Trang Thơ và Truyện của Lê Thị Đào                |                 www.ninh-hoa.com


Lê Thị Đào

Cựu giáo viên TH Trần B́nh Trọng - Nguyễn Trăi
 Niên khóa 1974 - 1981


 
Hiện cư ngụ tại Sài G̣n
Việt Nam

 


 

 

 

 


 

Góp Nhặt SỎI ĐÁ
Lê Thị Đào

      

Kỳ I

 

         Đầu năm học 1975-1976, sau mọi chuyển đổi cùa tố chức chính quyền, chúng tôi, những giáo sư đệ nhị cấp dạy tại trường Trần B́nh Trọng cũ, được chuyển đến dạy tại trường Cấp 3 Nguyễn Trăi (tại trường Bán Công và Đức Linh cũ) Ninh Ḥa. Và cũng từ đấy, chúng tôi không c̣n là giáo sư đệ nhị cấp nữa mà “ được” gọi là giáo viên cấp III.

 

        V́ gia đ́nh sống ở Nha Trang, không có thân nhân ở Ninh Ḥa, nên chúng tôi, những kẻ-bơ-vơ- không-nhà, được nhà trường thu xếp cho một nơi ăn chốn ở ngay tại trường. Một pḥng học được cải tổ, thành nơi chốn tạm trú của chúng tôi. “Pḥng trọ” có diện tích bằng một lớp học b́nh thường, không có vách ngăn, thế mà ngoài 3 giáo viên nữ là Cô Kim Cương, Cô Dương Tuyết Mai và tôi, c̣n có các giáo viên nam như Thầy Đoàn Công Huy- Nguyễn Minh Tường… Thầy Lê Quang Phách, Thầy Trần Văn Ghê và Nguyễn Mạnh đang xin chuyển công tác về Nha Trang, nên đi về Nha Trang - Ninh Ḥa thường xuyên và chỉ “ở trọ” mấy hôm th́ chuyển về Nha Trang. Và một thời gian ngắn sau Thầy Phách cũng được chuyển vào trong ấy.

 

          Mỗi chúng tôi được phép dùng hai cái bàn học sinh chắp lại thành “giường ngủ”, một bộ bàn ghế học sinh được dùng làm nơi soạn giáo án và đặt để những thứ linh tinh. Cuộc sống tập thể lúc ấy thật khó khăn, bất tiện v́ quá thiếu tiện nghi. Cũng may là bên cạnh những ”chật vật” ấy, chúng tôi được an ủi nhiều nhờ t́nh thân của các giáo viên khác ngụ tại Ninh Ḥa, cùng chung thân phận” Giáo viên Lưu Dung” như chúng tôi, như các Thầy Trương Đ́nh Ba- Thầy Vang- Thầy Dương Anh Sơn- Thầy Ngô Dũng… do đồng cảnh nên chúng tôi thương yêu nhau như những thành viên trong một gia đ́nh.

 

      Từ hiện thực khó khăn của cuộc sống tập thể, chúng tôi đă có rất nhiều kỷ niệm vui buồn, những kỷ niệm không thể nào quên…những câu chuyện thật nhỏ, thật đơn sơ nhưng đă là hương, là hoa trong đời sống chúng tôi. Hôm nay ”Ăn cơm mới nhớ chuyện cũ”, thôi th́ tôi cũng xin..

Lời quê chắp nhặt dông dài.

Mua vui cũng được một vài trống canh.

Nguyễn Du

 

 

 

HƯƠNG…MÙNG!!!

---***---

 

          Tối đến, sau khi lo xong bài vở, chúng tôi thường đi dạo chơi, có khi trở về chốn cũ, thăm Trường và bạn ở Trần B́nh Trọng…sau đó, chúng tôi trở về pḥng, thường đi ngủ truớc 22h00…ai nấy trở về giang sơn của ḿnh, những cây cọc mùng ban ngày được xếp gọn trong góc pḥng, giờ này được cột dựng vào các chân bàn học để treo mùng…những chiếc mùng được treo lên ngay ngắn.

            V́ ở trong khuôn viên trường học, chẳng sợ trộm đạo, lại đông người ngủ, nên chúng tôi mở rộng cả cửa ra vào lẫn của sổ để ngủ cho thoáng…lúc ấy đă vào thu nên khí hậu không nóng mấy, nhưng sao vẫn thấy ngột ngạt thế nào ấy…tôi cảm thấy như thế…và duờng như các bạn chung quanh cũng đang trằn trọc…h́nh như có mùi ǵ khó chịu, khó diễn tả quá.

