Trang Thơ và Truyện của Lê Ánh                |                 www.ninh-hoa.com

Bs LÊ ÁNH
Bút hiệu:
LÊ P Thọ


 
 
Quê làng Phú Thọ, Ḥn Khói, Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa, Việt Nam
Cựu học sinh các trường Tiểu học Pháp Việt,Ninh Ḥa, Trung học Vơ Tánh
Nha Trang, Việt Nam
Tốt nghiệp Y Khoa Bác Sĩ tại Đại Học Y Khoa Sài G̣n

Làm việc tại Quân Y viện Pleiku, Bệnh viện
Nguyễn Tri Phương, Sài G̣n,

Làm việc tại Covenant Medical Center, Lubbock, Texas, Hoa Kỳ.

 

 

Hiện làm vườn tại Phoenix, Arizona, Hoa Kỳ.

 Tập ṭ viết lách dưới bút hiệu Lê Phú Thọ,
Anh Tư Ḥn Khói.

 

 

 

 

 


Những Bệnh Nhân Đáng Thương
(Bệnh viện B́nh Dân, Sài G̣n (1964 - 1968)
       Lê P Thọ
 

 
 

PHẦN 2

 

Một lần khác, tôi đang làm nội trú tại Khoa Ung Bướu, trong một phiên trực vào buổi chiều, tại Bệnh viện B́nh Dân, tôi đang khám một bà bệnh nhân vừa mới nhận vào Pḥng 8. Bệnh nhân đau vùng bụng dưới từ hai ngày hôm trước. Nhiều dấu cắt lễ trên da vùng bụng dưới. Ông thầy lang c̣n cho bà bệnh nhân uống thêm hai gói thuốc ǵ(?) nữa. Chưa có dấu chứng ǵ rơ rệt, bệnh nhân được theo dơi. Tôi ghi chép t́nh trạng bệnh lư của bệnh nhân vào hồ sơ, ghi làm thêm vài xét nghiệm máu và chỉ định “săn sóc đặc biệt, theo dơi bụng ngoại khoa”.

Bà y công trực Pḥng Cấp Cứu Ngoại Chẩn t́m tôi:

-         Thưa ông thầy có bệnh nhân ngoài Pḥng Ngoại Chẩn.

          Tại Pḥng Ngoại Chẩn, mấy anh sinh viên trực đang ngồi chờ. Cô y tá trực Pḥng Ngoại Chẩn đang đo huyết áp, lấy mạch và nhiệt độ cho bệnh nhân. Tôi vừa đến, ông chồng của bà bệnh nhân, đứng tại góc pḥng khám, khúm núm, dáng người hiền lành chất phác, van xin:

-         Xin bác sĩ giúp dùm vợ tôi!

Tiếp theo bà bênh nhạn khẩn khoản:

-         Lạy bác sĩ cứu con với!

          Ở tận thôn quê miền Trung, ông bà lần ṃ vào thành phố Sài G̣n, t́m đến Bệnh viện B́nh Dân để xin chữa bệnh. Qua thăm hỏi, tôi được biết bà bệnh ở vào tuổi 52 nhưng diện mạo trông già trước tuổi. Đầu tóc bạc xám, vài sợi tóc xoà xuống hai má nhăn nheo trông thêm vẻ đầy cực nhọc. Da mặt xanh xao, hằn lên những nếp nhăn biểu lộ một cuộc sống lam lũ và thêm vào đó sự tàn phá của bệnh tật!

Cô y tá trực giúp bệnh nhân nằm trên bàn khám, mở nút áo bệnh nhân, để lộ vùng ngực. Vú phải của bệnh nhân to cao bằng quả dừa lớn, được đắp một chiếc khăn vải màu nâu đà lổm đổm nhiều vết thâm đen như chưa bao giờ giặt giũ.

-         Bà bệnh làm sao?

-         Tôi có cục bướu ở “dú” bên phải. Nghe ông thầy Năm xóm dưới có thuốc gia truyền chữa bệnh hay lắm. Thầy nói thầy đắp lá sẽ tan cục bướu....

Tôi kéo chiếc khăn nhớp nhúa ra khỏi vú phải của bệnh nhân. Một mùi hôi tanh khó ngửi. Vết thương lỡ loét mặt ngoài vú phải, bờ vết thương nham nhở. Da xung quanh vết thương sưng ửng đỏ, dấu hiệu vết thương đang muốn lan tỏa rộng dần. Khám vùng nách phải, lổn nhổn những cục hạch tṛn bằng đầu ngón tay di động dưới da.

