Trang Thơ & Truyện: Dương Công Thi                |                 www.ninh-hoa.com

Dương Công Thi
Bút danh: ANH THY
 

Sinh năm 1937 tại làng Nghi phụng, Ninh Ḥa, Khánh ḥa. Làm thơ từ 1956, đăng trên báo

Thông tin Khánh Ḥa mang bút danh NhậtTịnh.

Hiện sinh sống tại Georgia, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 


TẤM GƯƠNG TỪ PHỤ
Dương Công Thi
 


 

Kỳ 9:

 

 


Giấc Mơ Lớn Không Thành

Năm 1962, tôi thi đậu khóa Giáo Viên Cấp tốc của Ty Tiểu học vụ Khánh ḥa và xong lớp Sư phạm trở về dạy ở trường Tiểu Học Cộng Đồng Ninh phụng, sau đó dạy ở trường Vĩnh Phước. Thời gian này đứa em thứ sáu( con cả của bà kế mẫu) lập gia đinh và ra riêng được cha mẹ mua cho căn nhà ở đường Nguyễn Huệ Ninh Ḥa mở Garage sửa xe hơi. C̣n tôi được cha giao căn nhà mới mua, giấy tờ nhà đứng tên tôi, v́ có sự đóng góp tiền vốn riêng của tôi trong đó. Ư của cha tôi là sự công bằng. V́ 2 ḍng con. Con bà kế mẫu có tài sản riêng th́ tôi, con bà trước cũng phải có tài sản mặc dù lúc đó tôi chưa lập gia đ́nh. Điều này cho thấy sự tế nhị của một người cha trong phép Tề gia. Từ đó tôi ở trong căn nhà 3 gian này và dùng làm nơi soạn bài, tiếp khách thỏa mái hơn. Nhưng phải dành phân nửa gian nhà để chứa hơn 1300 giạ lúa.

Một buổi sáng đẹp trời nọ, cha tôi vào pḥng nói chuyện riêng với tôi về một dự án lớn của ông khiến tôi hết sức ngạc nhiên. Không ngờ cha tôi có dự định quá lư tưởng như thế ! Theo đó ông sẽ sát nhập 2 viên gia thành một khu đất có diện tích 100 mét x 80 mét = 8000 m2 để xây thành khu Chung cư h́nh chữ U, mặt tiền hướng ra hương lộ, tây giáp rào nhà anh Sáu Hoàng, Nam giáp đường hẽm sát rào nhà ông Năm Ṇ và bắc giáp đường hẽm ăn thông xóm trên.

Khu chung cư này sẽ có một ngôi nhà trung tâm với một tầng lầu dành cho Cha mẹ ở chung với một trong hai đứa con hoặc là trưởng nam hoặc là trai út. Sau khi cha mẹ qua đời th́ đây vừa là nơi ở vừa là ngôi Từ đường để thờ phụng cha mẹ. C̣n lại mỗi bên 5 căn nhà trệt đối diện với nhau cùng một diện tích một kiểu cách như nhau. Ở giữa là khoảng sân rộng xử dụng chung. Có một hồ nước trồng Sen và một Ḥn Non bộ. Truớc ngơ có cổng cao với tấm bảng đề " Khu Gia Trang Ông Hờ". Ngoài ra, phía sau và phía trên là vườn cây ăn trái với rau xanh bốn mùa. Khu này sẽ chia đều cho 10 đứa con, mỗi đứa làm chủ một căn nhà để ở có quyền mở tiệm buôn bán hoặc xây thêm lầu, nhưng không được bán hoặc sang nhượng lại người ngoài gia đ́nh. Tuyệt đối giữ sự đoàn kết như hai bàn tay chẵn 10 ngón. Ông c̣n nói rơ thêm, nếu không có ǵ trở ngại, công tŕnh sẽ bắt đầu thực hiện vào năm 1965-1966 sau khi có một buổi họp mặt đầy đủ hết các con, trai, gái dâu, rể, và nếu thiếu vốn sẽ bán nốt mẩu ruộng tư, chắc cũng không đến nỗi thiếu nhiều.


