Trang Thơ & Truyện: Dương Công Thi                |                 www.ninh-hoa.com

Dương Công Thi
Bút danh: ANH THY
 

Sinh năm 1937 tại làng Nghi phụng, Ninh Ḥa, Khánh ḥa. Làm thơ từ 1956, đăng trên báo

Thông tin Khánh Ḥa mang bút danh NhậtTịnh.

Hiện sinh sống tại Georgia, Hoa Kỳ.


 

 

 

 

 


CÁNH THIỆP MỜI MÀU TÍM
Dương Công Thi
 


 

Kỳ 2:

 

 

B́nh phục vụ tại Tiểu Khu Khánh Ḥa trong ngành Tâm Lư Chiến, nhưng chưa có lần nào được nghỉ phép v́ đang thụ huấn chuyên môn. Ba tháng sau, một hôm B́nh nhận đuợc thư của Anh Thư gởi theo KBC, mừng húm, vội mở ra xem.


- Anh B́nh th
ương yêu ca ḷng em !

Em bi
ết anh s tht vng khi đc nhng gịng ch này, nhưng em ngh rng thà nói ra c̣n hơn là giu giếm ...đ ri sau này anh trách em. Em biết anh yêu em vi mt tâm hn trong sáng và em cũng yêu anh ngn y ni ḷng ḿnh. Nhưng chúng ta c̣n ln cn mt vn đ gai góc là s ha hôn ca em như anh đă biết. Không ng hôm nay anh chàng Si Quan n đă tr v mà Ba M v́ danh d gia đinh không th hy b được. C̣n em th́ không đuc phép mc áo qua khi đu Cha M.... Em xin anh thương em và hiu giùm em rng : Dù cho em lên xe hoa vi người đó nhưng trong tim em vn c̣n mt ch đ cha đng khi t́nh mà em dành cho anh măi măi....

 Mong anh gi
ǵn sc khe, đng v́ em mà bi ly nhen anh. !

G
i anh mt n hôn tht m !

Anh Th
ư ca ḷng anh.

 

 Quả là một lá thư đắng nghét ! Một tuần sau B́nh nằm chuyền dung dịch đạm tại Quân Y Viện Nguyễn Huệ NhaTrang do kiệt sức v́ không ăn được. Sau đó B́nh ra viện và được phép nghĩ duỡng sức thêm 2 tuần nữa tại nhà. Một hôm anh đang trong pḥng đọc sách th́ cô em gái cưng gơ cửa bước vào với nét mặt tự nhiên vui vẻ nói.
- Anh Ba ơi ! ( B́nh con thứ ba trong gia đ́nh nên gọi thứ ) ngưng đọc sách em nói này nghe nè.
- Ǵ vậy, vui không em ?
- Quan trọng, quan trọng ! Chị Anh Thư sắp lên xe hoa với anh Sĩ Quan mà hai nguời đă hứa hôn trước đây hai năm bây giờ mới làm đám cưới.
- Anh . . Thư, Anh Thư.... sắp.... ? B́nh nói giọng đứt đoạn.
- Dạ, chị Anh Thư sắp làm đám cưới.
- Sao...sao. . em biết ?
- Gia Đinh chị có Thiệp mời Ba Mẹ đây nè.
- Vậy hả !? Ừ...th́ cũng.... mừ...ng cho người......ta
- Ủa, anh làm sao vậy ? Anh Ba, anh trúng gió hả ? để em cạo gió cho, mặt mày anh tái ngắt hè.
- Không sao đâu em.... tại v́ tối qua anh mất ngủ nên hơi mệt chút thôi.
-Em thấy anh làm sao ấy...chắc là nghe tin chị AnhThư lấy chồng anh buồn phải hông ?
- Ừa. . th́. cũng mừng cho người ta, nhưng...cũng buồn cho ḿnh em ạ !
- Biết tỏng mà, biết anh c̣n thương chị Anh Thư lắm ! nhưng mà duyên nợ không có, thôi anh đừng buồn nữa ! Để mai mốt em giới thiệu cho anh chị bạn của em xem anh chịu hông nghen ? Chị ấy cũng có tiệm may ở Phước Đa, đẹp gái lắm ! Đặc biệt chị có mái tóc bồng bềnh trông hấp dẩn lắm cơ ! mà anh là người thích cô nào có mái như vậy, anh thường nói với em đó. Nhưng bây giờ lo giữ ǵn sức khỏe đi. Anh biết hôn, hôm kia em nghe Ba nói với Mẹ rằng anh bị bịnh Thất T́nh coi bộ hơi nặng !
Ba đang t́m cách chửa trị cho anh mà bây giờ anh bị nặng thêm em lo quá !
- Không có ǵ đâu em, tại anh hơi mệt chút thôi. Trưa nay em nấu cháo trắng cho anh ăn nhé !
- Dạ, để em làm món cá bóng kho tiêu cho anh ăn với cháo. ngon lắm. Thôi anh nằm nghi đi.

