Trang Thơ và Truyện của Lê Ánh                |                 www.ninh-hoa.com

Bs LÊ ÁNH
Bút hiệu:
LÊ P Thọ


 
 
Quê làng Phú Thọ, Ḥn Khói, Ninh Ḥa,
Khánh Ḥa, Việt Nam
Cựu học sinh các trường Tiểu học Pháp Việt,Ninh Ḥa, Trung học Vơ Tánh
Nha Trang, Việt Nam
Tốt nghiệp Y Khoa Bác Sĩ tại Đại Học Y Khoa Sài G̣n

Làm việc tại Quân Y viện Pleiku, Bệnh viện
Nguyễn Tri Phương, Sài G̣n,

Làm việc tại Covenant Medical Center, Lubbock, Texas, Hoa Kỳ.

 

 

Hiện làm vườn tại Phoenix, Arizona, Hoa Kỳ.

 Tập ṭ viết lách dưới bút hiệu Lê Phú Thọ,
Anh Tư Ḥn Khói.

 

 

 

 

 


 
CON PHẢI KÍNH TRỌNG
VÀ BIẾT ƠN THẦY CON

Lê P Thọ
 

 
 

Con ơi! Con có biết, từ thời phong kiến, người ta vẫn thường ca tụng QUÂN SƯ PHỤ không? Thời ấy người ta đặt vị trí của THẦY (SƯ) trước CHA (PHỤ) đó con ạ!!! Nhưng xa hơn nữa, trên 25 thế kỷ, Đức Phật đă dạy TỨ TRỌNG ÂN cho các đệ tử của Ngài rồi. Ơn Cha Mẹ, ơn Thầy Tổ, ơn Quốc gia và ơn Chúng sinh luôn luôn ghi nhớ.

 

Đến khoảng thập niên 1940, thời gian của Cha, khi Cha mới đi học lớp Năm-lớp Đồng Ấu (hiện nay là Lớp 1).Lúc bấy giờ đă có tục lệ là Mồng 1 Tết Cha, Mồng 2 Tết Mụ (Mụ vườn, người đỡ đẻ cho Bà Nội), Mồng 3 Tết Thầy. Ngày Mồng 3 Tết, Ông Nội con mang quà (đáng lẽ Ông Nội định mang 1 cặp dưa hấu, nhưng nặng quá, nên chỉ mang có một trái thôi. Năm ấy dưa hấu được mùa) đưa Cha đến nhà Thầy Lê Minh Hối tại trường Bá Hà (Ḥn Khói) để mừng tuổi Thầy (lúc bấy giờ gọi là Tết Thầy).

 

Việc kính trọng, biết ơn Thầy đă ghi sâu vào ḷng người và đă trở thành nếp văn hoá của Dân tộc Việt Nam.

 

Ông Thầy là người làm một cái nghề cao quư, đó là cái nghề ươm mầm tinh hoa của nhân loại.

 

 Mỗi nghề nghiệp đều đáng được tôn trọng, nhưng có một loại nghề mà người ta đă dành hai từ “cao quư” để ngợi ca, đó là nghề giáo viên. Bởi đôi bàn tay họ sẽ chăm chút cho những chồi non (như con đây!) vươn mầm mạnh mẽ, trái tim họ sẽ truyền lửa yêu thương trải khắp nhân loại, trí óc họ sẽ giúp những tinh hoa tốt đẹp nhất của thế giới được nhân rộng đến những thế hệ mai sau.

 

Thầy Cô là những người cho đi mà không bao giờ cần đáp lại.

 

Điều đó chẳng phải là Thầy Cô đă ban cho các con trẻ Hạnh Bố thí. Đó là các Thầy Cô đă Pháp Thí, đă trao truyền những kiến thức quư báu cho các con trẻ.

 

Nếu con muốn t́m một biểu tượng về người cho đi, trước tiên con hăy nghĩ đến người Thầy Cô. Các giáo viên dành thời gian, sự quan tâm, kiến thức của họ cho học tṛ, và họ cho đi bằng sự kiên nhẫn, tận tụy, bằng t́nh yêu thương, sự chân thành và trung thực. Một giáo viên giống như đài phun nước sẽ truyền cảm hứng cho con trẻ một cách khiêm tốn và kiên tŕ măi măi như thế.

