Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
trang thơ và truyện của Hải Lộc            |                 www.ninh-hoa.com



Lê Thị Lộc
bút hiệu:  Hải Lộc



Cựu học sinh
Trung học Bán Công
Niên khóa 1958-1961
     



Hiện cư ngụ tại
Nha Trang, Việt Nam

 

 

 

 

 

      

 

Trong cuộc sống của kiếp nhân sinh, người ta vẫn thường hay bảo: “ Đời là bể khổ ” Quả là chẳng sai ! Không bút mực nào nói lên cho xiết những bất hạnh của một kiếp người … nghiệt ngă - đắng cay - uất ức - oan khiên - ngang trái - tủi hờn … Tôi xin ghi lại nơi đây một vài việc thật, người thật mà tôi đă mắt thấy tai nghe đă khiến cho tôi vô cùng xót xa và cứ măi luôn canh cánh bên ḷng.

 

Cách đây hai tháng tôi vào Sài G̣n có công việc. Đường phố SG vô cùng nhộn nhịp, xe cộ nối đuôi nhau như một ḍng chảy, mỗi khi qua đường là cả một sự khó khăn cho những người dân Tỉnh lẻ như tôi. Như thường lệ mỗi lần di chuyển từ nơi này đến nơi khác tôi hay đi Xích lô chứ ít khi đi xe Thồ v́ họ chạy nhanh quá nên tôi sợ.

 

Hôm nay như mọi khi, vừa bước ra khỏi cửa Tiệm tôi đưa mắt quan sát và khi đă nh́n thấy ở góc đường có một chiếc Xích lô, tôi mon men lại gần … Khi nh́n thấy chủ của chiếc xe là một cụ già, tôi chùn bước và ḷng phân vân: “ Bác ấy đă già mà ḿnh ngồi chễm chệ cho Bác chở đi th́ thật là tội lỗi - nhưng nghĩ đi rồi nghĩ lại : nếu ḿnh không đi th́ Bác ấy sẽ không có tiền - thôi th́ khi đến nơi ḿnh hăy hậu hỷ cho Bác vậy ”. Thế là tôi quyết định nhờ Bác chở đi … Dọc đường tôi gợi chuyện cùng Bác:

- Bác năm nay bao nhiêu tuổi ? Bác không có con cháu ǵ sao mà phải c̣n vất vả ?

Bác trả lời tôi sau sau một tiếng thở dài:

- Bác năm nay bảy mươi bảy tuổi, Bác cũng đă từng có vợ con nhưng hiện nay  không c̣n ai nên Bác phải tự nuôi thân.

 

Thấy Bác vừa nói vừa thở dồn dập nên tôi không dám hỏi thêm, chỉ im lặng ngồi suy nghĩ mông lung cho tới lúc đến nơi. Tôi cám ơn Bác thật nhiều khi xuống xe và sau khi nhận tiền Bác cũng cám ơn tôi rối rít rồi lại tiếp tục đi t́m cơm áo … Nh́n bóng Bác xa dần rồi khuất hẳn sau con hẻm, ḷng tôi thấy bùi bùi xót thương cho thân phận một kiếp người, rưng rức nghẹn ngào như chính người thân …

 

Thương cho Bác tuổi đời hơn thất thập

Phải c̣m lưng dưới nắng cháy rát da

Mồ hôi đổ trộn pha niềm cay đắng

Trong suốt quăng đời băo táp phong ba

 Cho đến lúc thân gầy đà cạn kiệt

Cát bụi này xin trả kiếp phù sinh

 

Vào một hôm tôi cũng đang dáo dác t́m xe th́ mắt tôi dừng lại ở một băi rác gần chợ … Một bé trai khoảng chừng mười mấy tuổi dùng một cây sắt thật dài có đầu nhọn uốn cong đang bươi từng đống rác để t́m những lon bia, bị ni long hoặc thùng giấy phế thải v.v… Khóe mắt tôi hơi cay và cổ họng như nghèn nghẹn trước một bức tranh đời cay đắng …

 

Tuổi của cháu lẽ ra c̣n cắp sách

Đến lớp trường để chắp cánh ước mơ

Nhưng chẳng may số phần ôi nghiệt ngă

Đi khắp nẽo đường – len cùng ngơ ngách

Để bới từng sọt rác kiếm tương lai …

 

Và c̣n rất nhiều, rất nhiều bức tranh đời nghiệt ngă mà tôi không thể nào nêu hết ra đây, chỉ xin phép vắn tắt mà thôi.

 

Nếu chúng ta là những người theo Đạo Phật, chắc hẳn chúng ta đều tin rằng: Trên thế gian hôm nay có hàng triệu triệu số mệnh mà mỗi mệnh mỗi khác nhau theo ḍng nghiệp xoáy, chẳng ai giống ai cả. Tất cả đều được tạo hóa an bài theo căn duyên từ kiếp trước và cũng từ luật nhân quả trong đời: “ Tích thiện th́ phùng thiện ” – “ Tích ác th́ phùng ác ” Đó là Đạo lư muôn đời không bao giờ thay đổi.