 Tuần lễ qua, B́nh sống trong nỗi buồn thầm kín,ít nói chuyện, tối ngày cứ ru rú trong pḥng,.... rồi vào một buổi sáng đẹp trời của cảnh sắp tàn thu ; những chiếc lá vàng cuối cùng đang bay lơ lững trong gió, B́nh cảm thấy rất nên thơ, muốn mượn cảnh này để gởi gấm tâm tư của ḿnh, anh vói lấy cây đàn Guitta, so dây lại để vừa đệm vừa hát bài " Tôi Đưa Em Sang Sông "của Nhật Ngân :.... .
Nếu.... xưa trời không mưa, đường vắng.... đâu cần tôi đưa....
............Có đâu chiều nay...t ô...i ....... b u. . ồ. . n....

Bỗng lúc đó vang lên tràng pháo rất gịn từ hướng đông nam vọng lại mà khoảng cách ước chừng hơn 2 cây số đường chim bay ; B́nh đánh rớt cây đàn và gục đầu trên bàn bao lâu cũng không biết cho đến khi cô em gái vào gọi ăn trưa, không thấy B́nh nhúc nhích, đến lay nhẹ vai mới biết anh ḿnh đang khóc ! Những ngày sau đó B́nh bệnh nặng trở lại, không thiết ǵ ăn uống cả. Nhưng cũng may, Cha của B́nh vốn là một danh y thuốc bắc trong vùng đă đem hết kinh nghiệm nghề nghiêp ra chửa trị và, mặt khác nhờ cô em gái biết thương anh mà lo từng miếng ăn và cử chỉ dịu dàng an ủi B́nh từ từ hồi phục sức khỏe, thoát khỏi cái bệnh Thất T́nh lăng mạn của anh ta.

 Thời gian trôi qua xóa dần những kỷ niệm,B́nh tiếp tục phục vụ trong đon vị cũ cho đến hết 3 năm, sau đó được giải ngũ trả về ngành giáo dục. Bấy giờ B́nh muốn chọn dạy ở một trường tận miền núi xa xôi; có ư mượn cảnh thiên nhiên nơi đó để xóa đi một kỷ niệm đắng...cay c̣n dằng vặt măi trong ḷng. Vào một ngày nọ, có dịp về tỉnh họp giáo chức, B́nh ngang qua cái tiệm may cũ thử liếc mắt vào xem bây giờ có thay đổi ǵ không, bỗng thấy bóng ai như Anh Thư, B́nh vội thắn gấp chiếc Vespa cũ kỷ năm xưa rồi cho xe dừng lại nơi mà trước kia B́nh thường dựng nó ở đó.

