trang nhà www.ninh-hoa.com   |   trang thơ & truyện của Lê Lai


Lê Lai
***

     Quê Nội: Vĩnh Phú
   Quê Ngoại: Thuận Lợi

  Cựu học sinh trường
          Trung học
Trần B́nh Trọng, Ninh Ḥa
  Niên khóa: 1965 - 1969
  (Đệ Thất 1- Đệ Tứ 1).

       Hiện cư ngụ tại
 Huntington Beach, CA, US
              E-mail:
      ylaile@yahoo.com

 

Văn/Truyện/Tùy Bút


 :: Lời Tâm Sự 
 
:: Một Chút T́nh Bạn
     Trong Thơ Văn Ninh
      Ḥa: 
Kỳ 1
 |   Kỳ 2

 


T


 :: Vọng Quê (Ninh Ḥa)
 
:: Vịnh Lá Rơi  
 
:: Gửi Em Ninh Ḥa
 :: Vĩnh Biệt Vơ Thi
      Thanh Tâm
 
 :: Ga Chiều Phố Nhỏ

 


Cùng một tác giả


 :: Ảnh Nghệ Thuật 
 
 

 


 

 

 

                                         Lời Tâm S
                          
                       Lê Lai

                                                        
                                                           

 

Cuộc đời chẳng qua là một giấc chiêm bao mà trong đó người ta phải trải qua những cuộc gặp gỡ và chia ly đầy nụ cười và nước mắt. Xa quê từ thuở tuổi chưa trưởng thành, thắm thoát ba mươi sáu năm đă trôi đi "êm ái và ngọt ngào như mũi nhọn..." vô t́nh chọc thủng trái tim của những con người lúc nào cũng thổn thức về một nơi chốn rất là... quê hương.

Ba mươi sáu năm lưu lạc với những lần về thăm quê đếm chưa hết các đầu ngón tay, nhưng nếu chỉ nói về không gian và t́nh cảm quê nhà, th́ Ninh Ḥa vẫn là chỗ đứng lớn nhất trong trái tim tôi. Ninh Ḥa, nơi đă cho tôi cảm thấy xoa dịu được phần nào nỗi ray rứt hoài hương, nơi đă cho tôi cảm thấy cuộc sống hiện tại trẻ trung hơn, nơi đă cho tôi cảm thấy những ngày c̣n lại của cuộc đời thú vị hơn, nơi đă cho tôi cảm thấy gần gũi hơn với những khuôn mặt thân thương ngày nào tưởng như không bao giờ tan biến trong một quá khứ êm đềm không khiếm khuyết...

Tôi biết được www.ninh-hoa.com trong hoàn cảnh thật ngộ nghĩnh. Vào một ngày đẹp trời đầu năm 2005, tôi nhận ra giọng nói của một người bán hàng với âm điệu rất là "đồng hương" trong một tiệm "Trang Trí Nội Thất" khu Little Saigon, Nam California. Hỏi ra th́ anh là rể của Ninh Ḥa và anh đă giới thiệu trang Web quê hương này đến với tôi. Nhờ đó tôi đă liên lạc được với Huỳnh Sáng, đến Khu Thị Phụng và rồi Trần Thị Nghệ. Xa nhau hơn ba chục năm, lần đầu tiên gặp lại các bạn cũ qua đường dây điện thoại, thật không sao diễn tả hết nỗi bồi hồi xúc động. Không biết các bạn ấy có c̣n nhớ đến ḿnh không? Liệu ḿnh có bị e dè nghi ngại ǵ không? Ḿnh sẽ được đón nhận như thế nào đây? Nhưng rồi kết quả thật là cảm động! Sáng, Phụng, Nghệ vẫn c̣n nhớ đến tôi, và nhớ rất rơ như là tôi đă nhớ các bạn ấy. Tôi cảm thấy ḿnh như Lưu Nguyễn nhưng chỉ khác một điều là khi trở lại cố hương tôi không bị lạc lơng và quên lăng như chàng Lưu.

Xin cảm ơn www.ninh-hoa.com cũng như những người đă sáng lập và duy tŕ. Từ đó, tôi đă liên lạc được các bạn cũ cùng lớp c̣n ở VN. Tôi rất ngạc nhiên khi được biết các bạn Đệ Thất 1- Đệ Tứ 1 của chúng tôi vẫn c̣n giữ liên lạc với nhau rất chặt chẽ và tổ chức họp mặt thường xuyên hàng năm, vào khoảng tháng bảy, và địa điểm th́ xoay ṿng từ nhà bạn này đến bạn khác. Sống lưu lạc tha phương, bặt tin nhau hàng mấy chục năm, biết được t́nh bằng hữu vẫn c̣n gắn bó, tôi cảm động vô cùng. Tin càng vui hơn, khi các bạn Tứ 2, Tứ 3, và Tứ 4 cũng tham gia, nên bây giờ chúng tôi có thể gọi là Hội Liên Tứ. Ngày họp mặt 30-07-2005 vừa qua, tôi có gọi điện thoại về, lần lượt nói chuyện với Hồ Trá, Nguyễn Xuân Dũng, chị Trần Thị Hồng, Nguyễn Văn Ḥa, Nguyễn Ngọc Uẩn (Tứ 4)..., tôi cảm thấy những ngày tháng của Trần B́nh Trọng thuở nào dường như đang diễn ra trước mắt. Xin cám ơn tất cả những cái "duyên" đă cho tôi có được những giây phút vui đẹp như vầy.

Ở bên này, Phụng, Nghệ, và tôi đă lập lại danh sách lớp của chúng tôi lên đến 45 người. Kẻ c̣n người mất, kẻ trời Đông người phương Tây, nh́n tên nhau âu cũng là cách để nhớ đến nhau. Chúng tôi đă nhờ anh Nguyễn Văn Thành đưa danh sách vào www.ninh-hoa.com. Ngày nhận danh sách, anh Thành có phone cho tôi từ Minnesota. Mới nói chuyện với anh lần đầu nhưng tôi cứ tưởng là quen thân với anh tự bao giờ, v́ anh nói chuyện rất khiêm cung, thân thiện và cởi mở. Tôi có đọc nhiều bài viết của anh và rất cảm phục về kiến thức cũng như tâm hồn văn nghệ của anh. Mặc dù anh không nói ra, nhưng tôi biết anh đă dành rất nhiều thời giờ và công sức cho trang Web đáng yêu này. Anh quả là nhịp cầu giao cảm nối liền những tâm hồn yêu Ninh Ḥa trong tất cả chúng ta. Thanks to anh Thành!

Bóng câu vừa lướt qua cửa sổ, chẳng mấy chốc ai bây giờ cũng đă ngoài năm mươi. Tuổi đời càng qua đi, tôi càng thấy sự hiện diện của con người trong cuộc sống thật là quư giá. Tôi mong các bạn của tôi hăy dành nhiều th́ giờ hơn để thưởng thức cuộc sống của ḿnh với gia đ́nh thân yêu, với bạn bè thân mến, và với tất cả những người thân thương chung quanh, kẻo một mai gối mỏi chân chùn, nằm trên giường bệnh, muốn sống thêm đôi chút để thực hiện những hoài băo dở dang th́ chắc hẳn phải ôm hận ngh́n thu.

 

 

                                                  
                                                   

                                               Lê Lai