 

Thầy cho đi tri thức và t́nh yêu của ḿnh cho những đứa trẻ. 

 

Nếu có thể nh́n vào trái tim một người Thầy con sẽ t́m thấy t́nh yêu ấm áp dành cho con, niềm mong mỏi con trẻ phát triển mạnh mẽ trong cuộc sống và trên con đường của đức hạnh. Đó là người sẽ cảm thấy hạnh phúc khi cho đi tất cả những ǵ có thể để xây dựng nhân cách và bồi đắp cho thành công của con trẻ. 

 

Người ta có thể ví người Thầy như là ngân hàng tri thức.

 

Một giáo viên phải học tập, nghiên cứu trong 6 giờ chỉ để dạy 30 phút cho học sinh trong lớp học.Người ấy sẽ miệt mài đến nửa đêm để chuẩn bị bài giảng, những lời đánh giá, chấm bài kiểm tra cho các con trẻ. Một giáo viên đáng nhận được sự tôn trọng của chúng ta bởi những điều họ cống hiến trong thầm lặng, đó là những thời gian nghiên cứu trong thư viện để chuẩn bị lời khuyên dạy tuyệt vời cho con trẻ, những khám phá, học hỏi liên tục để t́m thêm những điều hữu ích cho các tṛ, cũng như những khích lệ, động viên các con t́m kiếm tri thức.

 

Nhiều người lớn chúng ta có thể nhớ về người Thầy cũ của ḿnh, người khiến chúng ta ṭ ṃ muốn học hỏi, người sẵn sàng giải đáp và mở rộng cho những thắc mắc của chúng ta, và thích thú khi ta trả lời được câu hỏi hóc búa của Thầy. Hăy yêu Thầy và hăy dạy con biết kính Thầy bởi đó là người dành cả cuộc đời để trả lời cho hàng ngàn câu hỏi ngớ ngẩn được hỏi từ bất kỳ người học tṛ vụng dại nào, bởi đó là người xây những viên gạch vững chắc trong nhân cách tốt đẹp của con.

 

Cha cũng có thể ví người Thầy là “siêu nhân”.

 

Có câu nói vui rằng tiêu chuẩn để làm một người Thầy có thể ví ngang với “siêu nhân”, song thực tế chẳng phải đúng là như thế hay sao? Người Thầy trước tiên là người có nhân cách đạo đức tốt, có sự trung thực, yêu thương, bao dung, nhẫn nại, Thầy lại c̣n phải thông minh, hiểu biết, dí dỏm, tế nhị và khiêm nhường. Học tṛ sẽ không bao giờ thấy ở người Thầy đáng kính của chúng những hành vi như hút thuốc, uống rượu, ăn ngấu nghiến, hay nói bậy, chửi thề,…

 

Người Thầy trước tiên là người có nhân cách đạo đức tốt, có sự trung thực, yêu thương, bao dung, nhẫn nại.

 

Con trẻ cũng sẽ nhớ về người Thầy vĩ đại của ḿnh v́ Thầy không bao giờ nói: “Tṛ thật ngốc nghếch khi không biết điều này”, thay vào đó Thầy sẽ bao dung căn dặn: “Con hăy t́m câu trả lời và chia sẻ nó vào giờ học ngày mai nhé!”.Rồi Thầy sẽ tán thưởng cho câu trả lời dù không phải là tốt nhất nhưng có nhiều cố gắng của tṛ. Và c̣n nữa, “siêu nhân” của con có vẻ như biết tất cả mọi thứ, nhưng cũng có trường hợp người ấy không biết, thế là con trẻ sẽ học được một bài học quan trọng qua câu trả lời của Thầy rằng: “Ồ, Thầy chưa thể trả lời câu hỏi của con được, nhưng chúng ta hăy cùng t́m hiểu và thảo luận vào tiết học sau nhé!”, đó chính là bài học về sự khiêm nhường, cách trân trọng sự trung thực và đánh giá cao tất cả những nỗ lực học hỏi.

