Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện: Lê Lai            |                 www.ninh-hoa.com



 Lê Lai



Quê Nội: Vĩnh Phú
Quê Ngoại: Thuận Lợi

Cựu học sinh trường
Trung học
Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa
Niên khóa: 1965 - 1969
(Đệ Thất 1- Đệ Tứ 1).



Hiện cư ngụ tại
Huntington Beach, CA, US
E-mail:

ylaile@yahoo.com

 

 

 

 

 

Nhân Ngày Hin Ph

  


Lạ thật, ca dao Việt Nam đă bảo "Công Cha như núi Thái Sơn. Nghĩa Mẹ như nước trong nguồn chảy ra", rơ ràng là có hai vế ngang nhau, vậy mà người ta hầu như dùng hết nước nguồn để làm mực mà viết về cái nghĩa của người mẹ, nào có mấy ai chịu khó lấy đá ở núi Thái Sơn để tạc nên Tháp Bút Đài Nghiên mà viết về cái công của người cha. Nói thế không phải là so đo, thật ra nghĩa t́nh làm mẹ, làm chị của các chị em phụ nữ đồng hương thân hữu Ninh Ḥa, phụ nữ Việt Nam, và phụ nữ cả thế giới, xứng đáng được ca tụng c̣n hơn các nguồn nước vô tận kia rất nhiều. Chỉ tiếc là khi nói về t́nh cha th́ sự xúc cảm dường như có phần không cân xứng!

Phải chăng sự ngọt ngào của ḍng suối, cái mênh mông của ḷng biển, hay đôi bàn tay tŕu mến, cặp mắt hiền ḥa, hoặc mái tóc điểm sương của người hiền mẫu, thường làm cho ḷng người ta dễ bị xúc động hơn là cái khí khái nghiêm nghị thâm trầm ở kẻ làm cha. Có lẽ cũng v́ chỗ dễ cảm đó mà nhạc sĩ Y Vân đă dành cả một đại dương bao la như biển Thái B́nh để ví von ḷng mẹ, chẳng chịu chừa lại một lu nước nhỏ để ca ngợi t́nh cha; thiền sư Nhất Hạnh đă cài hàng trăm bông hồng tươi thắm lên áo cho những ai c̣n mẹ để vui chung với họ mà không chịu khó hái thêm vài đóa, dù chỉ là hoa đồng cỏ nội hay hoa dại ven đường để tặng cho những người đang có hạnh phúc với cha. Dẫu sao các vị ấy cũng đă đem tài nhạc, tài văn của ḿnh để ngợi ca t́nh mẫu tử là quư hóa lắm rồi, chứ c̣n bên lề những tác phẩm hiếu thảo ấy, có biết bao nhiêu bậc sinh thành đă từng cam chịu đầy dẫy những tủi nhục đắng cay.

Há chẵng có kẻ đă v́ chút bỗng lộc mà cam tâm đấu tố cha mẹ ḿnh, thản nhiên đứng nh́n những lưỡi cày vô cảm hái đi mạng sống của những người dưỡng dục sanh thành, để rồi khi ngồi trên "đỉnh cao của trí tuệ", họ nào biết được những trái tim c̣n sót lại ở phần thân thể của cha mẹ họ bị chôn đứng trong ḷng đất, vẫn cố gắng thoi thóp đập những nhịp yêu thương tha thứ cuối cùng. Cũng có kẻ được cha mẹ nuôi nấng dạy dỗ, lớn lên không những trở thành người có chức phận trong quan lộ, mà c̣n là một thi sĩ nổi danh, vậy mà cả cái bụng thơ lai láng chỉ có thể cho ra được vỏn vẹn vài giọt nước mắt khóc cha khóc mẹ ĺa trần, trong khi lụy th́ nhỏ ṛng ṛng khóc cho cái ông Staline nào đó, chết cách xa ḿnh hàng vạn dặm, mà thuở sinh tiền ông ta chưa một lần âu yếm đặt ḿnh lên vơng đưa kẽo kẹt, hát những điệu ru à ơi tha thiết Việt Nam. Không lẽ đó là cách cư xử với cha mẹ của những người từng tự hào "từ chân lư sinh ra" (?).

