Trang Thơ và Truyện của Lê Thị Đào                |                 www.ninh-hoa.com

Lê Thị Đào

Cựu giáo viên TH Trần B́nh Trọng - Nguyễn Trăi
 Niên khóa 1974 - 1981


 
Hiện cư ngụ tại Sài G̣n
Việt Nam


 

 

 

 

 

  Âm vang gọi đàn của những cánh nhạn cuối tháng sáu như vẫn c̣n vang vọng đâu đây….Đă hơn năm tháng rồi – kể từ lần họp mặt ấy- nhưng trong tôi như vẫn c̣n nghe rơ, thấy rơ những nụ cười, những âm thanh vui nhộn trẻ trung vả những khuôn mặt rạng rỡ tràn đầy niềm vui, dù tất cả đang ở lứa tuổi xế chiều, và như tôi th́ đang ở tuổi…chạng vạng...tối! Nhưng tất cả dường như đều được…trẻ lại!

 

  Thật vậy! Lần đầu tiên được tham dự cuộc hơp mặt cùng các em học sinh Trần b́nh Trọng liên lớp Đệ Thất đến Đệ Nhất niên khóa 1963-1970, chúng tôi đă có được những ngày vui đáng nhớ, ngân-hàng- kỷ-niệm đời tôi như giàu thêm với kỷ niệm đẹp, quư báu này!

 

  Ngày chính thức họp mặt là ngày 29- 6- 2013, nhưng chúng tôi c̣n được... khuyến măi những tiết mục hấp dẫn trước và sau buổi họp mặt nên tối ngày 27 tháng 6 nhóm chúng tôi-gồm có Hoàng Lan, tôi, các em và các cháu của Phương Hiền (Phương Hiền và Tuyết Hồng đă chắp cánh bay vào buổi sáng cùng ngày, c̣n Thu Thủy v́ c̣n phải chạy thận nên măi đến chiều thứ sáu mới tung cánh chim t́m về tổ ấm…) cùng đi chuyến tàu đêm Sài G̣n- Nha Trang để sáng hôm sau về đến Ninh Ḥa, kịp nhận được tặng phẩm đặc biệt đầu tiên là một chuyến tham quan và vui chơi tại vịnh Vân Phong thuộc Đầm Môn-Vạn Giă…

Vịnh Vân Phong

  Những ngày vui của lần trở về nầy đă được thuật lại thật rơ ràng và đầy hấp dẫn qua các bài viết của Thu Thủy, Phương Hiền và Mai Tuyết Hồng....Ở đây, tôi chỉ muốn nói lên những cảm xúc của ḿnh trong những ngày đáng nhớ ấy…

 

 ...Sau khi được an vị trên tàu, chúng tôi bắt đầu nhập“đại tiệc” và chuyện tṛ rôm rả. Liên và Huyền (em gái và em dâu của Phương Hiền ), đă lo toan mọi thứ thật chu đáo cho chuyến đi, thức ăn gọn nhẹ nhưng thật ngon, đầy đủ xôi mặn, bánh ḿ chả lụa, trái cây, trà đá…Dù đă ăn cơm chiều trước khi đi, nhưng vui là vui quá vui nên thức ăn cứ thế theo câu chuyện đi vào bụng nhanh chóng…Kịp nh́n lại, giỏ đựng thức ăn đă vơi hẳn, c̣n mọi người th́ chắc là ai cũng được tăng trọng!!!Buồng tàu bé nhỏ bốn người giờ này tụ họp gần mười người, chật ních cả niềm vui….Măi đến quá nửa khuya chúng tôi mới ai về...nhà nấy, đem theo cả giấc mơ đẹp và nụ cười vào giấc ngủ!

