Trang Thơ và Truyện của Lê Thị Đào                |                 www.ninh-hoa.com


Lê Thị Đào

Cựu giáo viên TH Trần B́nh Trọng - Nguyễn Trăi
 Niên khóa 1974 - 1981


 
Hiện cư ngụ tại Sài G̣n
Việt Nam

 


 

 

 

 

 


Về Thăm Chốn Cũ
Lê Thị Đào
 

 

KỲ II

 

 

Ngày thứ hai...

    

   Qua một đêm ngủ khá ngon giấc v́ suốt ngày "loay hoay" nhiều quá, hơn nữa, đêm hôm trước tôi đă bị mất ngủ trên tàu...Tôi cảm thấy thư thái vô cùng!

   Chào một ngày mới! Hôm nay chúng tôi dự định sẽ gọi Ngô thị Thêu đi cùng.

 

    Hơn 7 giờ sáng, Hương và tôi ra khỏi nhà. Hương đưa tôi đến một điểm CAFÉ- ĐIỂM TÂM khá lí tưởng: SONATE ở cuối đường Lê đại Hành- địa điểm khá tốt, bài trí tương đối thẩm mỹ, khá bắt mắt,lịch sự. Tôi thật sự thấy thoải mái, dễ chịu vô cùng. Sonate ở gần đường Tô Hiến Thành, v́ cơ quan Thêu làm việc ở trên con đường này, nên ổn định chỗ ngồi xong, tôi liền gọi điện cho cô bé -Thêu học trên Hương hai lớp,cũng trên năm mươi rồi nhưng c̣n độc thân th́ cho dù bao nhiêu tuổi đi nữa, theo tôi cũng c̣n bé!!! Thật ngạc nhiên khi nghe giọng trả lời c̣n ngái ngủ, điệu này chắc cô bé... nướng cháy cả ...nệm!

  - Sao? Em c̣n ngủ à.!

  - Em chào Cô, Em vừa thức ạ!.

  - Không đi làm sao?

  - Dạ không.Hôm nay cúp điện,em được nghỉ. Cô đang ở Sài G̣n hay Nha Trang vậy?

  - Cô về đây hôm qua, đang ngồi với Hương ở Sonate Lê Đại Hành gần cơ quan Em đó. Em đến nhanh lên nghe...

  - Dạ! Cô và Hương cứ gọi thức ăn trước đi ạ, em đến chỉ uống café thôi.

  - Được rồi. Nhanh nghe!

  Hai chúng tôi gọi thức ăn sáng. Ồ! Bún ḅ Huế ở đây cũng khá ngon. Thích thật! Ăn xong chờ măi mà Thêu vẫn chưa thấy đến, chúng tôi gọi luôn nước uống. Một lát sau cô bé đến, nêu lí do đến muộn rất chi là... dễ thương!!!

  -Cô biết không Em đến muộn v́ hôm trước đi Thái Lan em có mua quà cho Cô, cất kĩ quá nên sáng nay t́m... hơi lâu...mới có!

   Tôi thích thú nh́n món quà- một chiếc khăn màu tím thật đẹp, đúng màu tôi yêu thích... nhưng  "điệu" quá...chắc ở Sài G̣n tôi chẳng có dịp dùng đến. Thôi, đành cất kĩ, thỉnh thoảng đem ra ... ngắm cho đỡ... ghiền!!!

  Tôi không v́ món quà mà bỏ ư định "tố khổ" cô bé...

  - Khéo chống chế thật....năy giờ chờ Em, cô nói với Hương là mấy Cô bé độc thân thường trễ hẹn v́ thường ngày không bị ai hối thúc và ra oai, truyền lệnh cả... Công nhận, sống độc thân sướng thật!.

  Thêu cười vui:

  - Bạn bè hỏi Em, sao chưa chịu lấy chồng, Em bảo là v́ chưa lừa được ai!.

  - Em phải nói là chưa ai lừa được ḿnh mới đúng chứ. Thật vậy! Tụi Cô...nhẹ dạ, cả tin, để bị lừa nên bây giờ mới "khốn đốn" thế này....!

   Chúng tôi cùng cười thích thú!

 

.....Lâu ngày gặp nhau,chúng tôi "tám" đủ thứ chuyện trên đời....Và sắp đặt kế hoạch cho những ngày tiếp...Thứ sáu Thêu bận nên chỉ có Hương và tôi lên Diên Khánh "thăm" bệnh viện Tâm Thần, thứ bảy cả ba chúng tôi về Ninh Hoà, mục đích chính là vào "thăm" Máí ấm Anh Đào, sau đó sẽ gặp các bạn cùng lớp Ngọc Hương. Chủ nhật tôi sẽ cùng gia đ́nh đi Xuân Sơn thăm Mẹ chồng tôi...Sau khi lo xong những việc trọng đại ấy, những ngày c̣n lại tha hồ...bay nhảy!

