trớ trêu, phức tạp, miễn ḿnh đừng làm ǵ trái với lương tâm, đừng đứng dưới lá cờ máu của họ mà tuyên bố vung vít như tên tướng hèn râu kẽm của binh chủng anh, là không ai phiền trách ǵ đâu…

 

 

Đón Xem Kỳ 4

 

 

Lê Thị Hoài Niệm

 

 

 

 

 

 

 

trang Truyện và Thơ của Lê Thị Hoài Niệm             |                 www.ninh-hoa.com