Trang Thơ và Truyện của Lê Thị Đào                |                 www.ninh-hoa.com

Lê Thị Đào

Cựu giáo viên TH Trần B́nh Trọng - Nguyễn Trăi
 Niên khóa 1974 - 1981


 
Hiện cư ngụ tại Sài G̣n
Việt Nam

 


 

 

 

 

 


Về Thăm Chốn Cũ
Lê Thị Đào
 

 

KỲ IV: Mái ấm Anh Đào.

 

 

     Sáng thứ bảy....

     Sau một đêm "nửa tĩnh nửa mê" thao thức trằn trọc bởi những nghĩ suy về đời, về người, về...ḿnh, về...hai mảnh đời bất hạnh của hai cô bé học tṛ; tôi có phần chán...đời và hơi mệt. Nhưng rồi nhớ đến"cuộc hẹn" hôm nay, những u sầu trong tôi vơi bớt phần nào!

  .  ...Ngọc Hương và Ngô thị Thêu đón tôi lúc 7 giờ sáng, hôm nay chúng tôi đến thăm Mái ấm Anh Đào- một địa điểm từ thiện tôi khao khát được viếng thăm từ mấy tháng nay khi được một cô bạn thân giới thiệu, măi đến nay mới có cơ hội...Thấy Ngọc Hương có chuẩn bị một ít vở học, quà bánh, sửa tươi Vinamilk...cho các cháu, tôi thầm cám ơn sự chu đáo của Em...

    Taxi rời thành phố Nha Trang, lăn bánh theo tuyến đường Nha Trang -Ninh Ḥa. Đường rộng thênh thang, trời biển trong xanh thơ mộng, sóng gió ŕ rào dạo khúc t́nh ca.... Tôi cảm thấy tâm hồn thư thái vô cùng, những băn khoăn, lo âu trong tôi về cuộc sống, về t́nh người giờ đây như tan biến đâu mất, chỉ c̣n tâm trạng náo nức, xôn xao t́nh cảm thân thương với phố huyện xưa đầy dấu ái.... và nhất là niềm vui v́ sắp đến một mái ấm t́nh thương đầy ắp t́nh người!

   Xe chạy qua những miền đất quen thuộc, mặc dầu có rất nhiều thay đổi...nhưng với tôi những t́nh cảm thân quen, những kỉ niệm xưa trĩu nặng nghĩa t́nh vẫn măi c̣n đó. Nhất là khi xe vào phố huyện, ngang qua mái trường thân yêu ngày ấy.... những h́nh ảnh..., những kỉ niệm..., những yêu thương..., tưởng đâu đă ngủ yên, đă bị vùi lấp bởi tro bụi thời gian trong một góc nhỏ nào đó của tâm hồn...bỗng cùng một lúc trỗi dậy, ̣a vỡ trong tôi!

   Cuộc hành tŕnh vẫn tiếp tục theo hướng Ninh Ḥa - Dục Mỹ, dù ḷng nao nức mong chóng đến "điểm hẹn", chúng tôi vẫn không thể bỏ qua một địa điểm quen thuộc đâỳ hấp dẫn- Quán bánh ướt số 1-.... Nhất là khi có Cô chủ nhỏ ngày nào đang ngồi trên xe cùng Ngọc Hương và tôi! Chúng tôi tin tưởng lần này sẽ không phải chờ lâu như mọi khi, v́ là "người nhà" mà, càng an tâm hơn khi thấy vừa vào quán Thêu đă đi thẳng vào sau bếp....

   Những đĩa bánh ướt nóng hổi, được tráng rất mỏng, trắng nỏn nà, điểm những đốm tôm chấy màu gạch đỏ.... nước chắm mắm nêm dậy mùi thơm...chao ôi! Hấp dẫn làm sao!...Bánh vẫn giữ hương vị ngày nào, người thưởng thức vẫn cảm thấy từng miếng bánh ngon đậm đà đầu lưỡi...có khác chăng là dạo ấy chúng tôi ăn dè dặt hơn, và luôn "tḥm thèm" v́.... sợ...thiếu...tiền!!!

    Không biết có phải v́ thiên vị, v́ t́nh cảm gắn bó hay không mà với chúng tôi, những đĩa bánh ướt nơi đây luôn "đậm đà khó quên" và không có nơi đâu ngon bằng. Dạo sau này, khoảng những năm 1999-2000 cho đến bây giờ, có rất nhiều quán bánh ướt "mọc" lên ở Ngă ba Thành( Diên khánh) nhưng chúng tôi ăn vẫn không thấy thích mấy v́ không "tuyệt" như ở đây, dù các quán ấy tiện nghi, khang trang và bài trí "bắt mắt" hơn nhiều...Phải chăng v́ kĩ thuật tạo bột nơi đây có bí quyết ǵ đặc biệt? bánh mỏng, dai...ăn hoài không ngán...Chồng đĩa trước mặt chúng tôi cứ cao dần lên...Rơ là "con mắt to hơn cái bụng", thoạt đầu, chúng tôi nghĩ ít nhất ḿnh cũng ăn được trên 10 đĩa, nhưng...đến đĩa thứ bảy th́ không thể ăn tiếp được nữa...mắt th́ c̣n"đói", nhưng bụng đă quá...no.... Thế là dù "luyến tiếc, vấn vương" đến mấy, tôi vẫn không dám tiếp tục...Tuổi già sức yếu...ngộ nhỡ có ǵ, thiên hạ lại cười.... rơ...đồ..."yamaha...m"!!!