 Ôi! thật là tuyệt vời ! Cứ thử tưởng tượng, nếu dự án này thành sự thật th́ bây giờ nơi đó sẽ trở thành một khu phố nhỏ mang tên khu phố "Ông Hờ"hổng chừng, và có thể có một cái chợ mang tên "Chợ Nghi Phụng" với nhiều dịch vụ thương mại nổi lên thu hút khách hàng từ các nơi đổ xô về đây mua sắm. Và biết đâu, để nối nghiệp cha, tôi cũng sẽ có pḥng chẩn mạch và chữa trị những bệnh thông thường cho bà con, nhưng không phải Đông y mà Tây y như tôi đă từng có pḥng mạch riêng ở Phường 15 Quận Tân b́nh Sài g̣n từ 1985-1995. chứ có đâu bây giờ tôi phải sống ly hương trên đất khách !?

 Tiếc thay, nghịch cảnh quá trớ trêu, năm 1965 tôi buộc phải rời nghề giáo, rời mái trường thân thương. Rời bảng đen, phấn trắng. Rời đám học sinh ngây thơ, hồn nhiên trong trắng mà tôi vô cùng yêu mến chúng, để thi hành lệnh tái ngũ, rồi lần lượt những đứa em trai tôi cũng rời mái ấm gia đinh vào quân ngũ. Từ đó trở đi, gia đ́nh trở nên trống vắng…. Có lẽ v́ thất vọng cho một dự án lớn không thành, từ đó cha tôi ngày một sa sút sức khỏe và tinh thần. Mỗi khi có dịp về thăm, tôi thấy ẩn hiện ở ông một nỗi buồn kín đáo. Sức khỏe yếu dần khiến ông sinh bệnh Cao Huyết Áp tiềm ẩn cuối cùng ông bị tai biến mạch năo và từ trần vào ngày 19 tháng 6 năm 1971.

 C̣n tôi, ngay từ sau Tết Mậu thân 1968 trở đi, công vụ bù đầu không có th́ giờ để nghĩ đến tương lai. Nhất là sau khi cha tôi qua đời khiến tôi cảm thấy ḿnh bơ vơ như con chim mồ côi bên bóng cây cổ thụ giờ bỗng nhiên trốc gốc c̣n lại một ḿnh giữa đồng không mông quạnh. Tôi buồn và đôi khi muốn buông thả cuộc đời tới đâu th́ tới. Không muốn lập gia đinh, không để tâm đến tương lai, có bao nhiêu tiền ăn xài hết cho đến ngày sụp đổ :30/4/1975 Sau đó vào trại tù cải tạo hơn 8 năm trời tủi nhục. Khi bước ra khỏi chốn tận cùng ấy với tấm thân gầy đét, 2 bàn tay trắng, chẳng có người vợ con, chẳng có nhà. Rồi lần ṃ tự lập gia đ́nh xây dựng tương lai từ con số 0 trống lổng dựa vào quê vợ ở Sài G̣n.


 Trên chuyến phi cơ ngày 17/4/1996 đi định cư Hoa Kỳ cùng với gia đinh một vợ 2 con, tôi không quên mang theo gói "Hành Trang Đặc Biệt" là Dự Án Lớn Chưa Thành của Cha tôi với hy vọng tiềm tàng một ngày nào đó dành dụm đủ để trở về lập "Khu Dương Gia Trang" cho vui ḷng đấng Từ Phụ kính yêu nơi Vĩnh hằng. Nhưng :Phải chăng Lực bất ṭng Tâm Hay là mưu sự tại Nhân không thành !?


 

 

Xem Kỳ 10

 

 

 

  


 

Anh Thy

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Dương Công Thi              |                 www.ninh-hoa.com