 

Bạn có biết lư do tại sao mỗi khi bạn chỉ bảo cho con trẻ một điều ǵ đó th́ con bạn lại nói “Thầy Cô của con đă dạy con như thế ạ!” Bởi v́ con trẻ đă xem Thầy Cô của ḿnh như thần tượng, và xem người Thầy như tấm gương để noi theo trong mọi mặt. Một học sinh đă từng về nhà và làm Ba Mẹ của ḿnh bất ngờ khi nói rằng “Ba Mẹ à, Cô của con dạy rằng người trong gia đ́nh phải yêu thương nhau, v́ vậyxin Ba Mẹ vui ḷng đừng căi nhau nữa và hăy học cách quan tâm đến nhau.”Chẳng phải đó là lời khen mà một người tốt nhất Thầy có thể nhận được sao?

 

Cha phải nói với con rằng người Thầy c̣n có thêm tính kỷ luật.

 

Có lẽ kẻ thù lớn nhất của một người giáo viên là các căn bệnh như ho, viêm thanh quản,..Hăy tưởng tượng một giáo viên bị đau họng và đang cố sức truyền đạt kiến thức đến học tṛ với chất giọng tốt nhất mà Thầy Cô có thể. Người Thầy cũng là một con người b́nh thường, nhưng trong kư ức của chúng ta và cả trong thực tại, hiếm khi ta thấy rằng các Thầy Cô đưa ra lư do: “Tôi không thể đáp ứng thời hạn, v́ vậy xin hoăn cuộc họp Phụ huynh học sinh vào ngày mai.”

 

Một giáo viên nghiêm túc là người luôn đúng giờ và giản dị, chúng ta không hay nghe về những giáo viên với đời sống xa hoa và một đứa trẻ sẽ hiếm khi về nhà và nói rằng Thầy Cô giáo của cháu vắng mặt một tuần khi đang giảng dạy trong năm học v́ đi nghỉ mát ở Singapore hoặc đảo Bali. Một giáo viên chân chính biết trân trọng giá trị thời gian và lợi ích của con trẻ, họ xứng đáng được tôn vinh v́ đạo đức nghề nghiệp của ḿnh.

 

Người Thầy dạy cho các con trở thành các bác sĩ, kỹ sư, kiến trúc sư, . . .

 

Những người thành đạt với các loại nghề nghiệp như bác sĩ, kỹ sư, . . . và để chúng ta có thể có được các chức nghiệp tốt trong xă hội, và mong rằng học sinh của họ sau này sẽ làgiám đốc, nhà khoa học, kiến trúc sư,…đều cần phải qua học tập và rèn luyện từ Thầy. Những người Thầy nối tiếp nhau vun đắp và hoàn thiện nhân cách cũng như trí tuệ cho xứng đáng đi trên những con đường ít gian nan hơn việc làm một người Thầy.

 

Người giáo viên phải chuẩn bị tâm lư để đón nhận những khó khăn, bởi làm một người Thầy đôi khi đồng nghĩa với việc không có nhiều tiền tiết kiệm, không có đặc quyền của công việc, không nhận được ḷng biết ơn, không được tôn kính địa vị xă hội, hay là không có thành tựu được công nhận.

 

Nhưng nếu con muốn trở thành một giáo viên như Thầy, hăy biết rằng con có thể nhận được những điều giá trị hơn mọi thứ vật chất khác: đó là t́nh thương và ḷng biết ơn của các học tṛ, là ư nghĩa cao cả trong công việc “trồng người”, là sự tôn kính của những ai hiểu được giá trị chân chính của người Thầy và cả sự cao thượng trong tâm hồn khi bản thân nỗ lực để trở thành một người Thầy đúng nghĩa.

 

Và để nhận được những điều trên, có thể con phải cống hiến cả tâm hồn yêu nghề, yêu người cùng rất nhiều công sức, nhưng những ǵ người Thầy nhận được lại chính là những điều vô giá.

 

V́ thế người đời thường nói “Trọng Thầy mới được làm Thầy”.

Người Thầy xây dựng văn hóa, nhân cách cho con người đó con ạ.

 

Một đại biểu nhân dân ở nước ta đă phát biểu rất hay rằng: “Tiền không thể mua được văn hóa, không thể mua được đạo đức xă hội. Con người có đạo đức, nhân cách, h́nh thành từ gia đ́nh, bố mẹ là tấm gương cho các con. Thầy Cô cũng phải là tấm gương cho học tṛ, tiên học lễ hậu học văn; đây là việc quan trọng để ngăn chặn sự xuống cấp của đạo đức xă hội.”

