Trang Thơ và Truyện của Lê Thị Đào                |                 www.ninh-hoa.com


Lê Thị Đào

Cựu giáo viên TH Trần B́nh Trọng - Nguyễn Trăi
 Niên khóa 1974 - 1981


 
Hiện cư ngụ tại Sài G̣n
Việt Nam

 


 

 

 

 

 


Về Thăm Chốn Cũ
Lê Thị Đào
 

 

KỲ III

 

   Một cô bé đến cạnh, cười  và hỏi tôi

   -Bà ơi, bà đi  thăm ai vậy?

  Cô bé ṭ ṃ nh́n tôi...Tôi cũng...ṭ ṃ nh́n cô bé... Ồ! Một bệnh nhân tâm thần!...Tôi ái ngại nh́n quanh, hành lang vắng quá! Tôi hơi ...sợ..!.Cô bé khoảng chừng hơn hai mươi, một cánh tay bó bột, tay c̣n lại cầm ba cành hồng c̣n tươi thắm.Tôi chưa kịp trả lời, em chỉ vào cái proche tôi cài ở cổ áo và hỏi tiếp

      - Bà ơi, tại sao bà cài hoa ở chỗ này vậy.

   Tôi bối rối

      - À....tại v́ cổ áo hơi sâu đó mà...Bà cài để cổ áo khỏi hở. 

   Em chuyển mấy đoá hoa qua bàn tay bó bột, tháo chiếc kẹp xước cài ở mép cổ áo đưa cho tôi

      - Bà kẹp tóc cho con đi...

 Tôi ...run...run..kẹp tóc cho Em,nh́n Em mân mê măi những cánh hồng...tôi không c̣n e ngại ǵ nữa...

  Em tiếp tục "tấn công" tôi bằng nhiều câu hỏi

     - Bà ở đâu đến vậy?

    Không hiểu sao tôi buột miệng trả lời:

     - Bà ở Ninh Hoà

   Giọng Em reo vui:

     - Bà ở Ninh Hoà? Bà có ở gần Ngă Ba Trong không?

     - Con ở đâu? Sao biết Ngă Ba Trong?

     - Con quê ở Ninh Hoà,sinh ra và lớn lên ở Ninh Hoà.

   Tôi ngạc nhiên khi thấy Em trả lời thật rạch ṛi. Sự ngac nhiên càng dâng cao khi nghe Em nói tiếp, không chờ tôi hỏi.

      - Con vào đây năm 2005, khi đang học lớp 12 trường Nguyễn Trăi.

  Cái ǵ thế này? Cơ duyên ǵ mà hôm nay tôi lại gặp bé Vi và Em...- một là học sinh cũ của tôi ở trường Nha Trang 2, một đă từng học  tại  trường Cấp 3 Nguyễn Trăi, ngôi trường tôi đă gắn bó thương yêu. Tự nhiên tôi thấy thật gần gũi thân thương với Em.

      - Ngày xưa bà cũng dạy Cấp 3 Nguyễn Trăi.

    Cô bé reo lên

      - Thế là con "quen" bà rồi. Bà biết Thầy Công không? Biết...Biết Cô Hương dạy sinh không?...  Biết...biết...?

    Em hỏi tới tấp, tôi không kịp trả lời. Em lại hỏi tiếp:

     -Bà không biết Cô Hương dạy Sinh à? Con trai cô ấy cũng bị đưa vào đây đó.

     Em cười rất vô tư rồi nói tiếp - Hai lần luôn đó bà...

     - Bà không biết các Thầy Cô đó v́ bà đi xa Ninh Ḥa lâu rồi, Bà chỉ biết thầy Ngô Dũng thôi.

      - À! Thầy Ngô Dũng phụ đạo con môn Lư.