Nhân ngày hiền phụ mà nói chuyện tiêu cực th́ quả là không nên, bởi lẽ chỉ làm buồn thêm ḷng những đấng phụ mẫu bất hạnh, tuy đă khuất rồi mà tâm hồn vốn dĩ lúc nào cũng độ lượng khoan dung. Chẳng qua chúng ta ôn lại chuyện cũ để có chút an ủi cho những người cha tuy không được đề cao nhiều như các hiền mẫu, nhưng cũng c̣n hạnh phúc lắm so với những những câu chuyện bất hiếu đáng buồn kia.

Hơn nữa ai trong chúng ta mà không có lần hănh diện v́ tự ngàn xưa ḿnh cũng đă có những người Cha mà gương hy sinh của các Đấng ấy trở nên cực thánh và tuyệt đối không có một giá trị nào có thể đứng ngang hàng. Nếu thái tử Tất-Đạt-Đa đă không hy sinh t́nh cảm riêng của cha con Ngài để đi t́m con đường cứu độ chúng sinh th́ chắc chẳng có chuyện Ngài đắc đạo trở thành vị cha chung là Phật Tổ Như Lai, đem giáo lư từ bi hỉ xă, thảo kính cha mẹ,... mà giảng dạy cho muôn người. Nếu thánh cả Giu-Se không hy sinh nhận trách nhiệm làm cha của thai nhi trong bụng Đức Mẹ Maria thụ ơn bởi phép Chúa Thánh Thần, th́ chương tŕnh cứu rỗi của Đức Ki-Tô chắc c̣n phải khó khăn hơn nhiều. Nếu Chúa Giê-Su không hy sinh chết một cách nhục nhă trên cây Thập Giá mà trước phút lâm chung vẫn cố dành chút tàn hơi ngẩn lên van lơn Cha Ngài hăy tha thứ cho chính những kẻ lăng nhục ḿnh, th́ làm sao tội lỗi của con người được cứu chuộc. Và nếu Đức Chúa Cha không nhỏ xuống giọt lệ xót thương làm rung chuyển cả trời đất lúc chứng kiến Con Ngài trút hơi thở cuối cùng, th́ ai thấu hiểu được nỗi đau cùng cực của Ngài khi đă phải hy sinh người Con một yêu dấu, từng làm đẹp ḷng Ngài mọi đàng, chết thảm thiết v́ tội lỗi mê muội của con người. T́nh Cha của các Ngài hiển nhiên đă vinh danh và thánh hóa cho t́nh cha chung của cả nhân loại rồi.

Trong nhân loại, t́nh thâm phụ tử là sợi dây nối liền tinh thần cha con bất khả phân ly. Chỉ có những người cha hoặc những người con không biết quư trọng bảo toàn nên mới tự cắt đứt sợi dây t́nh đó mà thôi. Nữ kư giả Jenny Lerner trong bộ phim "Deep Impact", mặc dù rất giận cha ḿnh v́ ông theo vợ bé và không cư xử tốt với mẹ cô. Đă bao lần cô không muốn gặp mặt cha, tuy cô biết rơ cha con cô rất thương nhau. Rồi một ngày kia, khi trái đất sắp tận thế v́ sẽ bị va chạm với thiên thạch, cô may mắn rút thăm được một vé “tị nạn”, nhưng cuối cùng cô đă tặng cơ hội sống c̣n duy nhất ấy cho hai mẹ con người bạn đồng nghiệp đang đau khổ trong cơn tuyệt vọng. C̣n cô th́ quyết định trở lại ngôi nhà vùng ven biển, nơi mà cô có rất nhiều kỷ niệm với cha cô từ thuở ấu thơ, để rồi hai cha con cùng ôm nhau b́nh tĩnh chết trước tai họa ác nghiệt của thiên nhiên. Ngọn sóng thần khủng khiếp do thiên thạch rơi xuống biển tạo nên, đă dâng cao, nuốt chửng và nghiền nát h́nh ảnh nhỏ bé của hai cha con cô một cách tàn khốc, nhưng dù chứa đựng cả một năng lượng cuồng bạo của vũ trụ, ngọn sóng kia chắc chắn không bao giờ có thể làm tan biến được t́nh phụ tử thiêng liêng muôn đời trong ḷng họ.