  Chia tay Thêu với lời hẹn ḥ sáng thứ bảy sẽ cùng đi NinhHoà:

  - Nhớ nghe, Cô muốn đi với Em v́ muốn tha hồ "ăn bánh... (ướt)..khỏi trả tiền"!

  Ồ! Tôi quên không giới thiệu, một trong hai quán bánh ướt nổi tiếng ở Ninh Hoà, nằm sát cạnh nhau trên đường đi Dục Mỹ là của nhà Thêu,quán c̣n lại của nhà Ngô Hương....Dù bây giờ cả nhà Thêu đă về Nha Trang, để quán lại cho người bà con...nhưng chúng tôi đă quen "gắn liền" Thêu với bánh ướt rồi.

    Chiều hôm ấy, Hương và tôi lại tiếp tục đi mua sắm mấy thứ linh tinh...Ngồi sau xe, tôi có dịp ngắm nh́n, mọi đường phố đều thay đổi,dạo trước, mỗi dịp hè, tôi đều về thăm...Hơn hai năm nay không về, tất cả dường chừng như xa lạ,Nha Trang đẹp hơn nhiều, ai cũng bảo thế....Đẹp hơn! Tráng lệ hơn! Thành phố du lịch mà! Nhưng sao tôi lại thấy có một cảm giác thiếu vắng?!!!Tôi cũng không rơ được...thứ cảm giác này!

 

   Mờ tối...Cao thị Thâu đến, ba chúng tôi lang thang ra biển...Đi loanh quanh một lúc, chúng tôi t́m ghế đá nghỉ chân...Cúp điện, điện đường cũng tắt theo...nên tôi không nh́n rơ được cảnh biển về đêm, tôi muốn xuống băi cát ngay bờ biển để được đi chân không nghịch nước, cho nước biển "thấm mặn" bàn chân...nhưng tối quá, xem bộ thiếu an toàn nên chúng tôi ra về...

 

  Tôi về nhà bé Liên ngay sau đó. Tối hôm ấy tôi gọi điện hẹn Tuư- Cô bạn nhỏ, rất thân, cùng dạy ở Trung tâm ngày nào- sáng mai đi uống café.Trước khi ngủ, tôi không quên gọi điện thoai cho "anh ấy".

 

   Ngày thứ ba:

     

   Tuư đến tôi lúc 7giờ sáng...Tôi lại chọn Sonate- ở đây rộng răi, dễ bề tâm sự,café cũng khá ngon,tôi thường chỉ dùng đen đá nên rất sợ gặp phải ly café dở...Hai đứa tôi ngồi nói măi cũng không hết chuyện...Đến hơn 9 giờ chúng tôi ra về v́ Tuư c̣n phải đi đón con....chia tay mà c̣n bịn rịn, Tuư nhắc tôi cố sắp xếp gặp nhau một lần nữa, tôi cũng rất muốn nhưng...không biết có được không đây!

  - Chị sẽ cố gắng, chị thèm được như trước kia, mua 1/2 kg kem, đem theo hai cái muỗng, ra băi biển ngồi ăn...rẽ mà ngon...Bây giờ mà làm thế chắc được chụp h́nh đăng báo quá... Giờ Em cho chị xuống góc Nguyễn thiện Thuật- Biệt Thự, thả chị ở đó, em đi đón cháu kẻo muộn...chị cần về thăm xóm cũ.

   Suốt cả buổi chiều, tôi đi thăm một số nhà quen và bà con. Sau đó về nhà nghỉ sớm ,để mai c̣n đi Diên Khánh.

 

   Ngày thứ tư...

  

Hơn 7 giờ sáng Hương đón tôi, chúng tôi đi Taxi lên Thành...Tiết trời buổi sáng thật dễ chịu, tôi ngắm nh́n hai bên đường.Thay đổi nhiều quá! Con đường này niên khoá 1981- 1982, tôi đi lại hằng ngày- dạo ấy tôi dạy học tại THPT Hoàng Hoa Thám- mấy năm về sau thỉnh thoảng tôi cũng có dịp đi qua...thế mà hôm nay tôi thấy hoàn toàn xa lạ...! Đang ở trên xe th́ Liệu gọi điện, tôi vội báo cáo:

   - Dạ , em và Hương đang trên đường đến Bệnh viện Tâm Thần Diên khánh.

   - Em lên đó làm ǵ?

  Tôi đùa:

   - À! Em lên đăng kí sẵn chỗ cho Anh đó mà!!!

  Liệu bắt nhịp rất nhanh, trả lời ngay:

   - Thôi, để Anh đăng kí ở Biên Hoà tiện hơn,gần nhà dễ trốn về. Này, chủ nhật này về nghe không?