 

   Riêng tôi, thầm cám ơn Phương Hiền, đă trang bị cho chúng tôi thật đầy đủ mọi thứ trong chuyến đi này. Thường trong những lần trở về Ninh Ḥa, hay Huế - Quảng Trị, tôi vẫn tự ḿnh lo toan mọi thứ, tự phục vụ ḿnh và c̣n phải lo chuẩn bị lương thực và mọi thứ cho mọi người trong chuyến về quê xa…Nhưng lần này, tất cả đă có các em và các cháu Phương Hiền lo cả, tôi thuộc thành phần “lăo bà bà” nên càng đươc ưu tiên, lúc nào cũng đi hai tay không, nhẹ nhàng thư thái vô cùng! Chỉ những lúc như thế này tôi thấy tuổi già của ḿnh…có lợi và...dễ thương quá!!!

 

  .....Họp mặt chính thức tại nhà hàng sân vườn Hoa Lan lúc 8 giờ sáng thứ bảy hai chín tháng sáu. Đây chỉ là một buổi họp mặt của liên lớp nhưng không khí tưng bừng rộn ràng như một ngày hội lớn của....đông đảo quần chúng vậy! Đặc biệt hôm nay, anh chị Vơ Sa, chủ nhân nhà hàng – cũng là một thành viên của liên lớp- ưu tiên dành nhà hàng cho buổi họp mặt….nên mọi người tha hồ tự do đi lại chuyện văn…

Hoàng Lan, Phương Hiền, cô Lê Thị Đào,
Thu Thủy, Vơ Sa, Vơ Lâm Phi

 .....Sân vườn rộng răi và thoáng mát, được bài trí khá đẹp và thơ mộng, tạo cảnh sắc hữu t́nh…Bạn bè thoải mái gặp nhau trước giờ chính thức vào lễ, các bạn ơi ới gọi nhau, chụm ba, chụm bảy từng nhóm, tay bắt mặt mừng, hàn huyên tâm sự…đâu đâu cũng rộn ră tiếng cười! Nhóm Sài G̣n chúng tôi cũng ḥa vào niềm vui chung cùng mọi người. Tôi rất vui khi t́m gặp được Bùi Ráng, một anh bạn nhỏ, cùng dạy Nguyễn Trăi với tôi trong những năm cuối trước khi tôi rời Ninh Ḥa, Bùi Ráng cũng là thành viên của liên lớp này. Dù chỉ dạy chung vài năm nhưng cùng sinh hoạt tổ Văn, cùng chia sẽ những khó khăn trong giai đoạn này nên tôi khá thân với vợ chồng Ráng, từ dạo tôi rời trường, bây giờ mới gặp lại….

 

Tôi cũng đươc gặp lại Thầy Phạm Vinh và Cô Bạch Liên, Thầy Vinh là bạn của chồng tôi, Trung tâm anh ngữ của thầy được đặt trong Trung tâm Hướng nghiệp nơi tôi dạy ở Nha Trang, nên chúng tôi thường gặp nhau. Tôi rời Nha Trang vào Sài G̣n nay mới gặp lại, đă mười hai năm qua nhưng thầy vẫn c̣n trẻ như dạo dạy ở Trung tâm, c̣n chị Bạch Liên th́ hơn ba mươi năm xa nhau, . . Chị có phần già đi nhưng nét mặt không thay đổi, Cô Lương Lệ Huyền Chiêu th́ tôi được gặp thường xuyên hơn….Tất cả đều vui mừng...

Cô Bạch Liên, cô Lê Thị Đào, thầy Phạm Vinh

   Trước giờ khai mạc buổi lễ, cậu Cường, MC, gặp và báo cho tôi biết các thầy cô đều “phải” phát biểu ư kiến….Rét thật! Tôi bỏ nhỏ với cậu ấy cho tôi nói sau Thầy Vinh và Cô Liên…Tôi cảm thấy ngai ngùng v́ liên lớp này ra trường trước khi tôi về Ninh Ḥa, tôi chỉ thân quen với một nhóm nhỏ ở Sài G̣n...c̣n với mọi người tôi c̣n “lạ nước lạ cái” lắm…