   Chính xác, Ngô Dũng dạy Lư rất "siêu", thuở tôi c̣n dạy ngoài đó, học tṛ rất thích Ngô Dũng dạy...Thế này th́ tại sao Em lại vào đây...Tôi thắc mắc hỏi Em. Em... trầm ngâm một lúc, rồi tâm sự...Từ nhỏ, em sống trong một gia đ́nh thiếu sự hoà thuận của cha mẹ,..mẹ cha bất hoà rồi sống xa nhau...có lúc cha đă đem em ra măi tận Tu Bông, rồi lại trở về...em kể hơi lộn xộn về việc mẹ cha giận rồi hoà, hoà rồi giận...Em im lặng một lúc rồi kể tiếp :Năm em đang học lớp 12, một lần em "bắt gặp" ba em và một phụ nữ khác...(!) ..."con biết rất rơ về bà ấy"..."thế rồi con quậy"!!! Em ngừng và không nói ǵ nữa, nhưng tôi đă biết lí do "người ta" cho Em "điên" và đưa vào đây!

     - Sao con ở đây lâu vậy?. Người nhà không đón con về sao?

     - Dạ có...nhưng con lại bị đưa vào...Bà biết không...con có chiếc xe đạp...chiếc xe ấy con mua bằng tiền của con...thế mà người ta khoá lại, không cho con đi... xe của con mà...sao lại khoá và không cho con đi...Bà có thấy vô lư không?! Thế là con quậy!!!

     Chỉ những lí do đơn giản thế thôi ư?...!? Em cũng chỉ là một đứa bé "cứng đầu" và có cá tính thôi mà...

     - Cha mẹ con có đón con về chơi không?

     - Họ không muốn cho con về...Cắt mọi đường liên lạc rồi bà ơi!!! Con bị gảy tay họ mới vào thăm!!!

    Em im lặng, dáng vẻ suy tư, nh́n em lúc này không hề có "vẻ" ǵ là "bị thần kinh" cả....

    Tôi nh́n cánh tay bị bó bột của Em, ḷng hoang mang,thắc mắc nhưng chưa kịp hỏi ǵ th́ giọng em thật vui vẻ:

    - Bà biết không? năm lớp Tám con từng đi thi học sinh giỏi....Con thích thi môn văn v́ con giỏi văn hơn, nhưng cô giáo bắt con thi giỏi toán nên con không được giải...ác ghê!!!

    Nghe Em lẩm bẩm hai từ cuối, tôi bật cười...tôi hiểu là Em giỏi cả hai môn này, nhưng chắc không giỏi toán bằng giỏi văn...học sinh giỏi toán ít hơn, nên em được đưa vào đội giỏi toán...!

    Tôi trở lai điều ḿnh thắc mắc;

    - Tại sao con gảy tay vậy? Con leo trèo ở đâu bị té hở?

    - Không có...

    - Thế sao bị gảy tay?

    - Người ta bẻ gảy tay con đó!

    -..!!?

    Tôi đoán chắc Em lại quậy...vùng vẫy...

    - Con nói xạo. Ai mà bẻ gảy tay con?!Sao? Nói cho bà nghe coi nào?

   Em lại trầm ngâm suy nghĩ...Một lát sau em buột miệng trả lời...Chỉ vỏn vẹn hai tiếng thôi, nhưng đủ để cho tôi "điên" v́ thấy em...quá "tỉnh" !!!

      - Sự Cố!

     Tôi và em 'tâm sự" một lúc nữa, em chào tôi và đi vào "chỗ của ḿnh"!!!

................

 

      Hương đă xong "công việc" cùng cô bác sĩ. Chúng tôi nhờ cô đưa lên pḥng hành chánh....kí tên vào sổ vàng và đóng góp chút ít vào bếp ăn từ thiện của bệnh viện....

     Chúng tôi ra về..

     Ngồi trên xe, tôi kể cho Hương nghe về hai cuộc gặp gỡ sáng hôm nay, quả là trái đất tṛn...nên tôi đă gặp lại Thanh Vi ở nơi đây! Và quả là cơ duyên khi tôi đă gặp Em- một người con Ninh Hoà, một học sinh của trường Cầp 3 Nguyễn Trăi...Tôi nghĩ, không riêng ǵ tôi, mà ai trong chúng ta cũng không khỏi xót xa khi nghĩ đến một người con gái đang lứa tuổi đẹp nhất của đời người, bị chính những người thân "bỏ quên"! Mong sao, nơi em đang ở là nơi trú ngụ an toàn nhất và t́nh người nơi đây sẽ an ủi và cho Em một cuộc sống yên b́nh....