 Từ trong tiệm may Anh Thư cung vừa bước ra, trên đầu chít mảnh khăn Tang c̣n mới, tay dắt đứa bé cũng chít vành khăn trắng trên mái đầu non nớt tóc chưa đủ kín da đầu, nàng lên tiếng :
- Ôi !Anh B́nh.... Anh giải ngũ rồi hả ?về lâu chưa mà em không hay biết.
- Chào Anh Thư, ḿnh giải ngũ đuợc 6 tháng rồi.
- Bây giờ anh đang làm ǵ và. . và như thế nào rồi ?
- Vẫn nghề cũ nhưng dạy ở nơi khác và vẫn sống với kỷ niệm cũ( B́nh nói như nói với chính ḿnh. ) C̣n Anh Thư đang để tang cho ai vậy ?
- Nàng cuối xuống và nói trong nghẹn ngào :
 Một vở Bi Hài kịch vừa kết thúc sau bức màn nhung mà em là vai diễn chính cả trên sân khấu lẫn trong cuộc đời, Anh ấy đă tử trận, cách đây khoảng 8 tháng, c̣n em là góa phụ nuôi con, ngày ngày quanh quẩn trong tiệm may đầy ắp những kỷ niệm, ngọt ngào lẫn cay đắng của chúng ta ngày nào....


Thẩn thờ giây lát B́nh nói: Anh không ngờ một sự thật quá phũ phàng đến như vầy, Anh thành thật chia xẻ nỗi buồn này với Anh Thư và cháu bé tuổi thơ bất hạnh,.... Anh Thư biết không, thời gian qua anh sống trong một khung trời nội tâm kín mít, không muốn quen với ai, cố quên đi kỷ niệm cũ, nhưng càng muốn quên th́ càng nhớ rơ hơn...Cái ngày tiếng pháo Vu Quy của Anh Thư nỗ gịn là lúc tim anh muốn vụn vỡ, v́ lúc ấy anh đang nằm duỡng bệnh tại nhà mà nguyên nhân là do đọc lá thư của Anh Thư.... Thôi thế mới biết chúng ḿnh không có duyên nợ.... Muộn rồi !
- Những điều B́nh vừa nói em cảm thấy thương tiếc cho một dĩ văng đẹp nhất của chúng ta, nhưng có lẻ chúng ta không có duyên để sống bên nhau...Em cầu mong trong tương lai anh được hạnh phúc với ai đó em mừng cho anh.

 

- T́nh cờ hôm nay chúng ta gặp lại nhau trong một không gian cũ và sự việc khác hẳn xưa. Mới hơn 4 năm mà quá nhiều thay đổi đến không ngờ ! Tiếc thay một Dĩ Văng đẹp mà chúng ta không có cơ hội nắm bắt nên để mất rồi. Bây giờ gặp lại nhau nhưng cảnh vật khác nhiều, gốc Sung nơi chúng ta từng ngồi dựa lưng ngắm ḍng sông chảy xiếc này cũng đă lụi tàn v́ hiện tượng xâm thực của" Tang Điền,Dâu Bể" gốc không c̣n đứng vững, chúng ta cũng bị Ông Tơ Bà Nguyệt không muốn xe săng sợi chỉ hồng để bây giờ mỗi người phải đi một ngả.... Hôm nay gặp lại Anh Thư nơi đây sao nghe ḷng đau nhói.... . Ước ǵ anh có thể chia xẻ hoàn cảnh hiện tại với Anh Thư !!!. Nói xong B́nh thẩn thờ từ giả Anh Thư lên xe hướng về chặn đường c̣n lại trong nỗi buồn khôn tả...Vết thương cũ tuởng đă lành, nay bỗng tái phát khiến đau nhói cả hai nguời trong cuộc.

 
Lá vàng làm thiệp gởi bên song
Thư báo nguời yêu sắp lấy chồng
Vụn vỡ không gian màu pháo đỏ
Nhạt nḥa kư ức mảnh tim hồng
Nghiên sầu kết nối đen hoa chúc
Ngấn lệ ḥa men cốc ruợu nồng
Tiễn buớc xe hoa Thu tím sắc
Em về bến ấy đục hay trong. !?

 

 

HẾT

 

 

  


 

q Anh Thy q

 

 

 

 

 

Trang Thơ & Truyện: Dương Công Thi              |                 www.ninh-hoa.com