 

   ....Chuẩn bị khai mạc buổi lễ, các em vào hội trường, riêng ba thầy cô chúng tôi c̣n ở lại bên ngoài, lúc này cô Chiêu chưa đến. Mấy phút sau chúng tôi được mời vào…

 

   Buổi lễ thật long trọng! Sau những nghi thức thông thường, Anh Nguyễn Ái mở đầu chương tŕnh, anh Lê Lầu giới thiệu về Kỷ Yếu tập II, Tiếp theo phần trao quà lưu niệm, các Thầy cô “được” mời lên phát biểu… Tôi thấy ḿnh hơi luống cuống! Tất cả c̣n xa lạ quá! Tập trung ăn chơi nhảy múa và…quậy th́ mấy tôi cũng không ngán, nhưng cái màn phát biểu th́…ớn lắm! Không khí dù thân mật nhưng long trọng và trang nghiêm quá! Thầy Vinh được mời lên trước tiên, rồi đến Cô Bạch Liên…sắp đến phiên tôi rồi! Chết thật! Biết nói cái chi đây hở Trời ?! Tôi mân mê cuốn kỷ yếu trong tay…À! Vị cứu tinh đây rồi! Tôi thầm nghĩ, tại sao ḿnh không đọc bài thơ Trở Về ḿnh viết cho kỷ yếu ?! Bài thơ được ḿnh viết bằng niềm xúc cảm, bằng t́nh thương yêu và nỗi nhớ dành cho Ninh Ḥa mà ! May mà kịp nghĩ ra...lối thoát hiểm!!!…Đến lượt tôi rồi!

 

   Tôi cố gắng b́nh tĩnh để bước khỏi vấp….sau lời chào hỏi, tôi xin phép được đọc bài thơ để thay cho những ǵ muốn nói….

    

      Tôi lại trở về đây…

      Nơi phố huyện thân thương

      Qua mái trường xưa ḷng ngậm ngùi khôn xiết

      Dù sáng hạ rực nắng vàng hay chiều đông tàn lạnh giá

      Vẫn bồi hồi thương nhớ bâng khuâng…

 

      Tôi lại trở về đây…

      Phố huyện ngày xưa giờ này đổi khác

      Phảng phất đâu đây…những kỷ niệm thuở nào

      Tôi như thấy em nghiêng bờ vai nhỏ

      Tựa thành cầu, dơi mắt xa xăm

      Trên ḍng nước, lục b́nh rong ruổi

      Soi bóng hoàng hôn…tím rịm trời chiều…

      Ôi!...Ḍng sông nhỏ và chiếc cầu…đă mất!

      Em tôi xưa vẫn măi chưa về!

      Nhưng trong tôi tất cả c̣n in….

 

      Tôi lại trở về đây….

      Được gặp bạn, gặp tṛ…

      Qua năm tháng có kẻ c̣n, người mất

      Nhưng trong tôi không thiếu một dáng h́nh…

      Vẫn hiện hữu, sáng ngời bao kỷ niệm

      Thuở bên nhau đầm ấm tâm t́nh

      Tay trong tay xiết chặt t́nh thân

      Vẫn c̣n đó…Em ơi!...C̣n đủ cả

      Chiếc cầu…ḍng sông…và những kẻ đă ra đi…

      Lưu giữ măi trong tâm người ở lại!

      Cho tôi đươc trở về…

      Vẫn măi được trở về…

      Với Ninh Ḥa…

      Phố huyện nhỏ thân thương!....

