Trang Thơ và Truyện của Lê Thị Đào                |                 www.ninh-hoa.com


Lê Thị Đào

Cựu giáo viên TH Trần B́nh Trọng - Nguyễn Trăi
 Niên khóa 1974 - 1981


 
Hiện cư ngụ tại Sài G̣n
Việt Nam

 


 

 

 

 

 


Về Thăm Chốn Cũ
Lê Thị Đào
 

 

KỲ I

 

Dễ chừng đă hai năm rồi...tôi không có dịp về thăm Nha Trang- Ninh Ḥa, nhiều khi cũng nhớ thương quay quắt, nhưng điều kiện cuộc sống không cho phép nên đành lơ đi cho vơi bớt sầu mong vậy! Năm nay tôi phải về thôi!

 

Tôi sống ở Nha Trang- Ninh Hoà hai mươi tám năm, một phần ba đời người chứ ít ỏi ǵ, vùng đất thân yêu ấy đă ghi dấu bao nhiêu kỷ niệm thân thương trong cuộc đời tôi... nơi chốn ấy như là quê hương thứ hai vậy. Tôi quả thật tham lam và không đúng tí nào với lời hát "Quê hương mỗi người chỉ một, như là chỉ một Mẹ thôi..."! Quê tôi ở tận ngoài Trung, nên khó có một chuyến vế thăm. Huế quê mẹ, Quảng Trị quê cha- nơi chốn ấy là quê cha đất tổ, là cội nguồn nên đă có một gắn bó máu thịt thật thiêng liêng thấm sâu trong huyết mạch. Không bao giờ nhạt phai...

 

C̣n Nha Trang- Ninh-Hoà th́ khác, hầu như là nơi chứa đựng những vui- buồn- cay- đắng của cuộc đời tôi! Quên sao đành?! Chuyến đi này tôi dự trù từ một tuần đến mười ngày, chồng tôi cũng đă đồng ư, chưa bao giờ Liệu chấp nhận cho tôi đi lâu như thế! Chắc tại thấy thời gian vừa qua tôi đă mệt mỏi...căng thẳng quá. Tôi nhất định "quẳng gánh lo đi mà vui sống"... Li dị Sàig̣n..!. Li dị chồng con..!.Bếp núc...nhà cửa..!

 

Tối 31 tháng 5, tôi cùng Lưu Ngọc Hương và bé Bá Thảo -con gái Hương- lên tàu về Nha Trang. Lạ thật, không biết đă bao nhiêu lần trở về, thế mà lần nào tôi cũng thấy nôn nao khó tả. Theo dự định, tôi sẽ ở lại nhà Hương hai hôm đầu, sau đó sẽ về nhà con gái và cháu ngoại, c̣n chương tŕnh chi tiết sẽ tính sau...Trên tàu, đêm ấy không hiểu sao đến hơn 12 giờ đêm tôi bị lên cơn suyễn, đă từ lâu lắm rồi tôi không c̣n bị căn bệnh này hành hạ, tôi đă quên mất thỉnh thoảng có những lúc ḿnh bị "lên cơn"(!) như thế này!. Thế mà hôm nay nó lại trở về thăm tôi và "chăm sóc" tôi một cách sốt sắng ân cần mới khiếp chứ...Tôi lo sợ vô cùng...ngộ nhỡ nó quá ưu ái tôi, ṿi vĩnh, theo tôi trong suốt chuyến trở về này th́ chắc chết quá!!! Phải chăng gần hai tháng nay v́ măi lo sốt vó theo bệnh trạng của chồng, lại bận rộn việc nhà, việc dạy, cộng thêm một chút xíu lười biếng, tôi bỏ quên, không c̣n tập "Dịch cân kinh" hằng ngày, nên giờ mới bị hành thế này....Thế th́ kẹt thật! Tôi mong sao chóng đến sáng, chứ bị cơn suyễn hành hạ trong căn pḥng nhỏ xíu, ngột ngạt như thế này th́ "bi đát"quá...Kế hoạch bị phá sản mất rồi sao? Ai ngờ việc đầu tiên phải làm khi đến Nha Trang là phải lo trị bệnh! Buồn ơi! Chào mi!

 

Gần 6 giờ sáng tàu đến Nha Trang, hú hồn!!! Suốt nửa đêm về sáng tôi cứ phải há hốc mồm ra để thở....Về đến nhà, nghe Hương kể bệnh t́nh tôi, Phan- chồng Hương- gợi ư :

- Cô qua nhà Bác sĩ Thành ngay cạnh khám liền đi, để lâu chịu sao nổi.

