Trang Thơ và Truyện của Lê Ánh                |                 www.ninh-hoa.com

Bs LÊ ÁNH
Bút hiệu:
LÊ P Thọ


 
 
Quê làng Phú Thọ, Ḥn Khói, Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa, Việt Nam
Cựu học sinh các trường Tiểu học Pháp Việt,Ninh Ḥa, Trung học Vơ Tánh
Nha Trang, Việt Nam
Tốt nghiệp Y Khoa Bác Sĩ tại Đại Học Y Khoa Sài G̣n

Làm việc tại Quân Y viện Pleiku, Bệnh viện
Nguyễn Tri Phương, Sài G̣n,

Làm việc tại Covenant Medical Center, Lubbock, Texas, Hoa Kỳ.

 

 

Hiện làm vườn tại Phoenix, Arizona, Hoa Kỳ.

 Tập ṭ viết lách dưới bút hiệu Lê Phú Thọ,
Anh Tư Ḥn Khói.

 

 

 

 

 


Khu Chấn Thương Và Chính Trực
(Bệnh viện B́nh Dân, Sài G̣n (1966 - 1968)
       Lê P Thọ
 

 
 

PHẦN 1

 

Qua hai năm là sinh viên nội trú tại Bệnh Viện B́nh Dân, một trung tâm phẫu thuật lớn tại Sài G̣n, tôi đă học hỏi được khá nhiều về ngoại khoa tổng quát. Luôn luôn trong tâm tư tôi nghĩ đến ngày tôi sẽ là một y sĩ trong quân đội. Đa số các bạn cùng lớp, học về ngoại khoa, đều cùng có ư nghĩ như tôi là chưa được vững vàng trong lănh vực chấn thương. Trong những ngày trực gác, mỗi lần gặp phải vài bệnh nhân bị tai nạn chấn thương gảy xương tay chân, việc chỉ định điều trị c̣n có vẻ hơi lúng túng. Đất nước trong thời lửa đạn, làm việc trong môi trường chiến tranh, người y sĩ chắc chắn phải va chạm nhiều đến biết bao là thương tích chấn thương trên ngựi bệnh. Ngay bây giờ, đang c̣n tại trường, tại bệnh viện thực tập, gần Thầy, gần bạn, việc làm hằng ngày xem ra có vẻ đơn giản. Đến một ngày nào, đơn phương độc mă, tự ḿnh phải quyết định mọi việc, người y sĩ phải tự giải quyết mọi vấn đề trong chuyên môn của ḿnh. Cơ thể con người không phải là một máy móc. Một cơ phận trong máy móc, nếu có bị hư hỏng, người ta có thể thay lấp vào cái mới tương đối dễ dàng. Tháo mở cái máy ra, nếu chưa kịp th́ giờ, để từ từ sẽ lấp ráp lại sau. Quyết định phẫu thuật trên cơ thể con người lắm điều phức tạp. Trong các buổi tŕnh bày bệnh lư phẫu thuật hằng tuần tại hội trường Bệnh Viện B́nh Dân, Thầy Phạm Biểu Tâm đă thường nhắc nhở” Đặt một con dao lên bụng của người bệnh, sẽ tiếp theo những con dao khác.” Thầy rất thận trọng trong vấn đề chỉ định phẫu thuật. Chỉ định phẫu thuật trên một bệnh nhân đ̣i hỏi người thầy thuốc dày kinh nghiệm trong chẩn đoán bệnh tật. Kinh nghiệm đến với thời gian cùng sự tận tâm làm việc trong ngành nghề của ḿnh. Đứng trước phẫu trường trên một bệnh nhân đang mổ, quyết định cần phải được chính xác để đi đến việc thực hiện phẫu thuật dứt khoát nhanh gọn. Điều này áp dụng rất nhiều trong Ngoại Khoa Tổng Quát. Bây giờ qua lĩnh vực chấn thương, đối với tôi quá c̣n mới mẻ.

 

Tôi thầm nghĩ cần phải học hỏi, phải làm quen với Khoa Chấn Thương và Chỉnh Trực. Với ư nghĩ đó, tôi sẽ chọn khoa Chấn Thương và Chỉnh Trực tại Bệnh Viện B́nh Dân trong kỳ thực tập tới.

 

Từ hai năm qua, thực tập tại Bệnh Viện B́nh Dân, qua những buổi tŕnh bày bệnh lư hằng tuần tại hội trường của bệnh viện, tôi cũng đă nghe các Thầy cùng các bạn nội trú đă thuyết tŕnh, b́nh giảng các trường hợp bệnh lư đặc biệt tiêu biểu của mỗi Khoa và được học hỏi nhiều ở các Thầy và các bạn nội trú của các Khoa trong bệnh viện này. Đa số các anh sinh viên y khoa lớp lớn đều e dè và lo lắng khi phải vào thực tập khoa bệnh lư của Giáo sư Trần Ngọc Ninh. Các anh chị sinh viên vào thực tập khoa bệnh lư của Thầy đều có cảm tưởng như vào “pḥng thi vấn đáp”. Đối diện với Thầy, ai cũng có tâm trạng là không biết sẽ “xoay xở ra sao “trước dáng dấp và gương mặt uy nghi của Thầy. Những tin đồn ấy cứ mặc nhiên lan rộng trong giới sinh viên y khoa.

