Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
trang thơ và truyện của Hải Lộc            |                 www.ninh-hoa.com



Lê Thị Lộc
bút hiệu:  Hải Lộc



   * Cựu học sinh
    Trung học Bán Công
   Niên khóa 1958-1961
     



*  Hiện cư ngụ tại
   Nha Trang, Việt Nam

 

 

 

 

 

      


                                         
  Hải Lộc

Với tôi Ninh Ḥa và Nha Trang đều là quê hương yêu dấu bởi trong tôi là sự nối kết thân thương giữa ba và mẹ. Tôi không biết nên bắt đầu từ đâu ? (Sợ làm phật ḷng hai đấng sinh thành). Thôi th́ ! Tôi xin bắt đầu cho cả hai người:

Ninh Ḥa là quê của má tôi - Nha Trang là quê của ba. Theo lời má kể: Ngay sau lễ cưới, má theo chồng về sống ở Nha Trang cho đến khi sắp sanh tôi là đứa con đầu ḷng nên má phải về Ninh Ḥa (v́ con so phải về nhà mẹ mà). Tôi được sinh ra trong thời Đệ Nhị Thế Chiến (1939 - 1945). Má kể rằng: Thời gian sanh tôi khổ lắm, phải chạy giặc suốt - nay ở nơi này - mai ở nơi khác. Khi tôi được mấy tháng tuổi th́ đường bộ bị tắc nghẽn. Ông Nội tôi phải mướn ghe đi từ Nha Trang ra Ninh Ḥa để đón hai mẹ con tôi v́ lúc bấy giờ ba tôi đang bệnh. (Tôi đă vô t́nh làm khổ không những cha mẹ c̣n phải liên lụy đến Ông Bà).

Hai má con tôi được sống chung với Ông Bà Nội và ba có hai năm th́ ba bệnh nặng và qua đời, sau đó má xin phép Nội đem tôi về Ninh Ḥa để sống với Ông Bà Ngoại. Thế là tôi đă được sinh ra và lớn lên ở Ninh Ḥa trong quăng đời thơ ấu.

Mỗi con người chúng ta ai cũng có tuổi thơ của riêng ḿnh - cho dù tuổi thơ ấy có vàng son hay cay đắng cũng là hành trang vào đời của chính ḿnh... Tôi đơn côi, thầm lặng trong thế giới của riêng tôi.... Tôi chỉ quanh quẫn bên Ông Bà và say mê nghe Ngoại kể chuyện ngày xưa.... Tôi lặng lẽ với tháng ngày cô quạnh....

Tuổi thơ của tôi là như thế đó !... Là cả một chuỗi dài hiu hắt.. Là những tháng ngày gậm nhấm buồn tênh... Mồ côi cha khi c̣n quá bé nên tôi chẳng biết ǵ và chẳng nhớ ǵ về người cha thân yêu của ḿnh, tôi không thực tế cảm nhận được:

T́nh cha ấm áp như vầng Thái dương

Ngọt ngào như ḍng nước trôi đầu nguồn

..........

Hay là thực tế nghe được lời tâm huyết dạy dỗ của cha:

Hăy nhớ ! Hăy nhớ lời cha sống cho nên người

....Và con ơi chớ bao giờ dối gian

Nghèo th́ cho sạch rách sao cho thơm

...........

Mà tôi chỉ cảm nhận được t́nh cha qua thơ ca... Hay chỉ qua những ḍng ca dao của người xưa để lại:

Công cha như núi Thái sơn

Nghĩa mẹ như nước trong nguồn chảy ra

..........

Nghĩa mẹ th́ tôi vẫn có (c̣n có nhiều hơn là khác v́ tôi đă mất đi một mà) nhưng v́ tuổi đời c̣n quá trẻ nên má phải bước thêm bước nữa khi tôi lên 6 tuổi. Và khi ấy Ông Bà Ngoại đă dành nuôi tôi, thế là từ đó cuộc đời tôi đă gắn liền với Ông Bà...

