trang Truyện v Thơ của L Thị Hoi Niệm              |                 www.ninh-hoa.com

L PHAN TUYẾT

  Bt hiệu:
L Thị Hoi Niệm

Tốt nghiệp Sư Phạm Qui Nhơn v từng dạy học tại trương Tiểu học Phong Ấp, Ninh Ha, Khnh Ha.

Hiện cư ngụ tại:
Tiểu bang Texas, Hoa Kỳ.


 

 

 

 


 


BN TRONG CNH CỔNG SẮT SƠN MU ĐỎ.

-
L THỊ HOI NIỆM -
 

 

Kỳ 1:

  

Hắn phải nghe theo lời vợ, d hắn khng l tn đồ của đạo thờ b, v lun lun nhẩm đọc thn lệnh: kin định lập trường! Lập trường của một thằng lnh bị bắt buộcthua trận v phải lưu vong tận xứ người, nhưng nhất quyết khng về lại qu nh khi no l cờ đỏ của phường ăn cướp vẫn cn ngạo nghễ tung bay v những tn Cộng sản vẫn cn nghnh ngang như tru ngươi những thằng người như hắn. 

 Nhưng hắn phải về, vợ hắn ni đng: nếu chế độ ny n khng sụp m Mẹ mnh sụp th sao? 

 Hắn nhớ thương Mẹ qu chừng chừng. Đ hơn ba mươi năm rồi cn g. Hắn rời xa mẹ hắn từ ngy ba hắn từ gi chốn dương gian giặc gi lan trn, bỏ lại mẹ hắn v đm con ba đứa, hắn l thằng con lnh lớn nhất nh,  ngy ấy mẹ hắn chỉ mới trn trm 5 chục. By giờ b đ gi qu rồi, hắn gọi điện thoại thăm b hoi, d thnh gic của b đ lểnh lng.  

Tội bất hiếu nặng qu! Hắn m c tội đ với chnh người mang nặng đẻ đau sinh ra mnh, nui mnh khn lớn th lm sao m dạy con? Trường hợp bất khả khng, khng c cơ hội th cn tha thứ được. Nhưng by giờ, thời cuộc đ đổi khc(?), nhiều người vẫn bảo thế. Người ta  đi tới đi lui h rầm, rủ nhau về du lịch từ Bắc v Nam, từ Nam ra Bắc khng st hang cng ng hẻm no, miễn sao trong ti rủng rỉnh đ la (đừng bn ra bn v chống đảng). Hắn phải lm theo chỉ thị vợ hắn ban ra: về thăm Mẹ gi trước khi qu trễ!  

Hắn đnh mắt nhắm mắt mở m về, v Mẹ! 

Chiếc Toyota 4 cửa chạy chầm chậm để hắn nhn đường s. Ngang qua khu phố chợ Long Hoa, hnh ảnh đầu tin tại qu nh đập vo mắt hắn, vẫn l con đường lầy lội, bn đất đỏ trn lan, những người đn b đang xoắn quần lội qua vũng bn để vo chợ. Khng biết bn trong khang trang, đẹp đẽ cỡ no? chứ hơn ba mươi năm rồi m chung quanh chợ dơ vẫn hon dơ, sửa chữa vẫn hoi sửa chữa, lm hắn thất vọng v cng. Ngy xưa trong hon cảnh chiến tranh, bị anh em pha bn kia về ph hoại lin min đ đnh, chứ by giờ sau mấy chục năm ha bnh rồi, sao vẫn cn lầy lội, bẩn thỉu như xưa? 

 Xe chạy ngang qua khu vực Ta Thnh, trực chỉ về hướng nh của hắn. Con đường ny ngy xưa rộng ri, quang đng thong mt, lng đường trải đ đỏ cũng lắm ổ g, nhưng khng ồn o, lại c vẻ thơ mộng, bởi hai hng cy gn rợp bng ven đường. Nhờ vậy những buổi đạp xe đi học ở trường tỉnh, con đường d di hun ht, vẫn khng lm bọn hắn thấy mệt nhiều, nhất l những buổi trưa h, đạp xe theo sau o trắng tan trường, d cả hai bn đều mồ hi ướt đầm lưng o, nhưng vẫn mang mang những nt tnh tứ, mộng mơ. Sau ny về Si gn đi học, con đường Duy Tn c nhiều cy di bng mt, cũng khng nhiều bng cy cao bằng con đường tuổi nhỏ hắn đi qua.   