 

Đầu niên khoá 1966-67, tất cả các sinh viên nội trú họp mặt tại Trường Đại Học Y Khoa, đường Hồng Bàng Chợ Lớn để chọn khu bệnh lư thực tập. Trường Đại Học Y Khoa mới dời về đây chưa đầy một năm. Đây là lần đầu tiên các sinh viên nội trú họp mặt tại pḥng họp Thư viện Trường Đại Học Y Khoa để chọn khu bệnh lư cho kỳ thực tập sắp đến. Trước khi họp mặt, các bạn đă bàn nhiều về Giáo sư Trần Ngọc Ninh. Thầy mang tiếng là Giáo sư rất khó tính, nghiêm khắc trong việc thực tập tại khu bệnh lư của Thầy. Đa số các bạn nội trú đều e ngại và rất dè dặt khi có ư muốn chọn khu bệnh lư Chấn Thương và Chỉnh Trực của Thầy. Tôi ṭ ṃ và cố t́nh chọn khu Chấn Thương và Chỉnh Trực. Tôi tự hỏi “Ḿnh xem thử Thầy Trần Ngọc Ninh có thực sự “khó tính” và “nghiêm khắc” như tin đồn đăi từ bấy lâu nay không?”

 

Cuối cùng tôi quyết định chọn Khu Chấn Thương và Chỉnh Trực Bệnh viện B́nh Dân cho niên khóa tới. Trưởng Khu Chấn Thương và Chỉnh Trực là Giáo sư Trần Ngọc Ninh. Cùng làm việc với Thầy, có Giáo sư Hoàng Tiến Bảo.

 

 Làm việc tại khu Chấn thương và Chỉnh trực có các nội trú Vơ Thành Phụng (nội trú tại đây một năm trước rồi), Nghiêm Đạo Đại, Trần Văn Đức và tôi. Thường ngày, trong hai năm qua, làm việc ở Bệnh viện này, nhiều lần gặp Thầy, tôi cũng chào hỏi b́nh thường, tuy trong ḷng cũng hơi phân vân lo nghĩ. Hôm đầu tiên tŕnh diện Thầy tại khoa để nhận lănh công việc làm nội trú, trực diện với Thầy, tôi cảm thấy b́nh tĩnh và có vẻ tự tin không có ǵ phải lo sợ. Tuy nhiên tôi rất thận trọng theo bản tính của tôi trong lúc làm việc. Mặc dù đây là phong cách làm việc của tôi từ trước đến nay, nhưng tại khu Chấn Thương và Chỉnh Trực, tôi luôn luôn tự nhủ ḿnh là phải có một thái độ đặc biệt. Giờ giấc làm việc thật là nghiêm túc. Trách nhiệm của một nội trú luôn luôn được đề cao. Tôi luôn theo sát làm việc với Giáo sư Trưởng khoa. Tại bệnh viện, lúc nào tôi cũng bên cạnh Thầy để học hỏi và t́m hiểu cách thức làm việc của Thầy, từ các buổi khám bệnh ngoài pḥng khám, khám bệnh trong khoa pḥng, các cuộc giải phẫu, … Sau vài tháng, tôi nhận thấy Thầy Trần Ngọc Ninh không phải là người khó tính, nghiêm khắc như các bạn lầm tưởng và đồn đăi. Thầy rất kỹ lưởng trong mọi việc. Thầy rất khắc khe trong những việc làm trong pḥng mổ. Phương pháp vô trùng tuyệt đối trong pḥng mổ Chỉnh Trực phải được áp dụng triệt để. Vào làm việc tại pḥng mổ, phong cách phải nghiêm trang, từ việc rửa tay để mổ, mặc áo mổ, đến các thao tác trong lúc mổ, cầm các dụng cụ mổ, …tất cả đều phải làm đúng theo phương pháp vô trùng tuyệt đối.

 

 Có lần một sinh viên năm thứ năm đang thực tập tại khu Chấn Thương và Chỉnh Trực vào pḥng mổ. Anh vào pḥng mổ để phụ mổ cùng với một nội trú khác trong một ca mổ của Thầy. V́ là lần đầu tiên, khi vào mặc áo mổ, anh cầm lấy chiếc áo mổ không đúng cách, Thầy nhẹ nhàng bước đến, không một lời nào, chỉ kéo nhẹ chiếc áo mổ rơi xuống sàn nhà pḥng mổ. Thế là anh nội trú phải đến giúp anh sinh viên mặc lại chiếc áo khác để dự cuộc mổ. Một lần khác, một sinh viên năm thứ năm khác phụ mổ với một nội trú, trong một cuộc mổ với Thầy. Trong lúc mổ, cầm cái đinh Kunstcher đưa cho Thầy, anh sinh viên cầm chiếc đinh mà không bao bằng một miếng gạc vô trùng. Thầy hất nhẹ chiếc đinh Kunstcher rơi “kẻn” xuống sàn nhà pḥng mổ. Cô dụng cụ viên phải đưa ra gói dụng cụ hấp khác để thay thế cái đinh Kunstcher khác cho cuộc mổ.

 

 

 

Xem PHẦN 2

 

 

 

 

 


Bác sĩ LÊ ÁNH

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Lê Ánh              |                 www.ninh-hoa.com