    Thật đúng là "có thực mới vực được đạo" đoạn đường c̣n lại sao thấy ngắn ngủi, chúng tôi thấy như ḿnh đi nhanh hơn( rơ xạo, xe chạy chứ người có chạy đâu!).... chẳng mấy chốc MÁI ẤM ANH ĐÀO xuất hiện...Đây rồi! Tôi reo khẽ!...Tôi đảo mắt nh́n quanh...vắng lặng quá!. Mái ấm Anh Đào tọa lạc ở thôn Tân Mỹ, xă Ninh Xuân, huyện Ninh-Ḥa, ngay trên đường Ninh Ḥa-Dục Mỹ, phía tay trái của hướng đi từ Ninh-Ḥa. Mặt tiền là một ngôi nhà cấp 4, đơn sơ...Chúng tôi tiến vào trong.

   Mặc dù đă được cô bạn thân cho biết sơ qua về mái ấm t́nh thương này, nhưng không hiểu sao tôi vẫn xúc động khi nh́n vóc dáng nhỏ nhoi và nét hiền từ, có chút ít đăm chiêu trên khuôn mặt c̣n rất trẻ của Sư Cô.... Chuyện tṛ chừng 15-20 phút, SưCô đưa chúng tôi đi thăm cơ sở vật chất và giới thiệu qua những sinh hoạt của mái ấm. Có tất cả 54 trẻ mồ côi (Có thể gọi là trẻ mồ côi không khi bố mẹ chúng vẫn c̣n...hiện hữu đâu đó trên cơi đời này!!!). Trong số đó có 3 em, "gia nhập" mái ấm khi tuổi đă lớn, nay đă học xong trung học phổ thông hiện đang theo học cao Đẳng và đại học tại Nha trang, Mái ấm vẫn lo chu toàn mọi chi phí cho ba em này và các em cũng có tâm nguyện rồi đây sẽ góp sức cùng sư cô chăm lo những người em nhỏ trong gia đ́nh Mái ấm!

    Sư Cô kể cho chúng tôi nghe có rất nhiều đứa trẻ, bị bỏ rơi trước cổng mái ấm dù chưa đủ một tháng tuổi...Có khi tờ mờ sáng, mở cổng...lại nhặt được một em bé, ai bỏ sẵn đó rồi!!!(có lần nhặt được một lúc hai em...), có em kiến ḅ vào miệng, vào mũi...mặt mày tím tái!. Tội hơn nữa, có một buổi sớm mai, Sưcô nhặt được một hài nhi, mặt dính đầy cát, c̣n"nguyên đai, nguyên kiện", ...người c̣n dính với cuống rốn, bọc nhau!!!Thế là Sư Cô phải ẩm vào, vội vă tiếp tục công việc dang dở của ai đó...để cứu lấy một sinh linh bé bỏng. Thật đau ḷng!

     Trên một chiếc giường nhỏ, có hai em bé trạc trên 5 tuổi, khuyết tật đang nằm oặt oèo, nh́n khuôn mặt ngây thơ, thật trắng trẻo, dễ thương, nhưng thân thể th́ èo uột, một em bị bại năo...Sư cô cho biết hai em này cũng bị bỏ rơi trước cổng...Chắc tại bố mẹ ruột không đủ can đảm chăm nuôi đứa con tật nguyền!!!!! nên "đành" vứt bỏ...nhờ vào tấm ḷng từ thiện của Sưcô. !!!!

   Tôi ngưỡng mộ vô cùng trước tấm ḷng nhân ái của Sư Cô Thích nữ An Sơn, một cô gái đă chọn Phật đài làm chốn nương thân, nhưng không chỉ ngày đêm lo tụng kinh niệm Phật, mà lại c̣n đem trái tim từ bi bảo bọc, chở che bao mảnh đời bất hạnh...Có t́m đến nơi này, tận mắt chứng kiến những công việc làm tưởng chừng như b́nh thường, những công việc mà h́nh như ai cũng nghĩ là có thể làm được, và có người c̣n nghĩ là quá ư dễ dàng- v́ công việc chăm nuôi trẻ thường được xem là dễ nhất và đă là phụ nữ th́ ai cũng có thể làm được!. . Nhưng...một cô gái tuổi đời chưa đến 40 đơn độc tự chạy vạy để lo nuôi nấng, dạy dỗ hơn 50 "đứa con" không do ḿnh sinh đẻ th́ không thể là công việc b́nh thường được nữa .... mà là vĩ đại...là vô cùng vĩ đại...và có thể nói rằng chỉ ai có cái tâm, cái trí hơn người mới thực hiện được.

