Trang Thơ & Truyện: Lê Lai            |                 www.ninh-hoa.com




Quê Nội: Vĩnh Phú
Quê Ngoại: Thuận Lợi

Cựu học sinh trường
Trung học
Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa
Niên khóa: 1965 - 1969
(Đệ Thất 1- Đệ Tứ 1).



Hiện cư ngụ tại
Huntington Beach, CA, US
E-mail:
ylaile@yahoo.com

 

 

 

 

 


Nước Mắt Nụ Cười…

Ninh Ḥa Ngày Trở Lại
Đường VQM

Lê Lai
 

(Kỳ 1- Đường Về Quê Mẹ)

(Kỳ 2-  Hội Ngộ Bạn Hữu ninh-hoa.com Sài G̣n)

(Kỳ 3-  Quá Khứ Bốn Mươi Năm)

        

 

 

 Một nắng hai sương tóc mẹ hiền

Năm tháng hoài mong buổi đoàn viên

Vơng trưa kẻo kẹt gà xao xát

Hay tiếng con về trước mái hiên

(TVMLCQH – LL)

 

Cách đây không lâu tôi viết bốn câu trên ở một đoạn đáp lời cám ơn bài thơ "Quê Hương Không Bao Giờ Lạ" của chị LLHC, không ngờ hôm nay lại trở thành một thứ cảm giác ray rức tiếc thương thôi thúc tôi với những bước chân vội vă nhưng muộn màng trên đường về quê thăm mẹ.  Bây giờ Ninh Ḥa ở đâu đó có thể vẫn c̣n những buổi trưa hè với tiếng vơng đưa kẽo kẹt hay xao xát tiếng gà, nhưng chắc chắn người mẹ hiền yêu dấu của tôi đă vĩnh viễn không c̣n tóc nhuốm hai sương phơi một nắng, ngày ngày ra đứng trước mái hiên ṃn mỏi ngóng đợi bóng tôi về... Tôi đă thật sự mất mẹ!  Tưởng là buổi đoàn viên sẽ đem về bên tai người tiếng cười nói líu lo và người sẽ có cơ hội đặt lên trán tôi những nụ hôn âu yếm như thời thơ ấu, nhưng than ôi tất cả chỉ c̣n là ảo ảnh khi ḷng đất lạnh lùng đă đời đời chôn chặt xác mẹ tôi! 

 

 

 

C̣n buồn nào hơn nỗi buồn mất mẹ!  Có lẽ người đời đă xử dụng hết tất cả ngôn từ hoa mỹ của thế gian để diễn tả những cảm xúc về mẹ, nhưng chắc chắn c̣n có một niềm cảm xúc mà tôi tin rằng không bao giờ họ có thể diễn tả nổi, trừ phi chính khi ở trong tâm trạng của người con mất mẹ th́ họ mới cảm nhận được mà thôi, nhất là đối với những ai có cái diễm phúc được mẹ đưa ḿnh vào đời, nhưng lại bất hạnh không có giây phút quỳ bên chân mẹ trong lúc người hấp hối lâm chung.

 

Sống xa mẹ mấy mươi năm, có lẽ đây là thời điểm tôi sợ nhất trong đời, sợ nơm nớp trong ḷng, sợ đến đổi không dám nghĩ đến.  Nhưng rồi nó cũng đă đến, đến trong cảnh ngộ oái ăm, mẫu tử chia ĺa, mẹ con ngh́n trùng cách biệt bởi một đại dương vĩ đại nhất trong các đại dương.  Có người mẹ nào sinh con ra mà muốn con ḿnh phải sống lưu lạc tha phương, trong khi con th́ cứ măi đeo đuổi nợ áo cơm, tất bật trước những áp lực vô t́nh của cuộc sống, nhiều lúc quên bẵng mẹ ḿnh, đến khi chợt nhớ ra th́ mẹ đă ngàn thu vĩnh biệt.  Bên bờ biển ấy, mẹ đă ra đi không kịp đợi chờ, một ước nguyện đơn giản được gặp mặt con lần chót cũng không toại.  Ḷng mẹ bao trùm cả Thái B́nh Dương để dễ dàng t́m đến với con, trong khi phía bên này biển, ḷng con chỉ c̣n là những ân hận thở than vô nghĩa và nếu có oán trách biển kia sao lớn quá làm chậm bước con về th́ sự thể cũng đă muộn màng, thảo nào

