trang nhà www.ninh-hoa.com   |   trang thơ & truyện Lê Anh Dũng


Lê Anh Dũng

bút hiệu: Lê Tâm Anh


      Chủ bút tuần báo
 Trách Nhiệm và viết cho
 nhều tờ báo tại Nam Cali
    Làm rể Ninh Ḥa từ
    năm 1968, hiện nay
 sống tại California, USA.



Truyện/Biên Khảo

 

Chẳng Có Nghĩa Ǵ!
Con Dốc Cầu Nhị
   Thiên Đường
 
Hồi Giáo:
    Một Vài Nét Chung

Ḍng Máu Việt  
Nỗi Đau Và Niềm
    Hănh Diện
         
Cọp Khánh Ḥa 
Chú Được  ! 
Việc Nhỏ Nhất ! 
Lại Giáng Sinh  
Một Chuyến Du Lịch
    Mỹ
 


 


Thơ

 
  Em Khánh Ḥa
 
Ốc Mượn Hồn  
 
Đàn Ông
  o     
 
Uất !    
 
Khúc Nghê Thường
 
Trồng Cây 
 
Hứa  
 
Giây Tơ  
  Sao Chưa Trọn Người
                               

 

 

 


 

      

ḌNG MÁU VIT:
Lê Tâm Anh


 

Thế là sau nhiều ngày, tính từ ngày trận băo Katrina quét qua các tiểu bang miền Nam Hoa Kỳ, người ta mới thấy sức mạnh kinh hoàng của thiên nhiên! Nước Mỹ, kể từ ngày lập quốc đến nay, chưa có một thiên tai nào so b́ với trận băo vừa qua. Katrina đă không những làm cho nhân dân Hoa Kỳ khiếp sợ mà c̣n cả thế giới kinh hoàng.

Trước khi trận băo tiến đến vùng vịnh Mexico, vượt qua cái đuôi của tiểu bang Florida, sức gió tăng dần gần 280 dặm một giờ, tâm băo lại đi ngang qua New Orleans, Louisiana, Mississippi... đem theo mưa lớn và, tệ hại hơn nữa là mặt nước biển bị gió thổi dồn, tràn vào bờ. Nước biển tràn vào giống như những cơn sóng thần phá vỡ hệ thống đê bao quanh New Orleans, vùng thành phố Biloxi, Louisiana cũng tràn ngập nước và sức gió tàn phá. Người ta ước tính các nơi ấy hơn 90% cơ sở vật chất hạ tầng bị trận băo và nước làm hết thể tiêu điều tan thành mây khói.

Trước đó, cơ quan chính quyền đă loan báo trên các hệ thống truyền thanh truyền h́nh yêu cầu toàn thể người dân di tản ra khỏi vùng dự báo băo sẽ quét qua. Nhưng h́nh như chỉ có một số ít nghe lời, số c̣n lại đă không đi. Có thể v́ nhiều lư do để họ không muốn rời khỏi nhà; nhưng sự nghèo khó cũng có thể là một trong những nguyên nhân chính, thứ đến là họ không tin trận băo có thể tàn phá đến như thế! Cho nên sau khi Katrina đi một đường quét dọn không ǵ cản nổi, nước phá hệ thống đê, nước làm thành biển giữa thành phố, những con đường ngang dọc trở thành những con sông chứa lềnh bềnh xe hơi và xác người! Nếu người ta ngồi trên máy bay quan sát, người ta tưởng chừng như đang ở thành phố Venise của Italy. Nước và nước, nhà cửa sập ngổn ngang, các cao ốc th́ đứng trơ vơ với các cửa kính bị gió mạnh đập vỡ, nóc nhà và nóc cao ốc bay đi đâu mất...

Những con người đă không di tản, giờ đây bị du vào bước khốn cùng, không điện, không thực phẩm, không nước sạch để uống, không nơi trú ngụ. Đại đa số họ leo lên nóc nhà ngồi chờ máy bay trực thăng đến câu giây xuống cứu, số khác t́m cách đến vận động trường thành phố để lánh nạn. Vận động trường chứa hàng chục ngh́n người trong t́nh trạng nóc của nó cũng bị hủy hoại v́ không chịu nổi sức cào cấu từ gió! Bệnh viện chính không có điện, không có ga, không c̣n thực phẩm trong lúc số người đến cấp cứu không c̣n giường nằm, phải ngồi trên sàn, nằm ngoài sân để bác sĩ săn sóc...Mọi di chuyển trong các thành phố, nhất là thành phố New Orleans đều chỉ trông chờ vào thuyền, ca-nô. Nước đă tràn vào theo gió, gió và nước phá vỡ hệ thống đê, nước đă ở lại không lối rút đi, biến thành phố vốn ở dưới mực nước biển nay thành hồ nước mà các cao ốc và những ngôi nhà là những ốc đảo!