 

T́m hỏi bệnh sử, được biết một ông lang vườn đă dùng một loại lá cây giă nát đắp vào vú phải trên vùng có cục bướu. Thầy Năm nói đây là môn thuốc gia truyền trị bá bệnh, nhất là làm tan mất bướu rất hay. Thầy căn dặn rằng đắp lá thuốc lên cục bướu, vùng da chỗ đắp thuốc nóng lên và cục bướu sẽ tan mau. Nhưng rồi đắp thuốc đến bốn năm lần, cục bướu vẫn c̣n trơ trơ. Thầy Năm dùng mănh chai cắt lễ nhiều vết vào da trên vùng cục bướu, rồi đắp lá lên vùng da đă cắt lễ.. Càng đắp lá, da càng nóng, sưng đỏ và đau nhức. Vùng da đắp thuốc lỡ lói, vết thương lớn dần, vú phải sưng to, nhức nhối. Thầy Năm c̣n nói da lỡ, cục bướu sắp tan …Mấy ngày sau đó bà bệnh không c̣n gặp được thầy Năm nữa. Thầy đă biến đi đâu mất rồi. Đau nhức quá, bà bệnh nhân mới lần ṃ t́m đến Bệnh viện B́nh Dân Sài G̣n cầu cứu…..

Trước mặt tôi, bà mếu máo….và cầu van:

          -Trăm lạy bác sĩ, con khổ quá, xin bác sĩ cứu dùm con với.... Con c̣n phải chạy gạo cho mấy đứa con dại. Rán vào đây chữa bệnh….. Mấy đứa nhỏ phải gởi cho bà ngoại già cả…. Tội nghiệp quá bác sĩ ơi!...

Mắt bà nḥa lệ. Bà đă khóc thật t́nh. Tiếng khóc nghe thảm năo làm sao. Tiếng khóc như nhói vào tim tôi. Những giọt nước mắt ấy như đang len lỏi vào tâm năo tôi. Nhớ lại mới mấy tuần trước đây một bà bệnh nhân bị bệnh ung thư cổ tử cung giai đoạn 3 đă làm tôi rất khổ tâm và bỏ nhiều thời gian để an ủi bà ấy. Sao mà dân nuớc tôi khổ quá! Đa số là lớp dân quê nghèo khổ, nhiều bệnh tật. Lại c̣n thêm chiến tranh cứ triền miên đe dọa đời sống. Tôi cố dịu dàng làm yên ḷng bà bệnh.

-         Bà yên ḷng đừng quá sợ hăi. Để cho bà nằm bệnh viện, với nhiều phương pháp tân kỳ, người ta sẽ mổ và chạy điện, bà sẽ về với các con của bà.

-         Người ta nói tôi bị ung thư, có phải không bác sĩ?

-         Ai bảo bà thế? Phải thử nghiệm mô thịt mới biết được!

Bà hết khóc và mặt mày như tỉnh táo hẳn. Tôi đă cố đem một tia hy vọng cho bà mặc dù tôi vẫn biết một hy vọng mong manh như “ngọn đèn trước gió”!

Một lới nói đă làm thay đổi được tâm trạng khổ đau của người bệnh. Thật quí giá biết bao. Đối với bà bệnh nhân này, tôi c̣n phải đắn đo từng giai đoạn để giảng giải cho bà hiểu rơ cách điều trị bệnh t́nh của bà như thế nào. Nghèo đói, chiến tranh triền miên đe dọa, rồi bệnh tật cực kỳ nguy hiểm cứ chồng chất lên cuộc sống của bà. Hiện tại tôi chưa thể nói hết tất cả sự thật về bệnh trạng và cách điều trị cùng một lúc để bà có thể chịu đựng nỗi được. Vào nằm viện, bà sẽ có cơ hội t́m hiểu, tâm t́nh với những người bệnh như bà, tâm hồn bà sẽ được thư giản dần, bà sẽ từ từ hiểu được một phần nào bệnh t́nh của bà. Lúc ấy may ra bà mới chấp nhận được dễ dàng việc diều trị bệnh t́nh của bà. Chắc c̣n phải nhiêu khê lắm!

 

Trong Pḥng Ngoại chẩn, sinh viên ngồi quanh Giáo sư Trần Ngọc Ninh đang khám bệnh. Đây là buổi khám bệnh của Thầy vào buổi sáng của Khoa Chấn thương và Chỉnh Trực. Hầu hết là bệnh nhân trong thành phố và bệnh nhân từ các quận huyện quanh thành phố. Một số ít bệnh nhân từ các bệnh viện các tỉnh miền quê xa xôi cũng được chuyển về đây xin khám. Từ ngày hôm trước, bằng các chuyến xe đ̣ về thành phố Sài G̣n, họ đă chuẩn bị để hôm nay đến Bệnh viện B́nh Dân xin khám bệnh sớm.

 

Một nam bệnh nhân tuổi trạc ngũ tuần bị tai nạn xe cộ ngày hôm trước. Một chiếc khăn vải màu cháo ḷng thấm những vết máu bằm choàng qua cổ giữ tay phải co quắp lại trước ngực. Cánh tay phải gảy hở lộ đầu xương gảy nơi vết thương. Những vệt máu khô thâm bầm nḥe quanh vết thương. Thầy cho bệnh nhân nhập viện để mổ cấp cứu. Tôi chuẩn bị ngay đến việc cắt lọc vô trùng vết thương và băng bó giữ tạm cho tay gảy bất động. Bệnh nhân được tiêm thuốc ngừa uốn ván, trụ sinh diệt trùng, uống thuốc giảm đau, chờ giải phẫu sắp xếp xương vỡ và bó bột.

