Trang Thơ và Truyện của Lê Thị Đào                |                 www.ninh-hoa.com


Lê Thị Đào

Cựu giáo viên TH Trần B́nh Trọng - Nguyễn Trăi
 Niên khóa 1974 - 1981


 
Hiện cư ngụ tại Sài G̣n
Việt Nam

 


 

 

 

 


 

Góp Nhặt SỎI ĐÁ
Lê Thị Đào

      

Kỳ II

 

 

RAU MUỐNG Nghĩa T́nh

 

 ---***---

 

         Từ đầu năm học 1975-1976 cho đến khi được vào biên chế của ngành giáo dục (thang 01/1977), lương của giáo viên "Lưu dụng" chúng tôi chỉ được 50 (năm mươi) đồng một tháng. Nếu sống độc thân th́ số tiền lương ấy cũng tạm đủ cho những nhu cầu "hạn hẹp" trong cuộc sống. Nhưng với tôi lúc ấy th́ hơi khốn đốn, v́ từ hè năm 1974, sau khi mẹ tôi mất, tôi là lao động chính trong một gia đ́nh đông em, phải lo toan "mọi bề"...

 

         Trước 30-04-1975, với tôi vấn đề ấy không mấy khó khăn, v́ ngoài thu nhập của công việc giảng dạy từ hai trường trung học, gia đ́nh tôi c̣n có thêm thu nhập từ tủ truyện cho thuê và một quán giải khát nhỏ: paté chaud - sữa đậu nành... Giờ đây, với điều kiện sinh sống mới, với nhu cầu công tác mới...tất cả đều "dẹp tiệm "... Tôi không biết phải làm thế nào?!!!

 

         Tôi chỉ c̣n biết chọn giải pháp cấp thời: mỗi tháng giữ lại 5 đồng để mua gạo và nhu yếu phẩm- c̣n 45 đồng dành cho gia đ́nh ở Nha Trang. Mỗi lần cuối tuần về Nha Trang, th́ nhảy tàu, khỏi mất tiền xe. Có lúc kẹt quá, chúng tôi phải nhảy lên toa chở gia súc... C̣n thức ăn hàng ngày th́ thế nào cũng được. Lúc ấy, tôi hiểu rơ thế nào là "ăn để sống"!

 

         Tôi "trường kỳ - kháng chiến" với một món đặc sản: Rau Muống. Ngày ngày tự thay đổi món ăn cho ḿnh: Trưa rau- muống- luộc, chiều luộc- rau- muống! Lúc ấy không chiên xào ǵ cả v́ chúng tôi không xài dầu mỡ, không phải v́ sợ máu nhiễm mỡ, mà v́ thời điểm ấy, dầu mỡ là mặt hàng xa xỉ phẩm!

Đặc biệt lúc ấy- nguồn lương thực của tôi không bao giờ cạn mà c̣n rất phong phú- đảm bảo cả về chất lượng và số luợng mà không phải mất tí tiền nào! Đó là ao rau muống nhà Thầy Ngô Dũng.

 

         Chắc các bạn, các em c̣n nhớ đến Thầy Ngô Dũng- một giáo viên trẻ- dạy giỏi rất năng nổ và nhiệt t́nh, được tṛ yêu bạn mến. Nhà Thầy Ngô Dũng lúc ấy là "điểm đến" lư tưởng cho chúng tôi. V́ đến đó, chúng tôi không chỉ có t́nh bạn bè, mà c̣n có t́nh cảm gia đ́nh từ những thành viên trong nhà Thầy.

         Đằng sau nhà Thầy có một ao rau muống khá rộng và dài. Để tăng gia sản xuất, nhà thầy cũng nuôi đến mấy con heo...Chiều chiều, Thầy thường chèo xuồng đi cắt rau muống cho heo ăn, và bao giờ Thầy cũng chọn những đọt rau non, mượt mà đem đến cho chúng tôi... Một ân t́nh tôi không bao giờ quên. Viết đến đây tôi như h́nh dung rơ những đọt rau ngon mềm và bát nước rau trong xanh dạo nào! Những cọng rau đă giúp tôi đưa đẩy những bát cơm hằng ngày trong thời buổi khó khăn...

 

         Chỉ lạ một điều, heo nhà Thầy Ngô Dũng lớn nhanh như thổi, c̣n tôi dù đă được phần ngon nhất, nhưng không tăng được cân nào! Thế là thế nào?!