Thanh Hương  - Sư Cô  -  Cô Đào

   Mái ấm Anh Đào cơ sở vật chất c̣n đơn sơ quá! Nhân lực cũng quá ít ỏi, Sư Cô cho biết chỉ có việc chăm lo dạy dỗ các em ở lứa tuổi mẫu giáo, trước khi vào cấp I, là phải nhờ một cô giáo mẫu giáo đảm nhiệm; c̣n mọi công việc hằng ngày nhờ vào tấm ḷng nhân hậu của các Cô, các Bác ở lân cận, họ đến cùng Sư Cô làm đủ mọi việc để chăm sóc cuộc sống hằng ngày cho đám trẻ, giống như đến Chùa làm công đức công quả vậy thôi chứ không hề đ̣i hỏi lương tiền...Quí thay những tấm ḷng vàng đang chói sáng rực rỡ t́nh thương ở nơi chốn đang thiếu t́nh thương ruột thịt...Trong thời điểm mà đạo đức xă hội đang suy thoái, những tấm gương hi sinh như thế này cao quư biết bao!

Người mẫu bé tí tự giới thiệu trước khi tŕnh diễn

   Trẻ con ở đây may ra chỉ có thể ăn no, mặc ấm...chứ chưa thể có điều kiện để ăn ngon mặc đẹp v́ điều kiện kinh tế c̣n quá eo hẹp. Các cháu c̣n phải được ăn, được mặc, được học hành.... Ở Mái ấm chỉ có lớp mẫu giáo, c̣n từ cấp I trở lên, các em, phải theo học ở các trường trong huyện...Biết bao nhiêu là khoản phải lo nữa: tiền học, tiền sách, tiền vở....


Người mẫu đang tŕnh diễn

   Trong hoàn cảnh quá eo hẹp, mái ấm Anh Đào dù thiếu thốn đủ thứ, nhưng không thiếu t́nh thương...Sư Cô và các Cô, các Bác nơi đây, bằng trái tim rộng mở, bằng t́nh thương yêu vô bờ vô bến vẫn cố tổ chức cho các cháu có chỗ ăn, chỗ học, nơi vui chơi giải trí trong chừng mực"biết đủ là đủ"...Tất cả đều ngăn nắp sạch sẽ.

   Đi thẳng vào phía sau suối, trong phạm vi đất của mái ấm, có những luống đất trồng ớt, trồng rau, trồng đậu...có vườn cây sapoché trĩu trái, có ao rau muống.... để góp phần cải thiện các bữa cơm của các cháu! Căn nhà phía sau cùng có lớp học, pḥng vui chơi của các cháu, nền cao, lát gạch hoa sáng bóng.... Các cháu áo quần tươm tất, sạch sẽ...Chúng tôi sinh hoạt, vui chơi cùng các cháu, nh́n những khuôn mặt ngây thơ, hồn nhiên đang vô tư vui đùa, thương sao là thương! Hôm nay quả là một ngày hạnh phúc cho chúng tôi v́ đă có thời gian chung vui cùng các cháu.

   Lưu lại mái ấm gần một tiếng đồng hồ, chúng tôi từ giă Sư Cô, các cô, các bác và các cháu nhỏ rồi ra về, ḷng đầy lưu luyến nhưng cũng đầy niềm vui v́ đă góp được một phần nhỏ xíu vào đời sống vật chất và tinh thần các cháu, đă chia sẻ và học hỏi được nhiều điều tốt đẹp từ Sư Cô và những con người nhân ái. Các cháu có vẻ buồn và chưa muốn dừng cuộc vui...!


Từ giă

   ......Từ những ngày đầu tháng sáu ấy, Mái Ấm Anh Đào luôn hiện hữu trong tôi...Tôi lại tiếp tục công việc giới thiêu mái ấm với mọi người, như một lời cám ơn cô bạn đă đưa tôi đến nơi ấy. Tôi đă có những lần trở lại để t́m cho ḿnh niềm vui và sự an b́nh trong cuộc sống. Mong sao sẽ c̣n có nhiều dịp được t́m về mái ấm Anh Đào!

     Tạ ơn Đời! Tạ ơn Người! Tạ ơn những tấm ḷng vàng!

 

 

 

 

 

 

Lê Thị Đào

Sài G̣n

16-03-2011

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Lê Thị Đào               |                 www.ninh-hoa.com