Trang Thơ và Truyện của Lê Duy Vũ                |                 www.ninh-hoa.com

LÊ TRUNG
Tên Hiện hữu:
Lê Duy Vũ

* Cựu học sinh
Trung học Đức Linh
niên khóa 1966 - 1969

Hiện sinh sống tại
Việt Nam


 

 

 

 

 

 

( Kỷ niệm ngày họp mặt 20/03/2010 ) 

 

Hay quá anh Phương ơi !

 

Đọc bài của anh tôi tưởng như đang xem phim, nói đúng hơn là đang sống lại hai ngày thân thương tại Dục Mỹ, tôi ra Dục Mỹ lần này là lần thứ tư, hai lần đi một ḿnh một lần đi với vợ con và lần này đi " về nguồn ".


 Lần thứ nhất năm 1976 tôi xách bộ đồ nghề " làm ch́a khóa " từ Đà Nẳng ra Dục Mỹ thời gian là 1 tháng. ( tôi có ư định về Dục Mỹ mở tiệm làm ch́a sửa khóa ). Một tháng ở Dục Mỹ với thời gian là sau biến cố 75, Dục Mỹ tan nát điêu tàn " vết đạn thù cày nát quê hương ", dăy nhà của tôi không c̣n viên gạch nào đứng trên viên gạch nào, quá đau thương. Một tháng ở Dục Mỹ tôi được tiếp đón và chiêu đăi như một thượng khách : sáng cafe, trưa chiều cơm " gạo trắng ", tối nhậu tưng bừng, chắc anh ngạc nhiên sau 75 đói không có cơm ăn mà sao tôi được " sướng " thế ? đó là các bác mẹ Thắng, ba mẹ Sâm, ba mẹ Nho, thím Cải ... v...v thấy thằng con thằng bạn tật nguyền từ xa về thăm quê, quá thương nên ưu đăi.


 Mẹ Thắng ôm tôi khóc : " năm 1974 ở Dục Mỹ đồn con chết, thôi như vậy là tốt rồi con đừng buồn. " ( * ), cứng như thằng Thắng mắt cũng đỏ hoe, Hồng Nho th́ ngậm ngùi. Thím Cải ( vợ Đại úy Cải BĐQ đang học cải tạo ) và thím Tŕnh ( mẹ Sâm ) tranh nhau nuôi tôi, tôi ở nhà này th́ nhà kia giận. Ôi cái t́nh cảm của bà con bè bạn Dục Mỹ sao mà sâu đậm sao mà nghĩa t́nh, không t́nh đồng hương nào có được, ai có thắc mắc : tại sao dân Dục Mỹ lại thương nhau thế ? th́ xin hỏi anh Hảo v́ anh Hảo có một câu để đời : " chúng ta uống chung một gịng nước, tắm chung một gịng nước, gịng nước đó là nước suối Dục Mỹ, nước suối đă thấm sâu vào cơ thể chúng ta, trong chúng ta đă có nhau th́ sao chúng ta không thương nhau kia chứ.

 

 Thắng, Hồng, Nho sáng nào cũng nói với tôi : Mày ở nhà ( nhà của Thắng hoặc nhà thím Cải, Bác Tŕnh hay nhà của ai đó ) tụi tao đi làm khoảng 9h tụi tao về rồi đi uống cafe. Sáng nào như sáng nấy đều đặn một tuần lễ ( từ ngày tôi về ) tôi ngạc nhiên lắm : " Quái ! mấy thằng này đi làm việc ǵ mà sáng 6h đi 9h về có tiền rủng rỉnh cả đám rủ nhau đi ăn sáng uống cafe ". Ṭ ṃ tôi theo dơi, mượn chiếc xe đạp của thím Cải tôi đạp theo chúng nó ... thế là biết ngay : ba thằng vô rẩy thằng Thắng ( trong cầu đỏ Lam sơn ) thằng cưa thằng chặt, hóa ra tụi nó đang bó củi.

 

Quá xúc động ! anh Phương biết không ? để có tiền bao tôi cafe cà pháo tụi nó làm tiều phu đốn củi đem ra chợ Dục Mỹ bán, quá thân thương phải không anh. Đem ra chợ bán củi xong tụi tôi kéo nhau ra chợ ăn sáng rồi đến quán thầy Giai uống cafe. Vui nhất là buổi tối hoặc nhà Thắng hoặc nhà Hồng: một chai rượu đế một dĩa mồi là tụi tôi vui như tết, đua nhau kể đủ thứ chuyện mà chuyện hấp dẫn nhất là chuyện thời đi học kỷ niệm một thời thơ ấu cứ đua nhau tràn về.