 

     Chắc rằng hai cuộc gặp gỡ này c̣n theo tôi măi về sau này.  

 

     Gần hai giờ trưa, bé Liên đưa tôi đến tiệm uốn tóc trước khi đi làm, v́ theo hẹn, hôm nay phải "hấp dầu"...khi ấy mới hoàn thành công việc làm đẹp đầu tóc...Rắc rối thật....

     Gội- Hấp dầu....cũng mất mấy tiếng đồng hồ, gần 5 giờ mới xong...Bé Liên đến đón và chúng tôi về nhà...Tôi c̣n cái hẹn vào lúc 6 giờ với mấy cô bạn cùng dạy Nha Trang 2 ngày trước...Tối hôm nay Ti Ti mời, lúc trưa tôi đă gọi điện thoại cho Phước Hoà theo lời dặn của Ti Ti- sáu giờ tối tại SEAFOOD đường Nguyễn thị Minh Khai.

      Sáu giờ kém năm...Tôi và bé Liên ra khỏi nhà...vừa đi đượcmột chút có điện thoại... Phước Hoà gọi

   - Chị Đào ơi! Em đến rồi mà không có ai hết, em về nhà lát sau ra vậy

   - Ấy chết! đừng về, chị đến liền đây...

    Điện thoại lại reng...Ti Ti gọi..

   -Chị ơi! chị đi chưa...Em đến và đă đặt bàn rồi...chị đến đi thẳng vào trong nghe....

    - Chị sắp đến ...Em xem Phước Hoà đứng đâu đó...Phước Hoà đến rồi đó

    -Dạ...

    Chỉ mấy phút sau tôi đến...Ti Ti đứng ngay trước tiệm...Không thấy Phước Hoà...Hai đứa tôi vào trong sau khi dặn, nhờ cô tiếp viên đón hai người c̣n lại là Phước Hoà và Thanh Phước.

      Hoà vào, Cô nàng vẫn tươi rói như xưa- Vẫn  ăn mặc khá mát mẻ...nhưng không... nghèo... Giọng P. Hoà vui vẻ

     - Mấy người coi, Hoà ăn mặc thế này ,mà đứng trước tiệm chờ...người ta tưởng...h...ẽ...o..,.gọi... đi th́ chết...Nên Hoà phải về rồi giờ này ra lại (từ nhà Hoà đi bộ ra đây mất độ 5 phút).

   Nghe Ḥa nói đùa, tôi vội hoạ:

    - Thế lúc năy Hoà về...có ai đi theo hay không?

    - Dạ không!

    - Thế là...h...ẽ...o... về vườn rồi!!!yên tâm đi!

   Chúng tôi cươi đùa thật vui...

   Trong bốn người, Ti Ti trẻ nhất, em không những đẹp mà c̣n rất dễ thương. Ti Ti chưa đến tuổi về hưu, nhưng đang xin về hưu sớm v́ sức khoẻ yếu.Thanh Phước về hưu sau tôi mấy năm, c̣n Phước Hoà mới về năm ngoái...

     Ti Ti thật chu đáo, chuẩn bị buổi tiệc khá trang trọng, dù không có "đực rựa" nào, nhưng cũng có rượu vang đỏ ướp đá....cũng cụng ly...cũng "dô"...rôm rả! Chúng tôi chuyện tṛ tưởng chừng không bao giờ dứt.

     Nhưng...cuộc vui nào rồi cũng đến lúc tàn... 9h30 chúng tôi chia tay...Thanh Phước đưa tôi về nhà bé Liên.

   ...Đă bốn ngày trôi qua...Ngày mai thứ bảy, chúng tôi đi Ninh Hoà....Đêm nay chắc khó ngủ đây! Tôi nghĩ đến cô bé ở BVTT...Giờ này tôi mới chợt nhớ ra...ḿnh quên không hỏi tên Em!!!

 

                         

Đón Xem Kỳ 4

 

 

 

 

 

 

Lê Thị Đào

Sài G̣n

11-07-2010

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Lê Thị Đào               |                 www.ninh-hoa.com