Trang Thơ và Truyện của Lê Duy Vũ                |                 www.ninh-hoa.com

LÊ TRUNG
Tên Hiện hữu:
Lê Duy Vũ

* Cựu học sinh
Trung học Đức Linh
niên khóa 1966 - 1969

Hiện sinh sống tại
Việt Nam


 

 

 

 

 


Mừng ghê Thủy ơi!

 

Nhận được e-mail của Thủy anh mừng vui lắm, nhờ có điện thư nên anh em ḿnh có thể liên lạc với nhau dễ dàng. Sáng nay anh xách Laptop ra quán café wifi, ngồi gần ḥn non bộ có nước phun, trong khung cảnh nhẹ nhàng thơ mộng, anh nhớ đến quán café của em chi lạ, nhớ quán café của cô Thủy Hội Trưởng, v́ nơi đó anh và các bạn đă nhận được một t́nh cảm đậm đà thật ấm áp nghĩa t́nh đồng hương cùng sự ân cần nhiệt t́nh của em. Một nguồn cảm hứng tuôn tràn, h́nh ảnh em tung tăng, rộn ràng, cười nói, bởi nỗi thương nhớ đó nên anh viết bài về em đây Thủy ơi!

 

 

 

HÀ THỊ THU THỦY
Bà Hội trưởng
của chúng tôi !

 

       Mười năm qua, mười năm thành lập Hội, mười năm thân thương của Hội và của người em : Hà Thị Thu Thủy. Tôi : người con của Quê hương Dục Mỹ sống " lưu vong " trên đất Sài G̣n hôm nay ngồi viết lên những gịng chữ này với một nỗi cảm xúc vô biên. Cảm ơn em; cảm ơn người con gái đă khai sinh ra Hội Đồng Hương Dục Mỹ-Ninh Ḥa, mười năm qua em đă tận tụy với vai tṛ là Hội Trưởng, biết bao nhiêu khó khăn mà em vẫn vượt qua, biết bao nhiêu trở ngại mà em đă khắc phục để Hội ngày càng phát triển. Đến nay đă chẳn mười năm, công của em quá lớn. Nếu tôi không viết lên những gịng chữ này th́ thật là tôi có lỗi với em, Thủy ạ !


        Thủy ơi ! mười năm trước thuở khai sinh ra Hội, ngày ấy chỉ có mười người, tôi nhớ anh Thành (quen gọi là anh Đốc) đọc bản " tuyên ngôn thành lập hội " với một giọng xúc động : ngày 01/01/2000 hội được thành lập.

 


Từ bên phải : Bùi Đắc Phấn, Lê Duy Vũ, Trần Như Phương, Lê Hảo, Trần Nho phía sau (áo đỏ), Thắng phía sau (áo trắng)


        Cứ thế hàng năm vào những ngày đầu năm tôi nao nức chờ đợi ngày họp mặt. Tôi ở Long Khánh nên phải đi trước, mười giờ tôi đă có mặt tại nhà Thủy. Thủy đón tôi như đón người thân đi xa lâu ngày mới về, tôi nói vậy không phải là chỉ có một ḿnh tôi mới được " đặt ân " đó đâu, ai ai cũng vậy. Thủy cũng đón tiếp rất ân cần. Thủy ơi ! những ngày ấy sao mà thân sao mà thương thế, mặc dù ai ai cũng vậy, nhưng riêng tôi; tôi biết Thủy dành cho tôi một t́nh cảm " ưu tiên " hơn, phải không Thủy ? Cảm ơn em Thủy ơi!


        Bước vào nhà Thủy tôi thấy nhiều bạn ở xa đă có mặt : Tuyết Mai ở Đà Lạt, Phấn Nam ở Đồng Tháp, Lực ở B́nh Dương, anh Hảo ở Long Khánh, Giáo ở Xuân Lộc… có nhiều năm có các Thầy Cô ở Ninh Ḥa và các bạn ở Dục Mỹ vào, tất cả đều ở nhà Thủy và Thủy lo cho chỗ nghỉ ngơi ăn uống. Một buổi trưa và một buổi chiều chúng tôi trong căn nhà ấm áp của Thủy, nhờ sự ân cần của Thủy mà chúng tôi những người con xứ Dục có được những ngày HỘI hoàn hảo. Chiều 6 - 7h chúng tôi kéo nhau đến nhà hàng Đất Phương Nam. Đến nhà hàng tôi mới thấy sự năng động, quán xuyến và tận tụy của Thủy.