 

Tôi cũng xin mạo muội ghi lại nơi đây một câu chuyện kể mà tôi đă nghe được từ lâu lắm rồi (nếu có chi tiết nào không chính xác – tôi thành thật xin lượng thứ) …

 

Ngày xưa có một vị Đạo sĩ và một Đệ tử cùng lên núi cao để tu Tiên … Sau một thời gian tu học, một hôm vị Đạo sĩ bấm Dịch số để xem cho Đệ tử và phát hiện ra rằng Đệ tử của ḿnh sắp măn phần nên âm thầm cho học tṛ về quê thăm gia đ́nh trong những ngày cuối đời.

 

Trên đường về quê khi đi ngang qua một con suối nhỏ, người học tṛ nh́n thấy một khúc gỗ mục đang trôi theo ḍng suối - nh́n kỹ mới thấy vô số kiến đang bám vào khúc gỗ chới với giữa ḍng, thế là người học tṛ vội vă lội xuống suối và vớt khúc gỗ lên để cứu đàn kiến đang trong cơn nguy kịch.

 

Sau thời gian về thăm nhà người học tṛ trở lại núi cao để tiếp tục việc học. Nh́n thấy Đệ tử trở lại vị Đạo sĩ vô cùng ngạc nhiên nhưng cũng rất vui mừng – sau đó ông âm thầm bấm số xem lại: “ Th́ ra học tṛ của ông trên đường về quê đă làm được một việc thiện ”.

 

Theo Phật Pháp đă dạy: cho dù những sinh mạng này chỉ là loài trùng kiến nhưng chúng đều có tri giác, biết đau khổ, tham sống sợ chết và biết đâu cũng có thể từ tiền kiếp loài trùng kiến này là những con người đă mắc nhiều lầm lỗi.

 

Qua câu chuyện kể trên đă giúp chúng ta hiểu rơ hơn về câu: “ Lấy đức thắng số ” mà Phật Pháp đă dạy cho nhân loại bao đời nay. Đức Phật c̣n dạy cho loài người luôn “ Hành thiện - Đoạn ác ”. Chỉ cần làm việc thiện th́ mọi ước nguyện đều được mỹ măn nhưng sự nguyện cầu này phải hợp với Đạo Trời “ Cầu ngay tại tâm ḿnh – tâm chính là ruộng phước ”.

 

Tóm lại Phật Pháp hay bất kỳ một Tôn giáo nào bao giờ cũng dạy cho nhân loại nhiều điều tốt đẹp nhưng tựu trung cũng là đều khuyên răn loài người luôn hướng thiện: “ Đừng chê điều thiện nhỏ mà không làm - đừng khinh điều ác nhỏ mà làm ”. Nếu làm được như vậy, nhất định sẽ cải đổi được vận mệnh. Đoạn ác tu thiện - Đây chính là nguyên lư cải đổi vận mệnh.

 

Đức Phật cũng luôn dạy cho nhân loại: Làm thiện, tích âm đức xuất phát từ tâm. Và ngài c̣n dạy: “ Tạo ra số mệnh tuy rằng ở Trời, song quyền thay đổi lại ở nơi ta ”.

 

Nói về Giáo lư nhà Phật th́ vô cùng vô tận. Tôi như người đi trong đêm tối, chỉ nhờ ánh sáng mờ ảo của sao Trời để lần ḍ từng bước một. Và với sự hiểu biết thô thiển của ḿnh chắc chắn tôi có nhiều sai sót (xin tất cả hăy lượng thứ, tôi xin chân thành cám ơn). Và tôi cũng luôn nguyện cầu ơn Trời gia hộ cho tất cả nhân loại trên thế gian hôm nay được thắp lên ngọn lửa trái tim rồi cùng nhau lần ḍ từng bước để t́m về bến an lành cho đời ḿnh, chừng ấy chắc chắn xă hội sẽ thăng hoa và thế giới sẽ được ḥa b́nh.

 

Niềm khao khát ấy luôn cháy bỏng trong tôi… như đi giữa một sa mạc mênh mông mà tôi chỉ là một sinh linh nhỏ bé th́ hoài bảo này măi măi sẽ không thành hiện thực … Tôi rất thiết tha mong mơi có hàng triệu triệu tấm ḷng sẽ cùng tôi chấp cánh ước mơ để chúng ta có thể làm được một chút ǵ đó trong những tháng năm ngắn ngủi của một kiếp người …

 

Tôi như một lữ hành trong sa mạc

Kiếm t́m hoài một giọt nước cam lồ

Xin tưới lên khắp cùng Trời cuối Đất

Mong biến thành một biển cả mênh mông

Để xoa dịu vết thương Trần nhức nhối

Của lộ tŕnh sinh tử măi quẩn quanh …

 

 

Hải Lộc
Nha Trang, Việt Nam
Cuối tháng 5/2007
(Nhân Mùa Phật Đản)

 


 


 

trang thơ và truyện của Hải Lộc                |                 www.ninh-hoa.com