 

    Bỗng có tiếng nói to của Thầy Huy…”Đúng rồi!...từ cái mùng thằng Tường…” Tất cả vỡ lẽ và cùng bật cười…Th́ ra, tại cái mùng của Thầy Tường, chắc là đă theo Thầy trong những ngày phát rẫy ở Tu Bông- Vạn Giả, chịu mưa chịu nắng đủ cả…cậu ta cứ việc nhét vào ba lô…tối tối đem ra treo ngủ…Chết thật!!!

 

   Thầy Huy tiếp tục ” Tối nay lỡ…mai nhớ giặt nghe mày

Có tiếng trả lời tỉnh rụi ” Anh Huy ngủ đi…mọi người tập ngửi cho quen, em nhất định không giặt, để cho nó dơ thật dơ, cho đất bụi đóng dầy cứng, để mỗi tối nó tự đứng lên, em khỏi phải treo”.

 

 “Ông vua cũng thua thằng liều” Nguyễn Minh Tường nói liều dễ thương như thế th́…thôi…mọi người đành ngửi cho quen vậy.

Các bạn c̣n nhớ Nguyễn Minh Tường chứ? Chàng trai lăng tử, một trong những giáo viên trẻ, đẹp trai của Trần B́nh Trọng- Nguyễn Trăi. Dáng người cao, đeo kính cận, có vẻ “bất cần đời”, nên đă là đối tượng hơi “khó…ưa” của các cô gái trẻ. Thầy có bằng Cử Nhân Sinh- Hóa nên được xếp vào đội ngũ giáo viên cấp 3 Nguyễn Trăi, nhưng một thời gian sau v́ lư lịch “không sạch”! Thân sinh Thầy Tường là Quận Trưởng Ninh Ḥa nên bị chuyển xuống dạy cấp 2 tại Trường Trần B́nh Trọng cũ.

 

   Thầy Tường chuyển đi, đêm đêm, chúng tôi vẫn thường nhắc đến thầy, chúng tôi thấy thiếu vắng khi xa người bạn dễ thương ấy và…thấy nhớ…hương vị đặc trưng của cái-mùng-của Thầy Tường…Dương Tuyết Mai và Kim Cương ơi…các em c̣n “ tưởng nhớ mùi hương”…mùng!!!



      

 

NHỮNG LÁT CÀ CHUA…HAI TRONG MỘT…

---//---

 

        Sống chung ḥa b́nh như thế trong một thời gian ngắn, có lẽ thông cảm cho cuộc sống bất tiện của chị em nữ, nhà trường ngăn  “lớp học” ấy ra làm hai pḥng: Pḥng làm việc của thủ thư và Pḥng của giáo viên nữ. Đội ơn đời! ba chị em chúng tôi đă có được một “ cơi riêng” cho ḿnh! Thế là từ đó chúng tôi lại được phép có những sinh hoạt rất “nữ tính”.

     Do thời tiết thất thường, da mặt bị khô, thỉnh thoảng chúng tôi cũng làm siêng chăm sóc nhan sắc tí tí…Hôm ấy, sau giờ ăn trưa, chúng tôi cắt cà chua thành những lát mỏng để đắp mặt- lúc này đang mùa, nên cà chua Ninh Ḥa không những rẻ mà c̣n ngon nữa…thế là tôi không nhịn được, thôi th́ thà là “trong uống” c̣n hơn là “ ngoài thoa”…nên tôi đă ăn hết phần ḿnh thay v́ để đắp mặt. Kim Cương và Tuyết Mai siêng hơn tôi, cả hai đều tự làm mặt nạ cho ḿnh bằng những lát cà chua mọng đỏ.

      Độ 20 phút sau, các lát cà chua được lấy ra khỏi mặt…các cô vốn sạch sẽ, nên vẫn bỏ nhưng lát cà chua ấy vào đĩa chứ không vứt bừa băi…chúng tôi tiếp tục nghỉ trưa…

    Sắp đến giờ dạy chiều, ba chị em tôi vùng dậy, nhanh chóng chuẩn bị lên lớp… xiêm áo vừa tươm tất, có tiếng gơ cửa pḥng. Tôi ra mở cửa…một Thầy giáo trẻ bước vào.

-  Xong cả chưa? C̣n 5 phút thôi đó.

Chúng tôi đồng trả lời: -  xong lâu rồi!

Chàng trai nh́n thấy đĩa cà chua, mắt sáng lên, bước nhanh đến, lấy ngay những lát cà chua cho vào miệng…

-       Ồ! Ngon quá! Trưa nóng ăn đă thật! của ai ri?

 

Lạy Chúa…! Ba chúng tôi nh́n nhau! Không trả lời được…Rơ là những- lát- cà- chua- hai- trong-một.  Kim Cương, Tuyết Mai! “ Em c̣n nhớ hay em đă quên?”.

 

 

 



  q  Lê Thị Đào q
 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Lê Thị Đào               |                 www.ninh-hoa.com