 

Thật vậy, một giáo viên không chỉ dạy lịch sử hay văn học mà c̣n truyền thụ đạo đức và văn hóa cho các học sinh.Những đứa trẻ học các bài học của cuộc sống, học cách làm người tốt, biết trân trọng văn hóa, học cách ứng xử có quy tắc và rèn luyện các thói quen lành mạnh. Các con em cũng được học về các tri thức trong đời sống, hiểu giá trị của giáo dục thể chất cùng với tầm quan trọng của việc tu dưỡng nhân cách.

 

Trở thành giáo viên là một nỗ lực hoàn thiện phẩm chất đạo đức của chính ḿnh để vun dưỡng sự phát triển đạo đức cho các thế hệ tương lai.Khi những người Thầy thực sự hiểu được giá trị của việc giáo dục đạo đức cho các học sinh, th́ những thách thức trong vấn đề này không phải là không thể vượt qua.

 

Người Thầy như một người thợ xây cần mẫn, đặt nền móng cho nền tảng đạo đức vững chắc của xă hội. Chúng ta phải biết tôn trọng người Thầy bởi họ không chỉ làm giàu thêm trí tuệ cho các thế hệ, mà c̣n bởi họ mang một chức nghiệp cao quư trong việc hướng con người tới những giá trị nhân sinh cao đẹp, cũng như hướng đến xây dựng một xă hội mà người người đối đăi với nhau bằng tấm ḷng chân thành, bao dung và nhân ái.

 

Hăy dành cho Thầy sự tôn kính và biết ơn cao nhất nghe con!

 

Xin có vài lời đối với quư phụ huynh học sinh:

Hăy tôn trọng Thầy của con bạn cũng như bạn đă từng tôn kính người Thầy của ḿnh. Và hăy tin tưởng Thầy ngay cả những lúc Thầy Cô nghiêm khắc với con bạn, bởi có thể con trẻ cần được uốn nắn lại hành vi và bởi v́ người Thầy luôn mong muốn điều tốt nhất cho học sinh của ḿnh. Khi một giáo viên phàn nàn về con của bạn, bạn nên hiểu rằng họ thực sự không thích làm điều đó, nhưng đó có thể là phương sách cuối cùng của người giáo viên sau khi đă áp dụng tất cả các cách để sửa chữa khuyết điểm cho con bạn, và lúc này đây người Thầy cần sự hợp tác của gia đ́nh để giúp con bạn tốt hơn.

 

 Nếu bạn đă biết những vất vả của nghề giáo, hăy hợp tác và trân trọng những cống hiến của người Thầy, bởi dạy học không phải là một sở thích để giết thời gian. Đừng bao giờ đánh giá người Thầy qua những khoản học phí bạn đă chi trả, bởi v́ bạn không bao giờ có thể trả đủ cho những giọt mồ hôi Thầy đă lao tâm v́ các tṛ, cho những trăn trở suy tư khi Thầy mong muốn sửa chữa sai phạm cho con bạn, cho những giọt nước mắt vui sướng khi các tṛ học được cách sống đúng đắn, cũng như khi các tṛ đạt được những thành tựu, và thậm chí cho cả những giọt máu hay tính mệnh mà có những người Thầy đă dũng cảm cứu tṛ trong những cơn hoạn nạn nguy cấp.

 

Kính Thầy, không chỉ v́ những con chữ Thầy đă dạy con bạn học thành tài, mà c̣n cho cả những giá trị đạo đức Thầy đă bồi đắp cho con bạn. Hăy kính Thầy, v́ đó là bước đi đầu tiên để hoàn thiện nhân cách làm người, để trở thành một con người thành công và chân chính, như ông cha đă dạy rằng “Không Thầy đó mày làm nên”.

 

Nhà văn nổi tiếng Edmondo De Amicis đă viết trong cuốn sách “Tâm Hồn Cao Thượng” của ông rằng: “Hăy yêu quư Thầy trong mọi lúc. Và hăy luôn gọi hai tiếng “thầy giáo” với một ḷng sùng kính, bởi lẽ, sau người bố, đó là cái tên cao quư nhất, ngọt ngào nhất mà một người có thể dùng để gọi một con người.”

 

 

 

 

 

 

 

 


Bác sĩ LÊ ÁNH
1/2020

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Lê Ánh              |                 www.ninh-hoa.com