Trang Thơ & Truyện: Dương Công Thi                |                 www.ninh-hoa.com

Dương Công Thi
Bút danh: ANH THY
 

Sinh năm 1937 tại làng Nghi phụng, Ninh Ḥa, Khánh ḥa. Làm thơ từ 1956, đăng trên báo

Thông tin Khánh Ḥa mang bút danh NhậtTịnh.

Hiện sinh sống tại Georgia, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 


TẤM GƯƠNG TỪ PHỤ
Dương Công Thi
 


 

Kỳ 7:

 

 

Họa Vô Đơn Chí.

Quả là không sai với câu : "Phước bất trùng lai, Họa vô đơn chí". Cha tôi một lần nữa bị bắt oan. Đó là năm 1954, giữa đêm khuya kẻ lạ mặt ập vào nhà bắt cóc cha tôi dẫn đi biệt. Sáng ra cả nhà lo sợ quưnh lên nhưng không biết nguyên nhân ǵ cũng chẳng biết bên nào bắt. Pháp hay Việt Minh ? Vào thời điểm đó ở Xuân Ḥa cũng xảy ra một vụ bắt cóc và ám sát ngay trước nhà mà nạn nhân là người thân Pháp. C̣n cha tôi có làm ǵ hại đến ai đâu ?!.  

. . . Hơn 3 tháng sau đó cha tôi được thả về cũng vào ban đêm với một thân thể ốm tong gầy rạt v́ thiếu ăn và bị bệnh sốt rét. Ông cho biết ông bị Việt Minh bắt đem giam ở tận mật khu Đá Bàn. Họ kết tội rằng cha tôi thường chơi thân với một số người làm mật thám cho Pháp và đă tham gia việc làng. !!! Nhưng đối với cha tôi là ḿnh bị bắt oan.

Đó là thời điểm tranh tối tranh sáng của năm 1954 đang có lệnh Đ́nh Chiến tạm thời giữa 2 miền Nam Bắc do Liên Hiệp Quốc kiểm soát để chờ kư Hiệp Định Genève ngày 20/7/1954 chia đôi đất nước, lấy Sông Bến Hải làm ranh giới giữa hai miền chờ thống nhất đất nước bằng cuộc tổng tuyển cử có sự giám sát của Liên HIệp Quốc vào 2 năm sau. Song le đă không bao giờ xảy ra chuyện đó như chúng ta đă thấy !?. . !?. .

Nhưng cũng thật oái oăm, trong thời điểm cha tôi bị bắt độ tuần lễ sau th́ tôi cũng bị bắt vào giữa đêm cùng với một số thanh niên nam nữ trong vùng để đi tải đạn và chiến lợi phẩm mà phía Việt Minh lợi dụng thời điểm ngưng bắn tạm, xua quân đánh chiếm đồn Dục Mỹ thu gom súng ống đạn dược và các thứ quân dụng khác. Chúng tôi trong đoàn dân công cưỡng bách này khoảng hơn 100 người từ các nơi khác tập trung lại ; kẻ vác đạn súng cối 60 ly, người mang chiến lợi phẩm, vượt đèo lội suối bất kể ngày đêm đến mật khu Đá Bàn, cách đó hơn 50 cây số đường rừng. Dọc đường thỉnh thoảng có lệnh báo động, tất cả phải lập tức nằm rạp xuống cỏ, hoặc bụi rậm để tránh máy bay không thám của chính quyền Việt Pháp ở Miền nam đang quầng trên đầu.

Chuyện đă xảy ra vào năm 1954, cách đây 55 năm về trước, tưởng đă quên đi một quá khứ đầy gian nguy. Nhưng không ngờ nó được khơi lại bởi Bào Đệ của tôi là nhà thơ Hải Ly gởi tặng tôi Tập Thơ "Gánh Hoàng Hôn" khá hay, xuất bản năm 2005 đặc biệt trong đó có bài "Một Thoáng Buâng Khuâng" mô tả cảnh Đá Bàn sau này mà chú ta có dịp đặt chân đến trong thời b́nh bởi người bạn nào đó đang ở trong khu Kinh tế mới nơi đây mời đến chơi. Bài thơ gợi cho tôi nhớ lại chuyến dân công năm xưa nên họa lại sau đây :


 Một Thoáng Buâng Khuâng. ( Hải Ly )

Thu đến buâng khuâng nhớ Đá bàn
Cḥi tranh cầu khỉ bạn mời sang
Mép vuờn dưa chuột treo dăm quả
Triền suối già hương bén mấy hàng
Bếp lạnh vét lu c̣n dúm gạo
Giường tre manh chiếu độ vài gang
Hồn thơ lặng lẽ theo ḍng nuớc
Cúm núm chiều kêu vọng ngút ngàn. /.


Họa : Một Nỗi Băn Khoăn ( Anhthy )

Nhớ thuở Dân công đến Đá bàn
Dốc dài, núi thẳm mới vừa sang
Vai cong đạn cối gùi đôi quả
Chân trượt chùm gai xước mấy hàng
Khoai độn đáy niêu thêm nhúm gạo.
Giường chêm gốc Nứa nhích vài gang
Muỗi rừng hiếu khách thay nhau viếng
Súng cối từ xa rót dưới ngàn

 

 

Đón Xem Kỳ 8

 

 

 

  


 

Anh Thy

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Dương Công Thi              |                 www.ninh-hoa.com