- Không sao đâu, t́nh trạng này dạo trước Cô thường bị, cô sẽ đến nhà ông y tá ở xóm cũ của Cô, Ông đă quen với căn bệnh và cách chữa trị cho Cô rồi...

- Phải ông y tá "đi bộ" không Cô?

- Ồ! Đúng rồi! sao Em biết ông ấy?

Được biết anh Khanh (tên ông ấy) thường đến khám và cho thuốc những lúc Phan cảm thấy "long thể" bất an. Tôi nhờ Phan liên lạc...Phan cho biết độ chừng 12 giờ trưa bạn Phan sẽ chở anh Khanh đến gặp tôi và cho thuốc...Tôi an tâm không c̣n lo cho cơn bệnh nữa. Tốt rồi! Ráng chịu "kḥ khè" thêm vài tiếng đồng hồ nữa...Vui chơi là chính mà! không nên v́ "ba cái lẻ tẻ" ấy mà hủy hoại chuyến "ăn chơi nhảy múa" này!

 

Hơn 8h30, Hương và tôi xuất phát, Hương chở tôi đến cô thợ may quen, may mấy bộ áo quần, hẹn lấy vội sau mấy ngày, sau đó đến chợ xóm mới mua thức ăn, trong khi Hương "đi chợ", tôi tranh thủ ghé thăm Cô bạn bán mỹ phẩm trong chợ, tranh thủ nói năm điều ba chuyện... về đến đây thời gian không là vàng bạc mà là kim cương! Không thể để trống được. Hai chúng tôi cố gắng về đến nhà trước 11giờ v́ mặc dầu có phần "lơ là" nhưng cơn suyễn vẫn đang c̣n "quan tâm "đến tôi!...Trước giờ cơm trưa anh Khanh đến và cho tôi thuốc uống. Bé Liên, cô con gái, gọi điện hẹn 2 giờ đến đưa tôi đi uốn tóc! H́nh như từ lâu tôi đă bỏ quên không chăm sóc nhan sắc "mùa thu chết" của ḿnh. Nay được học tṛ và con gái quan tâm th́ tôi cũng sẵn sàng tích cực hưởng ứng thôi. Phải "tút" lại một chút xíu trước khi tŕnh diện bà con chứ, dù ǵ bây giờ ḿnh cũng đă là "người X́ g̣n" rồi mà "ẹ" quá th́ cũng quê độ lắm!

 

Làm đẹp cho "nồi muối tiêu" mất gần năm tiếng đồng hồ, một thời gian khá dài được ngồi trước tấm gương lớn, tôi có thừa điều kiện để đánh giá độ "mặn" của đầu tóc ḿnh. Ui chao ôi! Muối nhiều mà tiêu th́ quá ít! Không sao! Chắc chỉ một năm nữa thôi là tôi có đầu tóc bạch kim rồi! Mấy cô thợ dụ tôi nhuộm tóc, tôi lắc đầu, có bao giờ tôi đụng đến cái thứ rắc rối ấy đâu! Làm sao chối bỏ được màu thời gian kia chứ?!!!

 

Từ tiệm uốn tóc, bé Liên chở tôi về nhà, sau đó chúng tôi vào Đồng Ḅ thăm hai cậu con trai và cô con gái út. Cô bé chở tôi trả về nhà Hương...Một giờ sau, Hương và tôi đi dạo loanh quanh, tôi lại tranh thủ ghé thăm một cô bạn ngày trước cùng dạy tại trường Nha Trang 2 ở gần đó....Thế là chấm dứt ngày đầu tiên.

 

Một ngày qua đi, một ngày khá vất vả v́ tôi phải "tranh thủ" nhiều quá. Hơi mệt nhưng tôi cảm thấy vui và hạnh phúc. Ngày mai chắc chắn sẽ thong thả hơn, nhưng cũng hứa hẹn tràn đầy niềm vui và hạnh phúc. Trước khi khóa sổ ngày đầu tiên tôi không quên gọi điện cho Liệu.

 

 

Xem Kỳ 2

 

 

 

 

 

 

Lê Thị Đào

Sài G̣n

02-07-2010

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Lê Thị Đào               |                 www.ninh-hoa.com