 

Có một lần có một con chó không biết của ai bị xe cán tụi tôi kéo về nhà Hồng cho Mẹ Hồng làm thịt, thế là hôm đó tụi tôi ( gần chục thằng ) có một buổi tiệc linh đ́nh, tôi say lướt khướt, khi tỉnh dậy đang c̣n lơ mơ th́ tôi nghe tiếng đàn ghi-ta bập bùng và một giọng ca con gái mềm mại ướt át bài “Bên cầu biên giới “, nghe như gần như xa.

 

Sau cơn say ai lại không buồn, nhất là tôi một thằng tật nguyền đang đi t́m đất sống. Tôi bừng tỉnh, thấy đang nằm trên giường nhà Phu ( anh của Sâm con bác Tŕnh ) trước mặt tôi ngồi trên ghế một người con gái rủ tóc trên cây đàn ghi-ta búng phím buông lời, ôi giọng ca sao mà hay sao mà đáng yêu thế, nghe tôi cựa ḿnh một khuôn mặt khả ái nh́n lên, Ôi ! Khai em gái của Sâm : A ! anh Vũ tỉnh rồi, tôi định ngồi dậy Khai ngăn, anh chưa tỉnh hẳn đừng đi kẻo té đó ( tôi cụt chân đi chân giả mà, Khai sợ tôi té là phải ) chờ em chút nghe. Khai đi xuống bếp pha nước chanh và lấy khăn cho tôi lau mặt, cử chỉ tận tụy như em gái chăm sóc cho anh trai. Khi ấy bất chợt tôi nhớ lại vài ngày trước đó bác Tŕnh gái nói với tôi : " thôi con đừng ra Quảng Trị nữa ở lại đây với bác làm nghề ch́a khóa rồi bác cưới vợ cho ". Bây giờ nh́n Khai chăm sóc h́nh ảnh quá đẹp một ư tưởng thoáng qua nhưng tôi vội gạt ngay, ư tưởng đó chỉ trong mơ, nghĩ tới thân phận : ôi tủi thân quá ... !

 

Có một lư do tôi không ở Dục Mỹ làm nghề sửa khóa : Dục Mỹ sau 75 quá tiêu điều, đời sống Chú Bác bạn bè của tôi quá vất vả làm sao để các Bác cưu mang tôi cưu mang thêm một gánh nặng.


Tôi ở lại Dục Mỹ được một tháng th́ từ giă về Quảng Trị quê Nội của tôi. Ba Mẹ và anh em tôi ở đó, lúc chia tay có đủ Thắng + Sâm, Khai, Thương, Hồng, Nho, Phu, Phó ..., Thím Cải, hai Bác Tŕnh, Mẹ Thắng. Với cuộc sống khó khăn này ai cũng nghĩ cuộc chia tay này khó mà gặp lại nên ai cũng bịn rịn rưng rung.

 

Ngồi trên xe đ̣ xe chạy nh́n lại sau lưng, Dục Mỹ càng lúc càng xa. Tạm biệt Dục Mỹ ( hay là vĩnh biệt ) tôi gục đầu tựa vào ghế trước nước mắt rưng rưng h́nh ảnh ai đó một người vài người nhiều người lần lượt hiện qua trong trí trong óc, đẹp như một bức tranh, đẹp như một bộ phim với tựa đề : Quê hương yêu dấu, và từ từ tôi đi vào giấc ngủ lơ mơ trong lơ mơ đó tôi nghe tiếng róc rách của suối, tiếng đàn ghi-ta bập bùng, tiếng ca mềm mại dễ thương của một người con gái, tiếng cười đùa tiếng chửi thề của mấy thằng bạn …

 

( * ) các bạn tôi kể lại : cuối năm 1974 về phép, khi cả nhà chuẩn bị cầm đũa ăn cơm, thằng Hoa con bác Tư BĐQ nói : khoan ăn cơm một phút mặc niệm thằng Trung, thằng Vũ con bác Toàn, cả nhà bác Tư xôn xao : sao sao thằng Trung nó làm sao. Thằng Hoa nghẹn ngào, nó tử trận rồi...!


 Tháng 9/74 tôi bị thương cụt chân phải, tin từ chiến trường đưa về đứa nọ chuyền miệng cho đứa kia nên khi tin về Dục Mỹ th́ tin tôi ... " tử trận ".
Đó là lần thứ nhất về thăm Quê, lần thứ hai, thứ ba tôi sẽ kể cho anh nghe sau. C̣n lần VỀ NGUỒN th́ anh kể rồi tôi xin khỏi kể anh nhỉ. Chào anh, chúc anh khỏe và hạnh phúc.

 

 

 

 

 K Niệm Chuyến Đi V Nguồn
Lê Duy Vũ
( Kỷ niệm ngày họp mặt 20/03/2010 ) 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Lê Duy Vũ                |                 www.ninh-hoa.com