Tôi chấm dứt lời phát biểu bằng lời cám ơn tất cả đă cho tôi được thêm một lần trở về nơi chốn thân thương này, , , , với tất cả cảm xúc dâng tràn…tôi vui sướng và cảm động thấy t́nh cảm chân thành của ḿnh được đón nhận, tôi biết đă có những trái tim đồng cảm v́ lời thơ cũng thay lời muốn nói cho nhiều người, cho những ai đă từng sống và có cảm t́nh sâu đậm với miền đất thân yêu này…! Tiếp theo, là tâm t́nh của Thầy Nguyễn Khoa Thanh được em Phương Hiền thay mặt đọc lên qua lá thư gởi từ phương xa của Thầy, tất cả chúng tôi đều cảm động trước nỗi ḷng của Thầy đối với học sinh và mái trường xưa…

Từ phải qua: Thanh Mận, cô Đào, Phương Hiền, Hoàng Lan, Nguyễn Ái, Thu Thủy, Vơ Sa, Tuyết Hồng, Lê Kiểu

  Mọi xúc cảm lắng đọng và ch́m sâu...không khí vui nhộn hân hoan với các tiết mục văn nghệ thật hấp dẫn. Có quá nhiều giọng ca vàng, ai cũng hát thật hay…Giọng ca Thu Thủy vẫn ngọt ngào như mọi khi và nghe chừng như hay hơn với Nỗi Buồn Hoa Phượng, giọng hát Cô Chiêu cũng vút cao tuyệt vời, , , , c̣n nhiều nữa, nhiều nữa….Thật tuyệt !!! Có thể người hát cũng như người nghe đều bằng tất cả cảm xúc chân thành của trái tim…Cuối cùng là tiệc liên hoan trưa do vợ chồng Tịnh Sa đảm trách. Tinh thần an vui nên thức ăn đă ngon càng thêm ngon…Tôi được ngồi vào bàn CHAY cùng với cô Bạch Liên, Châu Thanh Mận, hai vị Sư cùng vài anh em khác….Thật cám ơn nhiệt t́nh chu đáo của Tịnh Sa!

 

  ....Cuộc vui vẫn c̣n tiếp tục với chương tŕnh đi Suối nước nóng Dục Mỹ chiều hôm ấy...Về thâm trường cũ, viếng chợ Ninh Ḥa sáng hôm sau, và chúng tôi từ giă Ninh ḥa sau khi được ăn trưa, nghĩ trưa tại nhà anh Nguyễn Ái. Vợ chồng Nguyễn Ái, Vơ Sa và Châu Thanh Mận cùng đưa chúng tôi về Nha Trang, Đến Nha Trang chúng tôi lại được vợ chồng anh chị Thuần Lài chiêu đăi một buổi ra tṛ, đặc biệt có đặc sản nem nướng Ninh Ḥa, và c̣n có thêm món Gà hấp bia thật ngon do anh Thuần trổ tài…Vui thật vui nhưng chúng tôi đành phải nói lời cám ơn, và từ giă gia chủ, v́ đă đến giờ ra ga lên tàu về Sài G̣n. Đến đâu chúng tôi cũng được đón tiếp nồng hậu và chu đáo. Thật vui và hạnh phúc!Tất cả nhóm chúng tôi cùng đi chuyến tàu đêm về Sài G̣n….Tối hôm ấy, cảnh “Biệt ly” cũng...lâm li và cảm động vô cùng…! Không biết có ai...bị...xé tâm hồn….khi hồi c̣i tàu vang lên…?”Ôi! Hồi c̣i như xé tâm hồn!!!”.

H́nh ảnh tạm biệt trong sân ga

   Trong đời tôi hiếm có những ngày dài liên tiếp tràn đầy niềm vui như vậy. Thật cám ơnTrời, cám ơn đời, cám ơn chương tŕnh họp mặt của liên lớp TBT niên khóa 1963- 1970 đă cho chúng tôi những ngày vui, và nhất là cám ơn Phương Hiền đă hỗ trợ cho nhóm Sài G̣n chúng tôi chuyến trở về này….    

 

       

 

 Sài G̣n

03- 12- 2013.

LÊ THỊ ĐÀO

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Lê Thị Đào               |                 www.ninh-hoa.com