Trang Thơ & Truyện: Dương Công Thi                |                 www.ninh-hoa.com

Dương Công Thi
Bút danh: ANH THY
 

Sinh năm 1937 tại làng Nghi phụng, Ninh Ḥa, Khánh ḥa. Làm thơ từ 1956, đăng trên báo

Thông tin Khánh Ḥa mang bút danh NhậtTịnh.

Hiện sinh sống tại Georgia, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 


TẤM GƯƠNG TỪ PHỤ
Dương Công Thi
 


 

Kỳ 1:

 

 

          Thắm thoát đă gần 15 năm kể từ ngày đặt chân lên Miền Đất Hứa với bao nhiêu nghịch cảnh nào là ngôn ngữ bất đồng, phong tục lạ lẫm cho đến thời tiết khắc nghiệt để thích nghi cuộc sống trên xứ người. Vợ chồng h́ hục đi làm từ Công Ty này đến Công Ty khác sao cho đủ nghĩa bốn chữ “Cơm No Áo Ấm” con cái học hành theo kịp người ta chứ chưa dám nghĩ đến chuyện làm giàu. Vậy mà giựt ḿnh ngoảnh lại thấy đă vượt qua cái Cổng Cổ Lai Hy rồi..

 

          Bây giờ ngồi nhà hằng tháng nhận khoản Hưu Bổng tuy là hơi khiêm tốn nhưng có c̣n hơn không. Hơn nữa trong đó có một phần tiền của ḿnh đă đóng góp trong quỹ An Sinh Xă Hội nay được nhận lại để chi tiêu. Nhưng dù sao đi nữa th́ cũng phải biết ơn người dân Hiệp Chủng Quốc Hoa Kỳ.

 

          "Ăn Quả Nhớ Kẻ Trồng Cây ", Ông bà xưa đă dạy. Cũng nhờ đó mà giờ này c̣n được chút thong dong để hồi tưởng vùng trời Quê Hương nơi chôn nhau cắt rốn và Đấng Sinh Thành của ḿnh. Người đă phải vật lộn với biết bao nghịch cảnh nghiệt ngă trong thời đất nước chiến tranh ly loạn đói khổ, tủi nhục, bất công từ 1945 khi ḿnh mới lên 10 đă sớm đánh mất tuổi hồn nhiên để nhập cuộc :


Tuổi thơ vừa mới lên mười
Hồn nhiên đi vắng nụ cười sún răng
Chiến tranh đói khổ thiếu ăn
Sách vở lúc ấy sao bằng áo cơm


Nh́n Nguời Lại Ngẫm Đến Ta

 
          Hằng năm ở Hoa kỳ có rất nhiều lễ hội ngoài những ngày Quốc Lễ trọng đại c̣n có những ngày lễ Truyền Thống nói lên ư nghĩa trang trọng của từng ngày lễ như:
- Ngày của T́nh Yêu ( The Valentine ) ngày 14 tháng 2.
- Ngày của Mẹ (The Mother'sDay) Thứ bảy tuần lễ thứ 3 trong tháng 5.
- Ngày của Cha (The Father'sDay) Thứ bảy tuần lể thứ 3 trong tháng sáu.


          Riêng 2 ngày Lễ Mẹ và Lễ Cha truyền thống này đều do ḷng hiếu thảo của những cô con gái biết nghĩ đến công ơn sinh thành duỡng dục của đấng Phụ Mẫu mà Vinh danh. Những tấm gương đạo lư đó luôn luôn trong sáng và được hậu thế soi chung.Thật đáng trân quư thay! Sống trên đời ai mà không có Cha Mẹ !?.. Coi vậy người Hoa kỳ vẫn lưu tâm đến sự Hiếu Thảo chứ đâu phải thờ ơ như ḿnh hiểu lầm một cách nông cạn ? Nh́n lại Việt Nam ḿnh từ xưa đến nay đâu có thấy ngày nào là ngày dành riêng cho Cha Mẹ. Có chăng là chờ chết rồi mới lo cúng giỗ. Liệu lúc đó cha mẹ có thực sự hưởng được không ?
Tuy nhiên lại coi đó là sự Báo Hiếu !!?


          Nhắc đến ngày Lễ Cha ở Mỹ nhằm vào tháng 6 khiến tôi nhớ trong tháng này có một ngày trong đại nhất đời tôi. Đó là ngày 19/ 6/1971 nhằm ngày 27/5 năm Tân Hợi, ngày Từ Trần của Cha Tôi. Tôi không thể nào quên được cái ngày này. Vào thời điểm đó tôi vừa thi xong lớp Anh ngữ Trung Cấp ở Trung Tâm Thính Thị Anh ngữ Sài G̣n chờ làm lễ măn khóa th́ bỗng thằng em thứ chín trong gia đinh, là không quân ở Phi Trường Biên Ḥa đến báo hung tin "Cha Chết". Cái tin như sét đánh vào tai, trời Sài G̣n bỗng tối sầm trong mắt tôi mặc dầu lúc đó đang có cuộc diễn binh rầm rộ trên Đại lộ Trần Hưng Đạo và hàng chục máy bay đang biểu diễn trên không trung nhân Ngày QLVNCH 19/6/1971.


          Sau 38 năm, một chu kỳ được lập lại trùng cả ngày Dương Lịch và Âm Lịch của năm nay 2009. Nhân dịp này tôi muốn ghi lại cuộc đời của Cha ḿnh làm một tấm gương sáng cho con cháu soi chung và để tỏ ḷng Tri Ân Đấng Từ Phụ. Mặc dù địa vị xă hội không cồng kềnh phô trương nhưng gia đ́nh vốn là nền tảng của xă hội.