Nhưng by giờ th khc qu, lm hắn lại buồn lng. Con đường xưa giờ đ hon ton thay đổi, người ta đ chặt hết cy để nới rộng lng đường, nh cửa mọc ln san st nhưng v cng mất trật tự. Qun x, tiệm c ph ht nhạc giựt rm ran, tiệm cắt tc, tiệm sửa xe Hon da, nh may quần o, nh bn xi măng, vvđầy dẫy hai bn đường. Chẳng b với ngy ấy, mỗi một gia đnh  l một vung đất rộng thnh thang, sau vườn đầy ắp cy ăn tri, như nh hắn c đến 4 cy mt, cứ đến ma l quả nặng trĩu cnh, tri no cũng to đong m khng hết vng tay, chn lừng thơm nức mũi, chưa ni đến những di mt non vừa bằng vi ngn tay đem chấm với muối ớt lm rỏ di những thằng bạn học dn phố chợ. Rồi th mng cầu, nhn, sa-p-ch, cn đu đủ l đồ bỏ v.v. Thế m hm nay, chỉ thấy nh v người thế chỗ, xe cộ ln xuống nườm nượp, đất đỏ văng tung te, nhất l xe Honda 2 bnh với tiếng nổ ầm ầm văng khi m trời đất. Người đu m xy cất nh cửa nhiều qu vẫn l cu hỏi lởn vởn lờn vờn trong đầu hắn. 

Xe chạy chầm chậm ngang qua khun vin trường tiểu học, hắn chợt mừng v biết đ đến gần nh, v ngi trường ny l nơi đầu tin thầy gio dạy cho hắn biết cầm cy bt v đọc chữ a-b-c. Đ bao nhiu năm rồi khng c g thay đổi ngoi bảng hiệu tn trường. Hnh như học tr qu đng m phng ốc vẫn y nguyn, lớp sơn loang lổ, sn trường vẫn nền đất hoang sơ, chỉ hai cy cổ thụ bn hng trường l lớn thm theo năm thng. Hắn thở di v một thong so snh vắt ngang qua bộ nhớ. Cạnh nh hắn pha bn kia nửa vng tri đất, cũng một trường tiểu học, m sao n đồ sộ, khang trang to lớn hơn cả một trường đại học bn ny. Hắn buồn. 

Một thong ngỡ ngng khi chiếc xe dừng hẳn lại trước cnh cổng sắt mu đỏ, thằng chu đi về cng với người  ti xế xe quen của n, nhe răng cười v ni đ tới nh rồi. 

Hắn bước xuống xe m chn loạng choạng, nửa muốn bước tới, nửa lại chn. Sự ngại ngần trước căn nh như xa lạ đ kiềm hm sự thi thc muốn bương chạy o vo nh để gọi mẹ, để được m b vo lng, để được sờ nắn hnh hi, vc dng thn yu của người mẹ gi sau ngần ấy năm xa cch, v cả người em gi của hắn nữa. Ngy hắn đi, con b cn độc thn, by giờ đ con đn con đống. Nhưng cnh cổng sắt sơn mu đỏ đ chận ngang sự nn nng trong lng hắn. Hắn chỉ đứng xa những chấn song v cất cao tiếng gọi mẹ sau lời gọi mở cổng của thằng chu..   

Người đn b đứng tuổi chậm chạp cầm ci cha kho tra vo ổ, cng lc ng chăm chăm vo hắn, như muốn hỏi ai đy, thằng chu cười cười hối thc mở cổng lẹ ln.  

Cổng mở. Hắn muốn nho tới m lấy em gi hắn, nhưng khng biết tại sao hắn khng thể no thể hiện tnh cảm của mnh, c lằn ranh v hnh no đ đ hiện hữu trong tnh thn giữa anh em hắn. V người em đ lm thay hắn, khi biết người  đn ng đứng đ l anh ruột của mnh đ trở về thăm nh sau ngần ấy năm di. C ta ht thật to v nắm tay hắn t chạy vo nh gọi mẹ.  

Mẹ hắn quờ quạng cầm cy gậy lần bước đi. Hắn đứng chết trn v khc lớn tiếng. Mẹ hắn gi nua bệnh tật như vậy sao? Hắn m chầm lấy mẹ, nhấc bổng b ln v xoay b mấy vng với nước mắt nước mũi chảy di, nụ cười nhăn nheo của b lm hắn cng khc to hơn nữa. Hắn khc nhưng mọi người chung quanh, ngay cả mẹ hắn, đều cười vui.

 

 

Xem Kỳ 2

 

 

L Thị Hoi Niệm

 

 

 

 

 

 

 

trang Truyện v Thơ của L Thị Hoi Niệm             |                 www.ninh-hoa.com