Có những lúc má về thăm rồi đi... Tôi buồn rưng rức !... Nhớ má quay quắt !..... Và lại khóc.... Cứ thế, rồi cứ thế... theo tôi trong nhiều năm tháng. Nhưng may mắn thay ! Bên cạnh nỗi trống vắng, đơn côi ấy tôi cũng ấm ḷng v́ có được người Kế Phụ nhân hậu. Tôi cũng may mắn được cắp sách đến trường...

Trong những năm tháng tuổi thơ với trí óc c̣n quá ư non nớt tôi chưa hiểu được nhiều về cuộc đời, về con người. Tôi cũng chưa đủ trí khôn để hiểu ra rằng: trên thế gian này không phải chỉ một ḿnh tôi hẩm hiu mà có rất nhiều người c̣n bất hạnh hơn tôi. V́ không hiểu ra nên tôi cứ tủi tủi, buồn buồn - rồi lại khóc khi thấy những bạn cùng trang lứa có hoàn cảnh may mắn hơn tôi. Đă vậy chung quanh tôi lại c̣n có những người cay như ớt: TA ĐÂY - CHẢNH CHỌE. Thế là tôi lại khóc !.. Và buồn lắm... Tôi chỉ cuốn ḿnh như "Con Sên" trong vỏ và chỉ vui với Ốc Đảo của riêng ḿnh...

Thời gian như một ḍng chảy cứ êm đềm trôi đi... trôi đi... cho đến lúc tôi bước vào ngưỡng cửa cấp III, tôi lớn khôn hơn một chút, trải nghiệm về cuộc đời hơn một chút. Thấm nhuần sự giáo huấn của Ông Bà... Thấm nhuần Đạo Lư làm người và Luật Nhân Quả của Đạo Phật. Tôi mới nhận thức ra rằng: mỗi con người trên thế gian này đều đă được Tạo hóa an bài cho số phận - mà số phận ấy là do nghiệp duyên từ kiếp trước và cũng ảnh hưởng nhiều trong hiện tại nếu như ai đó biết tích lũy trong đời.

Thế là từ đó tôi vơi đi phiền muộn - chấm hết với quá khứ buồn tênh - chẳng thèm khóc nữa và cố gắng sống sao cho tṛn Đạo lư...

Rồi cuộc sống vận hành theo năm tháng... Và tôi cũng trôi theo ḍng định mệnh của đời ḿnh...Và: Kỳ lạ thay ! Cuộc đời tôi cũng có sự nối kết như trước đây của ba và má. Duyên số ǵ sao mà trùng hợp ??? Người bạn đồng hành cũng côi cút như tôi, cũng có dấu ấn tuổi thơ đắng cay không kém ǵ tôi mà lại c̣n hơn thế nữa. Nhưng lúc bấy giờ chúng tôi đă hiểu ra và đă bỏ lại sau lưng những muộn phiền của ngày xưa ấy rồi nguyện cùng nhau trau dồi phẩm chất và cùng dắt d́u nhau đi cho trọn kiếp con người...

Chúng tôi đă qua một chặng dài chông gai thử thách và giờ đây chúng tôi cũng đă được Thượng Đế đắp bù cho cuộc sống tương đối vẹn toàn mọi mặt. Chúng tôi luôn cám ơn Trời đă ban cho ân sũng và nguyện sẽ cố gắng nhiều hơn nữa trong khoảng đời c̣n lại... Để gọi là " Một chút ǵ để nhớ... một chút ǵ để thương.. " Và hạnh phúc tuyệt vời của chúng tôi là được kết hợp giữa hai miền quê hương yêu dấu:

Ninh Ḥa quê má:

Có Sông Dinh hiền ḥa, êm ả..

Có Biển Ḥn Khói nên thơ...

Có cánh đồng lúa thẳng cánh c̣ bay....

