trang nhà www.ninh-hoa.com   |  trang thơ và truyện của Hải Lộc



Lê Thị Lộc
bút hiệu:  Hải Lộc


       * Cựu học sinh
    Trung học Bán Công
   Niên khóa 1958-1961
      * Hiện cư ngụ tại
   Nha Trang, Việt Nam
 


Truyện/Tùy Bút

 
 :: X́n Gởi Lời Chào 
 
:: Tập Tễnh Vào Nghề...
    "Quăn..Sĩ"
 
 

 


T

 :: Số Phận Riêng Tôi 
 
:: Hồi Ức Về Ngoại  
 
:: Ước Mơ Vô Vọng  
 :: Bâng Khuâng Sâu Lắng
 :: Mông Mênh Biển Gọi
 :: Vô Thường Trong Cơi
 :: Thời Gian Ḍng Chảy
                            

 

 

 

 

 

 


 


TTnh  VàNghề ... "QUĂN... SĨ ''
Hải Lộc

Trước đây một tháng, cái máy vi tính đối với tôi hoàn toàn lạ lẫm, chẳng biết mô tê là ǵ ? C̣n nữa ! Cái việc viết lách tôi cũng chẳng bao giờ nghĩ đến.

Vốn rất ham mê học hỏi (mặc dù đă vào tuổi xế chiều). Tôi muốn được b́nh đẳng thừa hưởng sự văn minh hiện đại của xă hội loài người (bởi ḿnh cũng là một phần tử tuy vô cùng nhỏ bé nhưng được diễm phúc nằm trong đại cộng đồng của thế giới hôm nay). Tôi khát khao được tiếp nhận cái tài ba vĩ đại của con người đă làm xoay chuyển thế gian. Tôi mê thích trước đây đă mấy năm rồi nhưng cứ măi đắn đo: "Không biết ḿnh có học hỏi được không đây? Hay nó sẽ trở thành đống sắt vụn khi phải tới nhà ḿnh''. Vả lại khi ấy tôi cũng c̣n lo bon chen, hối hả...

Măi đến ngày gần đây, tôi quyết tâm mở trí ... Sau mười mấy hôm đèn sách, khi đă bọc bạch được vài chữ nôm na, tôi liền gọi điện thoại cho bạn Huyền Chiêu (v́ biết bạn ấy có máy vi tính) và xin số e-mail để tập viết lá thư đầu tiên không bằng giấy bút mà chỉ gơ lên những nốt như trên phím đàn...

Vui biết là bao !!! Không uổng công tôi đă học hành chăm chỉ v́ giờ đây tôi cũng chen đựơc chân vào cái thế giới văn minh hiện đại hôm nay (mặc dù chỉ mới là ở ngoài ngưỡng cửa của kho tàng vô giá này). Sau đó Huyền Chiêu trả lời thư cho tôi tập đọc, một bất ngờ thú vị là Chiêu giới thiệu Trang Web www.ninh-hoa.com cho tôi - Rồi một bất ngờ thứ hai nữa là: phát hiện Huyền Chiêu là thành viên của hội.

Càng đọc, tôi càng hâm mộ và thích thú, lấy làm tự hào về quê hương ḿnh, tự hào có nhiều bạn đồng hương tài giỏi.

Sau đó tôi cũng chưa an phận, lại đèo bồng muốn làm một việc ǵ đó để góp phần với các bạn cùng quê. Được sự khích lệ của HC và lời động viên của ông xă, thế là tôi liều nhắm mắt đưa chân đi vào lănh vực vui tươi và bổ ích này. May mắn thay! Tôi đă được các bạn đồng hương nhiệt t́nh đón nhận, để rồi giờ đây đang chập chững từng bước một vào nghề ... văn ... vẻ.

Các bạn có biết không? Một kỷ niệm cho tôi nhớ đời khi bước vào thế giới văn minh này: Lá thư đầu tiên xin gia nhập học, tôi được hồi âm nhưng măi 3 ngày sau tôi mới đọc được. Cứ mở máy ra nh́n măi mà không biết đó là thư trả lời (khi ấy tôi đă giă từ cô giáo). Tôi lấy làm thắc mắc: "Sao ḿnh cứ thấy măi hàng chữ viết ở đầu thư của ḿnh đă gởi vậy? ''. Thôi th́ cứ bấm đại xem sao? Ô !!! Thế là đă có hồi âm đây rồi ! Đă 3 hôm rồi đấy các bạn ạ! Ḿnh ngu ngơ quá phải không các bạn?

Hồi ức vào nghề ... dăn ... dẻ của tôi là như thế đó! Tôi tự nhủ với ḷng là sẽ cố gắng hết sức ḿnh để không phụ ḷng tất cả những người bạn đă dắt d́u tôi đi vào lănh vực vui tươi và bổ ích này.

Tôi xin chân thành cám ơn Trang Web:
www.ninh-hoa.com và bạn Huyền Chiêu đă mở mắt cho tôi nh́n vào thế giới này, nơi mà tôi cứ ngỡ ḿnh c̣n trẻ lắm, để được tiếp tục con đường học vấn dở dang...Và nơi đây cũng là bến đáp cho khoảng đời con lại...

BẾN ĐÁP CUỐI ĐỜI

Chỉ một t́nh cờ chưa lần hẹn

Đă đưa tôi về với quê hương

Chôn nhau cắt rốn đời tôi đó

Giờ đây tuy đă rời huyện lỵ

Nhưng chẳng phôi phai kỷ đầu

Dù cho cách trở bao sông núi

Bằng hữu đồng hương vẫn rất gần

Vui cười, buồn khóc vơi tâm sự

Để được cùng chia sớt nỗi niềm

Cám ơn bạn, người đà mở cửa

Đưa tôi về đến Ninh Ḥa Web

Để ảo tưởng như ḿnh trẻ lại

Tung tăng cắp sách đến trường đời

Vơi đi ám ảnh ḿnh già lắm

Và được sống vui đến cuối đời...

  

 

Hải Lộc
Nhatrang (29.9.05)