  - Chưa đâu! Tối thứ năm 10/6 Em lên tàu.Anh đă đồng ư cho Em đi mười ngày rồi mà!

  -Thế th́ sáng thứ sáu, đến Sài G̣n em chở "bộ xương sườn" lên bệnh viện là vừa...!!!

 Tôi cười xoà, "thiên hạ" giả bộ thế thôi, chứ vợ vắng nhà- tự do 101%, c̣n ǵ vui bằng!!!.

   Xe đến BVTT trước 8 giờ...Chúng tôi đi loanh quanh ...Đúng 8 giờ Hương vào "làm việc" với cô bác sĩ như đă hẹn trước.

  Tôi đi lại trước hành lang, nơi đây khá quen thuộc với tôi, dạo trước tôi đă nhiều lần theo vợ chồng Dung- cô bạn thời Phổ thông,lên đây làm từ thiện, và tôi cũng đă từng tham quan "mọi nơi" ở đây...Mọi người đă vào pḥng làm việc, hành lang vắng,chỉ có tôi và cô tạp vụ đang làm vệ sinh,thỉnh thoảng có một vài "bệnh nhân nhẹ" đi lại gần đó. Tôi giật ḿnh quay lại v́ tiếng gọi

  - Cô Đào, phải cô không ạ!

 Tôi ấp úng, nhận ra người gọi chính là cô bé tạp vụ, nhưng...ai vậy ḱa?!!!

  - Xin lỗi em là...

  - Năy giờ em cứ nh́n Cô măi mà không dám gọi, Em..Vi đây cô! Vi C3 đây Cô!.

  Trí óc tôi hoạt động thật nhanh...À, tôi nhớ ra rồi, C3 năm... 99 của trường Nha Trang 2 đây mà.... Tôi nh́n kĩ em... lớp này có đến ba Vi...em là...chắc chắn không phải Thụy Vi rồi... để xem...các gương mặt hiện nhanh trong trí tôi...Bích Trâm, Bảo Trân, Thuỳ Dương, Xuân Phương, Thanh Hương... à...  đúng là Thanh Vi rồi. lớp ấy những... hai Thanh Vi.... không biết Vi nào, nhưng thôi nhớ thế đủ...giỏi lắm rồi, đủ để cho tôi hỏi thăm Em về các em cùng lớp...

   Sở dĩ tôi nhớ về lớp này rất nhanh, v́ đây là lớp có khá nhiều học sinh cá biệt...Buổi đầu mới nhận lớp, thầy tṛ chúng tôi "gườm" nhau ghê lắm!...Sau hai tháng vừa dạy,vừa làm chủ nhiệm...chúng tôi đă "ăn ư "nhau và các em rất vâng lời và thương tôi...Cuối năm ấy, tôi thật cảm động khi biết các em chọn ngày sinh nhật tôi làm ngày họp lớp hằng năm...Và mấy năm sau đó, dù đă ra trường, cứ đến ngày sinh nhật tôi, các em lại tổ chức ở nhà Thuỳ Dương, rồi cho một bạn đến nhà chở tôi....Làm sao tôi qyên được điều này?!!

 

  Vi vui mừng kể cho tôi nghe về các bạn....em cũng tâm sự với tôi về cuộc đời ḿnh, lấy chồng làm Công An, có được hai cậu con trai, sống hạnh phúc chưa được mấy năm, th́ phải chia tay v́ chồng rẻ lối theo người khác...Em lănh phần nuôi hai cậu con trai...Chồng lấy vợ khác ,mấy năm không có con...trở về đem cậu con lớn theo...Lại một thân phận phụ nữ bất hạnh!... Em ở Nha Trang, đi làm xa, sáng đi chiều về... Đồng lương tạp vụ, nuôi con chắc là cũng khó khăn chật vật!!

  Thầy tṛ tôi hàn huyên một lúc Vi xin phép tiếp tục công việc, tôi gửi tí quà cho con trai Vi,chúc Em vượt qua mọi khó khăn trong cuộc sống..ḷng thấy buồn và xót xa cho Em.

 

  Gặp lại Thanh Vi,được biết một ít tin tức về các em , tôi cũng vui lắm...nhưng ḷng cũng xót xa nhiều khi nghĩ đến cuộc sống hiện tại của em và một vài em khác trong lớp ấy, cũng gặp phải bất hạnh trong đời sống vợ chồng....Nhớ đến nét hồn nhiên vô tư của các em thuở c̣n đi học...Tôi không nén được tiếng thở dài!....

   

   - Bà ơi!

  Tôi giật ḿnh quay lại...Ai thế này?!!!

 

 

 

Xem Kỳ 3

 

 

 

 

 

 

Lê Thị Đào

Sài G̣n

02-07-2010

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Lê Thị Đào               |                 www.ninh-hoa.com