 

Gia Đinh có ấm êm Xă Hội mới ổn định !

 
Cuộc Đời và Sự Nghiệp Cha Tôi :

          Tên chính của cha tôi là Dương Cán, sinh năm 1911 tại làng Nghi Phụng, huyện Ninh Ḥa, tỉnh Khánh Ḥa, con ông Dương Quế và bà Nguyễn thị Đài, một gia đ́nh nề nếp Gia Phong nhất nh́ trong làng và DươngTộc, dưới thời Phong Kiến đă từng làm Xă Trưởng. Cha tôi là con trưởng nam trong gia đinh có 6 anh chị em nhưng sau nguời chị cả. Ngoài ra ông c̣n có tên thân mật ( Nickname) Anh Hờ, Ông Ba Hờ, Thầy Ba Hờ. Đây là tên do tập quán của địa phương, thường lấy tên đứa con đầu ḷng để gọi thay tên cha và mẹ chứ không gọi tên chính, trường hợp nguời đó trên 25 tuổi mà không có con th́ được trại một tên khác. Ví dụ : Đèn th́ gọi là Nến hoặc Đuốc v..v.. Ông học hết bậcTiểu Học thời Pháp và có học thêm chữ Hán. Sau đó học nghề thợ may đủ các loại Y phục Nam, Phụ, Lăo Ấu, Áo Tràng, Áo Thụng và đặc biệt, kết Khăn Đóng và lợp Dù rất khéo. Về sau ông c̣n nghiên cứu sách vở và học hỏi về nghề Đông Y Cổ Truyền qua một Danh Y nổi tiếng thời bấy giờ là thầy Trương Quang Diệu ở thị trấn Ninh Ḥa.


          Năm 1930 ông kết hôn với bà Trần Thị Hải, một cô gái trẻ đẹp ở thôn Phú Ḥa. Tiếc thay mới 9 năm sau, vừa độ tuổi 25 bà từ trần để lại 4 đứa con ( 1 gái 3 trai) gồm chị cả, tôi và 2 đứa em trai. Mẹ tôi từ trần do một chứng bệnh nan y mà thời đó không thể biết được. Nhưng sau này lớn lên tôi nghe Bà Nội và các cô kể lại rằng mẹ tôi sau khi sinh thằng em út mới vừa 75 ngày tuổi th́ bà chết mà không hề biểu hiện triệu chứng ǵ truớc đó. Trong giây phút cuối cùng, mẹ tôi rất tỉnh táo gọi c̣n biết cha, ông bà Nội và các cô chú cùng 3 chị em chúng tôi lại để gởi lời trăn trối...nhờ ông bà Nội và các cô nuôi dưỡng chị em chúng tôi !.....Bà c̣n biết cơ thể bà chết từng phần, chết đến đâu bà nói đến đó...từ hai chân trở lên cho đến vùng tim th́ bà tắt thở..!!?

 

          Chao ôi! Tội nghiệp mẹ tôi biết chừng nào!!! mà lúc đó tôi mới vừa 4 tuổi nên không nhớ đựợc h́nh ảnh của Mẹ ḿnh. Lớn lên tôi cứ thắc mắc hoài về cái chết của mẹ. Đến khi tôi theo học ngành Tây Y có nghiên cứu thêm sách vở và trong lúc hành nghề cũng đă gặp một số trường hợp ở bệnh nhân bị Ung Thư máu ( Leukemia) trước khi chết cũng tỉnh táo như vậy th́ tôi có thể cả tin rằng mẹ tôi chết v́ Ung Thư Máu chứng bệnh quái ác này mà ngày nay Tây Y cũng phải bó tay huống chi thời đó ! Nghiệm lại huyết thống th́ trong thế hệ chúng tôi cho đến bây giờ không ai bị di truyền chứng bệnh này. Ngoại trừ chị cả tôi chết v́ Ung Thư bao tử tại Mỹ năm 1997 và đứa em trai thứ năm của tôi chết v́ Ung Thư phổi năm 1999. Hai chứng Ung thư này th́ không liên quan ǵ đến cái Gene Ung Thư Máu cả. Đây chỉ là một suy đoán nông cạn của tôi mà thôi.

 
         Trong cảnh góa bụa, "Gà trống nuôi con" thằng em mới 75 ngày tuổi đă ĺa vú mẹ, không có sữa bú phải đi xin từng giọt sữa của bà bác dâu trong xóm về cho nó bú nên đành phải cắt ruột mà cho bà D́ làm con nuôi. Cũng may bà này không có con trai nên nó được nuôi nấng cưng chiều như con ruột, c̣n thằng em thứ tư lên 2 tuổi, ông bà nội tôi đem về nhờ mấy bà cô chăm sóc cho đến lớn.


          Năm 1940 cha tôi tái giá với bà Huỳnh thị Lượm, quê ở thôn Tuân Thừa, có thêm 7 nguời con ( 6 trai, 1 gái). Hai chị em tôi trực tiếp sống với Cha và bà Kế Mẫu cùng với đàn em sau này...trong ngôi nhà đầy ắp những kỷ niệm của một thời thơ ấu và trưởng thành trong khói lửa chiến tranh mà thời cuộc đă vo tṛn bóp méo tuổi thơ mất hết hồn nhiên :


 Chiến tranh bóp méo vo tṛn
 Trẻ Em vô tội héo ṃn tuổi thơ


 

 

 

Xem Kỳ 2

 

 

 

  


 

q Anh Thy q

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Dương Công Thi              |                 www.ninh-hoa.com