 

         Giờ đây, sống ở Sài G̣n, tôi nhớ và thèm biết bao những đọt rau muống ngày ấy. V́ với môi trường ô nhiễm hiện tại của các ao rau muống tại nơi này... làm sao có thể t́m được những cọng rau ngon sạch và thấm đượm thân t́nh như xưa... Tiếc biết bao, khi ao rau muống ngày xưa cũng đă không c̣n! đă được san lấp và xây dựng thành nhà ở.

 

 

      

 

 

RAU MUỐNG...Gà !

 ---***---

         Từ năm 1975-1981, chỗ ở chúng tôi được thay đổi nhiều lần, nhiều nơi theo kế hoạch của nhà trường. Lúc đầu ngay tại một pḥng học trong trường, tiếp đến là khu nhà tập thể ở cuối sân trường... Đến khoảng giữa năm 1978, nhóm giáo viên Nữ chúng tôi được dời đến một căn nhà cấp bốn, gần đầu cầu Gỗ- nằm trên đường tắt từ trường ra chợ Ninh Ḥa- cách trường độ năm phút đường "chân bước".

 

         Lúc này, cô Tuyết Mai đă lập gia đ́nh nên "ra riêng", nhóm nữ c̣n lại tôi, cô Kim Cương và thêm 2 giáo viên mới là cô Đặng Thị Tâm (dạy văn), Cô Trần Thị Nết (dạy thể dục). Về sau có thêm một Cô giáo mới từ Cao Đẳng Sư Phạm Nha Trang chuyển về, chuyên trách công tác đoàn: Cô Th́n. Chúng tôi chung sống và thương yêu nhau như chị em ruột thịt. Tôi già nhất nên được làm chị Cả, tiếp đến là Cô Tam, Cô Cương và Cô Nết, cuối cùng là Bé út Th́n. Trong hoàn cảnh túng thiếu chật vật, với đồng lương ít ỏi, ngày lại ngày ăn cơm độn khoai sắn! Chúng tôi càng thương yêu nhau hơn...

 

         Theo đúng kế hoạch tăng gia sản xuất của nhà nước, nhà trường cho xây chuồng heo và nuôi heo ngay tại khu tập thể ở cuối sân trường... toàn thể giáo viên được phân công chăm heo theo từng nhóm... nhóm nữ chúng tôi cũng được "chăm heo" một tuần một ngày! Công việc không lấy ǵ làm khó, chỉ việc băm rau muống, rồi trộn cám cho heo ăn. Mấy chục con người....chỉ chăm một, hai con heo.... thế mà heo cũng chậm lớn....Lạ thật!

 

         Hôm ấy, Bé Th́n đang băm rau heo th́ có bạn đến thăm. Thế là, tôi phải thay việc cho bé. Tôi đang chăm chỉ thi hành nhiệm vụ, th́ chợt nghe có tiếng hỏi cô bé ở pḥng trên:

- Hôm nay bếp nhà Th́n làm ǵ mà có vẻ xôm thế.

Th́n chưa kịp trả lời, tôi giả vờ lên tiếng hỏi to:

- Th́n ơi, chị băm chung phần ức gà vào luôn nhé!

Cô bé "bắt nhịp" rất nhanh: Dạ, Chị băm hộ em!

Độ 5 phút sau tôi lên tiếng: Đùi và cánh gà Chị chặt để sẵn đó, lát em nấu nghe.

- Dạ! giọng Cô Bé cố nín cười...

Thế là tôi mạnh tay chặt đùi và cánh... gà. Những cọng rau muống văng tung tóe.

 

         Tôi nghe tiếng khách: sao mấy bạn ăn sang thế, bọn ḿnh ăn cá vụn suốt.

Tiếng Th́n trả lời: Nhờ trường ḿnh có nuôi heo đó mà...!

Cậu bé nào biết cá vụn cũng là món ăn thường nhật của chúng tôi. Chỉ có con heo trường tôi hôm ấy là được ăn sang thôi!!!

 

         Út Th́n ơi! không biết giờ này bé ở đâu. Có bao giờ bé nhớ đến những tháng ngày trong căn nhà dễ thương ấy! nếu t́nh cờ đọc được bài này, hăy cho bọn Chị biết tin nghe!

 

         

 

 



  q  Lê Thị Đào q
 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Lê Thị Đào               |                 www.ninh-hoa.com