V́ những khó khăn do nước không chịu rút- mà rút đi đâu khi thành phố New Orleans nằm thấp hơn mực nước biển- Cho nên công tác cứu trợ gặp muôn vàn khó khăn. Người ta ước tính cư dân thành phố nầy hơn triệu người, nghe lời di tản có thể độ 1/4, số c̣n ở lại tính ra hàng bao nhiêu trăm ngh́n. Mà nếu cứ dùng trực thăng câu từng người th́ đến chừng nào mới kết thúc!

Công tác cứu trợ trở nên khó khăn và chậm chạp cộng thêm nạn hôi của, những thành phần bất hảo lợi dụng lúc nầy nổi lên cầm súng đi cướp phá. Thành phố có khi trở thành vô chính phủ ngay cả trong vận động trường chính, ngay cả trong bệnh viện và Convention Center. Lực lượng cănh sát trở nên vô hiệu khi mạng sống của họ bị hăm dọa, Vệ binh quốc gia cũng bó tay v́ các hạn chế về di chuyển và luật lệ. Thỉnh thoảng họ bị bắn sẻ, bị tấn công. Xác chết th́ nhiều vô kể trôi bềnh bồng trên mặt nước, xác động vật và các chất thải làm cho mức ô nhiểm lên khá cao, mùi hôi thối không thể chịu đựng nổi. Quả thật, người ta ví New Orleans là thành phố chết.

Sau mấy ngày đầu chậm chạp, Tổng Thống Bush đă thị sát khu vực thiên tai bằng trực thăng và thân hành đến các nơi bị nạn an ủi, chia buồn và trực tiếp quyết định các biện pháp cứu trợ khẩn cấp. Vệ binh quốc gia các tiểu bang khác tăng cường đến, hơn 7000 lính thiện chiến cũng đă điều động đến khu vực để hành động ngay trong t́nh thế khẩn cấp, có lệnh bắn bỏ những ai không tuân hành quân luật! Hàng đoàn xe bus lớn được điều động chở đồng bào các nơi thiên tai di tản đến Texas và những tiểu bang khác, hàng bao nhiêu phi cơ cở khổng lồ được đem đến khẩn cấp chuyên chở người ra khỏi các thành phố bỏ ngơ. Hơn 50 nước trên thế giới ngỏ lời muốn góp phần cứu trợ. Các nguyên thủ Quốc gia chia buồn đầu tiên có Đức Giáo Hoàng ṭa thánh La mă!

Người ta cũng đă bắt đầu dùng hệ thống bơm nước khổng lồ hút nước từ "cái hồ khổng lồ New Orleans" ra biển; dọn dẹp xác chết, tuần tra khu vực nhằm bắt giữ và truy tố những phần tử bất hảo vơ trang cướp bóc. Việc khẩn cấp là làm thế nào di tản hết số người c̣n cố t́nh bám trụ không chịu ra đi. Thành phố trở nên tồi tệ v́ bị ô nhiễm nặng. Trong một thời gian khá dài bị nước tràn ngập, mọi thứ phải chỉnh đốn lại và vấn đề y khoa dịch tể trở nên là việc làm ưu tiên.

Nh́n chung, Katrina là một thảm họa lớn nhất mà Hoa Kỳ có thể chịu đựng sau ngày 911. Ngày nước Mỹ bị tấn công làm sập hai ṭa cao ốc chọc trời, chết hơn 3000 người; nhưng nó làm cho nhân dân Hoa Kỳ đoàn kết lại. Trận băo Katrina lại tàn phá hơn 40 tỷ Mỹ kim, hàng 10,000 người chết (có thể chưa kiểm chứng kịp thời); nhưng bởi thiên tai nầy, chính quyền trung ương và địa phương phản ứng hơi chậm trễ, cộng với chiến tranh kéo dài tại Iraq, nước Mỹ đang ở trong thảm họa mất đoàn kết từ trong nội bộ. Ḷng dân ta thán và xuống tinh thần! Trước tương lai đen tối nầy, chính quyền có kế hoạch di tản hết dân chúng trong vùng thiên tai đi rải rác hàng chục tiểu bang khác nhau. Sinh viên học sinh được ưu tiên nhập học vào các trường khác nhận họ. Hầu hết các đại học trên toàn nước Mỹ đều mở cửa đón sinh viên các bang tiểu bang bị thiên tai. Người ta không biết trong thời kỳ sau này, các thành phố đầy kỷ niệm lịch sử lập quốc và là trung tâm dầu khí nước Mỹ nầy sẽ tồn tại như thế nào!

Katrina có thể là dấu hiệu, cánh cửa mở ra để người ta nh́n được rằng, trong cái xă hội giàu có nhất hành tinh nầy vẫn c̣n nhiều điều bất b́nh đẳng. Thành phần người da màu gốc Châu Phi, nguyên là những nô lệ ngày xưa, đa số họ sống tại các thành phố miền Nam... Phần đông vẫn c̣n là giai cấp sống dưới mức nghèo khó...! Học hành hạn chế cộng với những mặc cảm bao đời, khi thiên tai tới, họ trở nên những thành phần bất hảo cũng là lẽ đương nhiên. Đây chính là vấn nạn lớn cho các cấp chính quyền từ địa phương đến trung ương. Sau Katrina, người ta đang đặt vấn đề với nhà đương cuộc, người ta đ̣i điều tra từ thâm căn cố đế cái nguyên ủy của sự việc. Nước Mỹ là một Hợp Chủng Quốc, pha trộn hầu như toàn thể các sắc dân, hầu như toàn thể người của mọi quốc gia tập họp lại. Cho nên khi có những biến cố lớn, các cộng đồng dân sự, ngay tức khắc khó mà thông cảm để dựa vào nhau, để cùng nhau chia ngọt xẻ bùi...