 

Ḷng con thảo như giọt sương hạt bụi

Công mẫu từ như ngọn núi Thái Sơn

Có cha có mẹ th́ hơn

Không cha không mẹ như đờn đứt dây

(CD)

 

Đờn đứt dây rồi là cung điệu mẫu từ cũng lặng tiếng từ đây!  Tôi bàng hoàng nhận tin mẹ mất ngay ở văn pḥng sở làm, tay chân ră rời, đầu óc choáng váng không c̣n tập trung được vào công việc.  Các bạn đồng nghiệp hốt hoảng nh́n những giọt nước mắt lăn trên má tôi.  Viên Giám Đốc bảo tôi phải về quê gấp để lo tang cho mẹ, kèm theo những lời chia buồn từ công ty.  Tôi bàn giao công việc, lấy vé máy bay, và hai vợ chồng ra phi trường Los Angeles cùng ngày hôm đó.

 

Vội vă điện thoại anh Nguyễn Văn Thành để báo tin và nhờ anh đăng cáo phó thông tri đến bạn bè thân hữu xa gần.  Tôi cảm động nghe anh chị Thành ân cần phân ưu và dặn ḍ là đă thông báo đến chị Hà Thu Thủy ở Sài G̣n, chị Hải Lộc ở Nha Trang, và chị Lương Lệ Huyền Chiêu ở Ninh Ḥa.  Một chút hơi ấm t́nh người dâng lên trong ḷng mặc dù chưa bao giờ gặp mặt và không biết chắc những ngày sắp tới liệu các bạn hữu ninh-hoa.com ở quê nhà có đến thăm viếng được hay không.

 

Không kịp mở điện thư, trên đường vội vă ra sân bay, tôi nhận được giọng nói trầm buồn của thầy Lê Văn Ngô gọi từ bắc Cali, rồi đến anh Phan Đông Thức và Thu Phương từ nam Cali, gửi đến vợ chồng tôi những lời an ủi chân t́nh làm chúng tôi cảm thấy bớt quạnh hiu trên bước đường về.

 

Trong pḥng cách ly chờ máy bay, một chị hành khách ngồi bên cạnh với nét mặt tươi tắn, hớn hở và dễ dàng làm quen với chúng tôi

- Anh chị về Việt Nam lần này có lâu không?  Anh chị về thành phố nào vậy?

Chúng tôi chưa kịp trả lời th́ chị đă vui vẻ lên tiếng

 - Em về Cần Thơ khoảng một tháng để thăm má em.  Tội nghiệp bà cụ bảo chờ em mừng đến độ không ngủ được.  Tính từ lần trước, quay qua quay lại mà đă 4 năm rồi!

Chợt nghe ḷng ḿnh buốt nhói!  Tôi th́ đă 8 năm nhưng không dám tâm sự hoàn cảnh ḿnh về quê thọ tang mẹ, sợ làm cụt hứng những cảm giác quư báu của chị.  Rồi đây chị sẽ xuôi  phương nam đem niềm vui đoàn tụ về với mẹ chị ấy, c̣n tôi th́ âu sầu theo hướng miền trung, quy hồi cố quận Ninh Ḥa mà đưa tiễn mẹ ḿnh ra nghĩa trang hoang vắng.  Tôi ngậm ngùi nhưng ḷng lại thầm cầu nguyện Ơn Trên ban cho chị cũng như những người c̣n mẹ được hưởng thụ niềm vui ấy thật lâu dài.