 

Sau khi mổ và bó bột, bệnh nhân được nằm lại bệnh viện. T́nh trạng bệnh nhân khá ổn định, tay phải của bệnh nhân hết sưng đau, cử động các ngón tay phải b́nh thường. Bệnh nhân được xuất viện, điều trị tiếp tại gia, hẹn ngày tái khám để cắt bột.

Các bệnh viện trong thành phố Sài G̣n Chợ Lớn là điểm đến cuối cùng của hầu hết bệnh nhân toàn miền Nam Việt Nam. Bệnh viện nào cũng đầy nhóc bệnh nhân. Không ai có thể tưởng tượng nổi, mỗi chiếc giường cá nhân chứa đến hai người, có khi ba một cách bất đắc dĩ. Một đất nước nghèo, lại chậm tiến. Chiến tranh lại cứ triền miên. Nhà thương chẳng khác nào như chiếc xe buưt, khách hàng quá đông, số xe lại có hạn, ai ai cũng muốn quá giang xe, nên bắt buộc chen chúc cho chật như nêm cá đóng hộp. Các bệnh nhân chấn thương, gảy xương, trật khớp, thể trạng tổng quát khá tốt, t́nh trạng bệnh lư khá ổn định chỉ nằm viện một thời gian tối thiểu.

 

Khoảng vài tuần sau, bệnh nhân trở lại t́m gặp tôi. Cái băng bột bó ở cánh tay phải không c̣n. Cánh tay phải được phủ quanh một chiếc khăn treo choàng trước ngực. Vừa mở chiếc khăn ra, cánh tay phải sưng vù như bắp chuối, mùi hôi thối tỏa ra khó ngửi. Tôi sững sờ, không nói nên lời! Tôi cũng đoán được sự việc xảy ra một phần nào. Người bệnh đă phân bua:

- Khi về nhà, mấy người quanh xóm mách ông thầy Tàu miệt Chợ Lớn nắn xương găy rất hay, tôi nhờ cắt băng bột để ông chữa cho mau lành. Bây giờ, sao tôi ra nông nỗi này! Nhờ bác sĩ cứu dùm tôi!

 

Tôi lặng im, b́nh tĩnh tháo bỏ lớp băng bên ngoài cánh tay phải của bệnh nhân. H́nh con gà con đắp bao quanh cánh tay phải vùng xương găy, xông mùi hôi thối, c̣n hăng mùi rượu thuốc bắc. Xác của con gà con đắp lên vết thương chưa lành hẳn, thay cho thuốc men đă là môi trường cấy sinh vi khuẩn tuyệt vời. Tôi gắp ra từng miếng thịt bầy nhầy, rữa thối. Tôi không tưởng tượng nỗi cánh tay phải của bệnh nhân giờ đây đă biến đổi đến t́nh trạng như thế này. Vết thương cánh tay phải lở loét ung mủ, lúc nhúc những con ḍi đang thi đua nhau t́m đường trốn thoát!

 

Tôi thở dài, thương cho thân phận của người bệnh. Kém hiểu biết nhưng lại dễ tin, người bệnh cho rằng Đông y chữa khoa găy xương bằng thuốc gia truyền đắp bên ngoài mau lành xương găy. Cánh tay phải của bệnh nhân giờ đây làm tôi phân vân, khó xử! Vết thương phần mềm trên cánh tay phải của bệnh nhân gần như bắt đầu đă hoại tử. Xương găy chắc chắn đă nhiễm trùng. Xương nhiễm trùng (osteomyelitis) sẽ phải nạo, biết bao giờ sẽ lành được (?!), hoặc sẽ cắt bỏ (?!). Dễ tin, hành động thiếu suy nghĩ, nạn nhân sẽ bị tật nguyền!

 

Tội nghiệp cho những người dân quê hiền lành chất phác, lam lũ làm ăn. Chiến tranh tàn phá, sát hại dân lành, nền y té chưa được rộng khắp đến các vùng quê nghèo nàn, lạc hậu. Không hiểu biết và không được hướng dẫn về y học, không có y sĩ tại các quận lỵ xa xôi hẻo lánh, người dân quê mê tín dị đoan, chỉ tin vào thần linh cúng bái, và nghe theo lời của các ông lang vườn! Đến khi bệnh trở nặng, t́m đến bệnh viện thành phố, bệnh nhân mang một bệnh trạng đầy biến chứng phức tạp, gây nhiều khó khăn trong việc điều trị, đôi khi c̣n nguy hiểm đến tính mạng!

 

 

 

 

HẾT

 

 

 

 

 


Bác sĩ LÊ ÁNH

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Lê Ánh              |                 www.ninh-hoa.com