Đồng bào Việt Nam tị nạn Cộng Sản định cư tại các tiểu bang bị thiên tai, hiện giờ ra sao, hiện giờ họ ở đâu, ai đang ra tay cứu trợ...? Người ta được biết số lượng người Mỹ gốc Việt tại các nơi bị Katrina quét qua có tới mấy trăm ngh́n. Hầu hết họ làm nghề đánh cá, định cư tại các tiểu bang nầy từ khi qua Mỹ 1975. Họ đă tạo cho cộng đồng người Việt ở đó cơ ngơi giàu có và đầy hănh diện, với những con tàu đánh cá, những căn nhà đẹp ven bờ biển nên thơ, những xe cộ hạng sang và con em họ học hành đến nơi đến chốn. Thế rồi mụ ác thần Katrina tḥ tay độc địa làm họ cũng bị chung số phận với người địa phương. Đặc biệt các tiểu bang nầy, người da đen chiếm đại đa số, có thể lên đến trên 60%.

Truyền thống người Việt là thích sống hợp quần với nhau, tạo thành cộng đồng dân sự chặt chẽ, có tổ chức. Tôn giáo cũng góp phần không nhỏ vào việc h́nh thành xă hội dân sự đoàn kết nầy. Cho nên, khi cơn băo Katrina kết thúc, hậu quả kinh hoàng là người Việt chúng ta không c̣n nhà cửa nguyên vẹn, nó đang nằm dưới làn nước hay tan tành xiêu vẹo. Tàu thuyền đánh cá bị phù thủy cuốn hút tan theo mây khói. Họ trở nên trắng tay. Làn sóng di tản đến Texas hầu như tràn ngập khu thương mại Hồng Kông 4. Con số người Mỹ gốc Việt đă lên đến số rất lớn làm cho Cộng Đồng người Việt tại Texas phải vất vả trong việc tiếp cư lúc ban đầu. Nhưng với tinh thần bọc trứng trăm con, mẹ Việt Nam, dầu ở phương trời nào cũng dơi trông đàn con tha hương... Đùm bọc nhau lúc hoạn nạn!

Có thể nói, trong toàn thể các cộng đồng dân sự mọi chủng tộc, mọi quốc gia đang sống trên Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ nầy, chỉ có Cộng Đồng người Việt Nam, nhất là Cộng Đồng người Việt tại Texas, Atlanta, Georgia... là kịp thời, kịp lúc, với cả tấm ḷng, đă tiếp nhận, săn sóc, đưa đón, nuôi ăn, cấp cứu, lo nơi ăn chốn ở, giúp làm các thủ tục hành chánh cần thiết về di trú cũng như tiền trợ cấp... Các đài phát thanh tiếng Việt góp phần không nhỏ vào việc loan báo các tin tức cần thiết, t́m thân nhân thất lạc và các thông báo khác có liên quan khẩn thiết đến đồng bào bị nạn...

Đây là một nét son rất lớn đáng vinh danh và ghi vào lịch sử tị nạn của dân Việt Nam ta! Đây có thể là truyền thống được nung đúc thuở khai quốc Việt Nam mà máu huyết tổ tiên ta đă di thể! Việc Cộng Đồng người Việt Nam khắp nơi hưởng ứng đóng góp giúp đồng hương bị băo Katrina làm trắng tay là hành động nhân đạo kịp thời trong t́nh cha Lạc Long Quân và mẹ Âu Cơ, trăm trứng trăm con. Cộng Đồng Việt Nam các Bang Texas, Atlanta... đă, đang và sẽ cưu mang phần lớn các công sức cứu trợ và giúp đỡ người đồng hương Việt Nam các vùng bị nạn chạy đến! Đó là nghĩa cử đáng hoan nghênh, đáng khuyến khích trong lúc chúng ta đang là những con dân Việt lưu vong cùng chung hoàn cảnh.

Lúc nầy hơn lúc nào hết, xin mọi người hăy của ít ḷng nhiều; ở xa th́ giúp tiền, quần áo, ở gần th́ giúp bằng cứu trợ trực tiếp. Hơn bao giờ hết, người Việt Nam tị nạn, sau ba mươi năm, t́nh người cùng ḍng máu da vàng, hăy góp bàn tay vào việc xoa dịu phần nào cái tang chung với quê hương thứ hai là Hoa Kỳ và cũng đồng thời tỏ t́nh huyết thống hơn bốn ngh́n năm lịch sử Việt Nam!

 

lêanhdũng