Có đồng muối trắng xóa mênh mông...

...............

 

 

Quê ba tôi nên thơ chẳng kém: Có ḍng sông Cái đẹp như tranh. Có biển Nha Trang dạt dào sóng vỗ, lại nằm ngay giữa ḷng thành phố. Băi biển Nha Trang lại được lựa chọn là một trong 29 Vịnh Đẹp Nhất Thế Giới nữa chứ ! (là một niềm tự hào cho Việt Nam nói chung và cho Nha Trang nói riêng).

C̣n tôi ?... Tôi rất hănh diện về quê hương yêu dấu! Là một liên kết thân thương giữa ba và mẹ. Hai miền quê hương cùng nằm trên Địa phận Tỉnh Khánh Ḥa, một dăi đất rất hào hùng trong sử sách - có biết bao anh hùng hào kiệt. Có nhiều Di tích Lịch sử nổi tiếng. Là một địa danh có " BIỂN NGỌC RỪNG VÀNG ". Và cũng c̣n rất nhiều điều đáng nêu lắm lắm... Nhưng tôi xin được phép vắn tắc mà thôi.

Và giờ đây như có phép màu của Thượng Đế đă đưa tôi được về sống gần hơn với quê cha (cùng một Phường thích thật !). C̣n ḷng tôi th́ được cái duyên hướng về quê mẹ....

Những ḍng tôi đang viết là tôi đang trải ḷng.. cho quê mẹ và cũng chính cho tôi...

Ninh-ḥa DOT com như một vườn hoa ngát hương có muôn màu, muôn sắc. Và tôi ! Như một cánh hoa bé xíu - e ấp ở một góc vườn... Tuy không ngạt ngào nhưng cũng xin góp một chút ǵ cho quê mẹ. Tôi vui nhiều lắm v́ chính nơi đây tôi được dịp học hỏi rất nhiều - được dịp giao lưu bằng hữu - được trải ḷng ḿnh trên những ḍng viết.. như một lời tâm sự... như một sâu lắng gởi trao...

Ninh Ḥa quê tôi chỉ là một Huyện nghèo nhỏ bé nhưng nay đă được dịp bay rất xa trên khắp mọi miền đất nước và được dịp cho thế giới biết rằng: " Quê hương nhỏ bé này nhưng cũng hào hùng lắm chứ !". Và đúng là Ninh Ḥa có Địa linh - Nhân kiệt nên đă vun bồi cho những tấm ḷng - đă tạo nên kỳ tích này. Tôi xin thay mặt cho người xứ Ninh chân thành cảm phục và cám ơn tất cả những người đă và đang thầm lặng hy sinh cho lư tưởng vô cùng cao đẹp này.

Các bạn ơi !!! Chúng ta hăy cùng sát cánh bên nhau các bạn nhé ! Cùng nhau cố gắng thật nhiều cho Trang nhà ngày càng phong phú hơn, ngày càng khởi sắc hơn. Riêng bản thân tôi sẽ không ngừng học hỏi, không ngừng phấn đấu và biết lắng nghe tất cả những lời phê phán.

Và một nỗi niềm sâu lắng, thiết tha trong tôi cũng như nỗi niềm của vô số tấm ḷng là luôn nguyện cầu ơn Trời gia hộ cho Thế giới nói chung và cho quê hương ḿnh nói riêng sẽ không c̣n cảnh muôn người rơi lệ mà chỉ " TRÀN NGẬP T̀NH NGƯỜI - ẤM ÁP YÊU THƯƠNG ". T́nh ấy sẽ bao la vô cùng như biển cả - nồng ấm và ngọt ngào như ḍng sữa mẹ của sông nước quê tôi./.

 

Ninh Hoa Nha Trang
 Một Nối Kết Thân Thương

Hải Lộc
Nha Trang, Việt Nam 9/2006

 


 


 

trang thơ và truyện của Hải Lộc                |                 www.ninh-hoa.com