 

Ngồi trên chiếc 747 không tài nào ngủ được, tôi không mang tâm trạng như người đi du lịch.  Những kỷ niệm bên mẹ thời thơ ấu ẩn hiện như một cuốn phim cũ chờn vờn trong tâm trí.  Ôi, Ninh Ḥa là mẹ, mẹ là Ninh Ḥa.  Tuổi thơ nghèo tôi gắn liền với mẹ ở Ninh Ḥa.  Mồ côi cha từ hồi c̣n rất nhỏ, mẹ buôn bán tảo tần nuôi nấng chăn dắt các con bằng gạo lon đong từng bữa, mắm mua từng chén…  Lại nhớ những ngày hè, mẹ dẫn tôi đi bộ từ Vĩnh Phú về thăm quê ngoại Bến Đ̣, trời càng trưa làm hai chiếc bóng của hai mẹ con càng ngắn lại, lửng thửng trên đường lần nào mẹ cũng đi sát bên tôi cố lấy cái bóng gầy guộc của mẹ che lấy bóng tôi để con ḿnh càng ít bị “nắng ăn” chừng nào hay chừng nấy.  Rồi có lần tan lớp học hè ở trường đ́nh làng Phước Đa, mải mê theo bạn bắt dế đến chiều tối vẫn chưa về nhà, làm mẹ phải mếu máo hốt hoảng đi t́m.  Tôi cũng không làm sao quên được những khi trốn mẹ, chơi bắn ná dây thun bằng cọng thầu dầu cùng với đám bạn trong xóm, bị mấy cái dấu chữ V bầm tím ịn trên mặt, để mẹ phải xót xa đắp nước muối cho tôi…

 

Ngày tháng qua đi bao nhiêu kỷ niệm vẫn c̣n nhưng mẹ bây giờ đă trở thành người thiên cổ.  Cả đời tôi chỉ toàn đem lại cho mẹ những phiền muộn bận ḷng mà mẹ th́ lúc nào cũng khoan lượng hải hà.

 

Mẹ ơi,

 

Trong không gian mẹ chỉ là điểm nhỏ

Chỗ tim con mẹ là cả một vũ trụ bao la

Mẹ mênh mông hơn những dải ngân hà

Muôn tinh tú kết hợp sao sánh bằng ḷng mẹ

Mẹ là biểu tượng của vị tha

Là tụ điểm bao t́nh yêu nhân bản

Người văn chương

     thường ví mẹ là nước nguồn lai láng

     là biển Thái B́nh vĩ đại giữa các đại dương

(Bài Thơ Muộn Cho Mẹ - LL)

 

c̣n con bất hiếu không đủ mỹ từ chỉ có mỗi một chữ thương mà cũng làm không trọn!

 

Xin mẹ đừng buồn con v́ con cũng đang buồn lắm, v́ mẹ con ḿnh sẽ măi măi không c̣n nh́n thấy nhau được nữa, v́ bao phủ quanh con là hương khói lạnh lùng, v́ con sẽ nhớ mẹ rất nhiều những khi ngồi trầm lắng một ḿnh, và v́ từ đây mỗi lần thăm lại quê hương, chỉ c̣n một chiếc bóng của con cô liêu sầu đổ trên những nẻo đường, con biết t́m đâu ra bóng mẹ hiền để cố che nắng cho con trong những buổi trưa hè về ngoại.  Mất mẹ rồi th́ vạn lần vật chất xa hoa, tiền tài danh vọng nào có ư nghĩa ǵ, trong khi con chỉ cầu xin thêm một lần được làm mẹ vui th́ cũng không bao giờ con c̣n làm được nữa!

 

 

 

Xem tiếp kỳ 2

 

 

 



  q  Lê Lai  q
California, June 24, 2008, in memory of my Mother.

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Lê Lai                 |                 www.ninh-hoa.com