Rồi cảnh “Gà Trống Nuôi Con” (The Kid), của thiên tài Charlie Chaplin mà chúng ta vẫn thường gọi là “Xặc-Lô”, chỉ là một phim câm thời thập niên 1920, vậy mà t́nh cảm bi hài trong phim đă từng làm biết bao người phải cười ra nước mắt. Số là một người mẹ nghèo khổ không đủ sức nuôi con nên đă bỏ rơi con ḿnh trong xe của một gia đ́nh giàu có, mong sao cho con được thay đổi cuộc đời. Nhưng không may chiếc xe bị mất cắp và kẻ trộm đă vứt em bé vào thùng rác bên đường. Hoàn cảnh đẩy đưa, tuy nghèo mạt rệp và lo cho thân ḿnh c̣n chưa xong, vậy mà “Xặc-Lô” buộc phải luợm bé về nuôi dưỡng. Tuy chỉ là nghĩa phụ nghĩa tử, nhưng qua cách hai cha con cư xử với nhau trong cảnh thiếu thốn cơ hàn, lúc đói rét cũng như khi đau bệnh, người ta mới thấy được giá trị thật sự của t́nh phụ tử thiêng liêng. Mấy năm sau, khi người mẹ kia trở thành một tài tử nổi tiếng, muốn t́m lại con ḿnh và bọn bất lương v́ muốn nhận tiền thưởng nên nhẫn tâm t́m mọi cách chia cắt t́nh cảm gắn bó của cha con họ. Thế là anh chàng "Xặc-Lô" nhỏ con ốm yếu, chỉ v́ bảo vệ con ḿnh mà đă chiến đấu, không sợ bất cứ ai ở trên cơi đời này. Hai vóc người nhỏ thó, một phụ tử t́nh thâm, lớn hơn cái vô hạn của vũ trụ bao la.

C̣n biết bao nhiêu là t́nh cảnh của những người cha rất đáng thương. Thời chiến tranh, có người từ giă các con ḿnh ra trận tuyến, để rồi một lần chia tay là một lần vĩnh biệt, chẳng bao giờ được gặp lại nhau. Thời hậu chiến, có người bị tập trung vào các trại tù cải tạo, lúc ra đi con c̣n nằm trong bụng mẹ, nhưng khi đứa bé chào đời th́ chẳng bao giờ gặp được cha v́ cha nó đă bị đọa đày chết thảm trong nước độc rừng sâu. Thời cận đại, có người lúc nào cũng tận tụy hy sinh lo lắng cho tương lai con cái, đến lúc các con thành đạt hiển vinh th́ chúng lại quên bẵng cha ḿnh đang âu sầu cô đơn trong góc sân của một nhà dưỡng lăo u buồn... Cầu xin Ơn Trên hăy chúc phúc cho những người cha như vậy, dù là ở thế giới bên kia!

Ngày nay, nhiều khi ngồi trước những dàn máy tối tân, nào là âm thanh nổi (stereo), nào là âm thanh xoay ṿng (surround), nào là siêu âm thanh (super audio), thưởng thức những bài nhạc giao hưởng du dương, nhưng chúng ta chắc cũng cảm nhận được là không hay bằng những ngày c̣n hàn vi lam lũ trên quê hương, có những lúc đi ngang qua nhà ai nh́n xác pháo hồng rơi trước ngơ và chợt nghe văng vẳng lời ca từ những bản nhạc xuân mà cả đời không bao giờ ta quên được những cảm giác hay như thế. T́nh cha con cũng giống như những bản nhạc xuân ấy, chính v́ chỗ giản dị b́nh thường mà người ta không để ư đến, để rồi lúc thiếu vắng hay mất mát mới thấy nó giá trị vô ngần. Hỡi những ai c̣n cha hăy thương cha của ḿnh nhiều hơn nữa đi! Công hầu khanh tướng, tiền tài danh vọng, vật chất xa hoa rồi cũng qua đi, nhưng nếu mất cha rồi, lúc ấy có ngẩn cổ lên than trời th́ mới chợt thấy rằng nhà ḿnh đă tróc nóc tự bao giờ, c̣n ngó xuống dậm chân than đất th́ mới phát hiện là gót chân ḿnh mới ngày nào tươi đỏ như son vậy mà phút chốc đă hóa thành màu ch́ xám xịt, có hối hận đă làm điều ǵ phật ḷng cha, th́ cha cũng không bao giờ trở lại.

 

Lê Lai, California, Father’s Day 2006

 

Trang Thơ & Truyện: Lê Lai                 |                 www.ninh-hoa.com