 

Thầy Cô và Các Bạn


        Trước đó nhiều ngày Thủy cùng Dương Tấn Long (hội phó) lo gửi thư mời, gọi điện thoại cho các bạn gần xa, rồi cận ngày Thủy và một vài bạn trong ban tổ chức
lo chọn nhà hàng lo quà xổ số ... và nhiều cái lo khác, nhưng tôi biết sự lo lắng nhiều nhất trong đó vẫn là ở nơi Thủy. Đến khi tất cả mọi người đă hội tụ về đông đủ trong ngày Hội, giờ phút bắt đầu. Thủy đọc diễn văn khai mạc, rồi Thủy lăn xăn đón người nọ tiếp người kia, đi từng bàn chăm sóc. Đến phần văn nghệ, những bài ca hay hát đúng nhịp là Thủy với Dương Tấn Trận cống hiến cho mọi người những điệu nhảy đẹp. Thủy của tôi ơi ! sao em tài hoa thế ? Vừa đẹp vừa tài như em quả là xứng đáng là người con xứ Dục Mỹ, tôi rất tự hào về em đó Thủy.
        Xong ngày hội  chúng tôi những người ở xa phải về nhà Thủy, rồi một đêm chúng tôi cùng Thủy không ngủ. Thủy lo cho chúng tôi đầy đủ thức ăn khuya đương nhiên là có cả bia bọt chúng tôi cùng nhau đùa vui tâm sự tới sáng.

 


Đứng phía sau:Lê Duy Vũ, bên phải Vơ Tấn Nhựt. Bên trái ( ?)

 

        Và từ đó hằng năm vào những ngày đầu năm mới, mọi năm như một năm chúng tôi đều đi dự ngày hội, có thay đổi chăng là thay đổi về nhân sự, năm này có thêm người này năm kia vắng người khác. Cho đến năm thứ mười chúng tôi những người con sống lưu vong trên đất Sài G̣n tổ chức VỀ NGUỒN, chúng tôi tổ chức về Đất Mẹ (chúng tôi dự định mấy năm rồi nhưng không thành), chúng tôi phone cho nhau, thông báo ngày đi và đăng kư để mua vé xe. (v́ nhiều lư do nên chỉ đi được mười người) Không hỏi ai, nhưng tôi biết em gái của tôi, bà Hội trưởng Hà Thị Thu Thủy không đi được. Viết tới đây một nỗi thương cảm trào dâng, Thủy ơi ! anh Vũ biết em không được khỏe, nên em không đi được, không đi được em rất buồn, và anh cũng buồn lắm Thủy ơi !


         Hai ngày ở Dục Mỹ vui quá Thủy à ! các bạn ở quê nhà tổ chức quá chu đáo. Mọi lúc mọi nơi đâu đâu cũng đầy ắp tiếng cười. Ngày chủ nhật tổ chức lên đập thủy điện ngồi trên xe leo đèo lên đập, các bạn đùa giỡn cười nói tưng bừng. Đến đập một picnic dă ngoại được bày ra, một nồi cari gà bánh ḿ bia nước ngọt, một cái đàn ghi-ta thùng, có cả đi ghe máy dạo quanh đập quanh hồ, Tất cả đă vẻ được một bức tranh: bức tranh VỀ NGUỒN quá đẹp. Tất cả đều tốt đều vui, nhưng riêng tôi (à mà không tất cả mọi người cũng nghĩ như tôi chứ!) tôi vẫn thấy thiếu, thiếu bà Hội trưởng khả ái. Vâng ! nếu có Thủy, với sự khéo léo dịu dàng và tài MC kết hợp cùng với sự tổ chức của các bạn ở quê th́ chắc chắn những ngày vui VỀ NGUỒN sẽ vui gấp đôi, sẽ vui trọn vẹn.    

 


Từ bên phải : Lê Duy Vũ, thầy Kỳ, Trần Như Phương, Lê Hảo

 

        Hôm nay ngồi đây đang viết bài này th́ Thủy gọi cho tôi khen tôi viết đáp lại bài Về Nguồn của anh Trần Như Phương hay và xúc động, rất thương nữa là Thủy gọi cho tôi khi Thủy đang ngồi trên xe đến bệnh viện. (Các bạn thấy chưa ? bà hội trưởng của chúng ta là vậy đó: trên đường đến bệnh viện cũng không quên hội viên.)


        Thật đúng lúc, Thủy gọi cho tôi khi tôi đang viết bài về Thủy, lời nói chân t́nh của Thủy đă cho tôi thêm cảm xúc, cho tôi thêm nguồn cảm hứng để được viết hay hơn đầy đủ hơn. Với riêng tôi, tôi có rất nhiều kỷ niệm có rất nhiều h́nh ảnh đẹp mà Thủy đă dành cho tôi, h́nh ảnh ấy thân thương như t́nh đồng hương t́nh bạn học, và từ lâu tôi tự nhận rằng : Thủy là cô em kết nghĩa. Tôi thương Thủy như thương một người em gái. Cầu xin ơn trên cho em gái của tôi khỏe mạnh, lành bệnh, để tôi, em và các bạn cùng nhau góp tiếng cho đời, cho Hội.


         Một lần nữa tôi xin tạ ơn em, "
tạ ơn ai đă cho tôi hạnh phúc này, ngàn yêu dấu t́nh yêu đời đời "

 

 

 

 

Lê Duy Vũ

Sài G̣n 7/4/01

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Lê Duy Vũ                |                 www.ninh-hoa.com