trang thơ & truyện Dương Anh Sơn              |                 www.ninh-hoa.com

Dương Anh Sơn

 Giáo Sư Triết học
 Trung học Ninh Ḥa
 Niên khóa 1973-1976
 Chỉ đạo lớp 12C, 74-75

 Sở thích viết và
chuyển dịch Thơ.

Đă xuất bản:

"Ảnh hưởng đạo Phật trong Đoạn Trường Tân Thanh" (2006) và

"Ức Trai Thi Tập của Nguyễn Trải" (dịch và chú giải 2009)


 
Hiện cư ngụ tại Việt Nam

 

 

 

 

  
 

 

VỀ MỘT D̉NG SÔNG NHỎ
Dương Anh Sơn

 

 

   Tôi muốn gửi đến em những mối đồng cảm thương mến trước những đổi thay mà tôi đă cảm nhận được từ em mà dù thời gian cứ trôi đi, nó vẫn c̣n đó trong tôi như một dấu ấn son sắt chẳng hề phai mờ.
   Em nào biết đă bao lần tôi đă mong ngóng và t́m kiếm em khắp nẻo tâm tư, khắp những địa danh lạ lẫm của trí óc mờ ảo. Nào tôi đă gặp gỡ và c̣n ǵ đây ?!  Tôi và em vẫn chịu sự ngăn cách bởi ḍng sống luôn trôi mải miết không nguôi. Những ước mơ của cuộc sống đă sang trang, lịch sử của một thế hệ buộc phải chảy theo những khe ngách không định hướng. Và tôi chợt nhận ra tôi và em đều là những rêu rong của ḍng sống. Thế mà tôi cứ đi t́m măi đâu !
   Tôi muốn nói với em về những con đường nguyên sơ, dung dị để t́m đến an lạc và hạnh phúc. Những cơn sóng đổi thay như là những thác nguồn tuôn trào mạnh mẽ vào căn để của tâm thức, xoáy sâu vào cái ngă nhỏ nhoi của đời người và xua tan đi những mê lầm từ ḍng sống. Nếu sao sâm sao hương, sao mai và sao hôm tuy bị ḍng Ngân ngăn cách nhưng thực sự nó không hề chia cách được cái ngă và vô ngă trong tôi !
    Ḍng sông nhỏ thân yêu của tôi ơi, hạnh phúc và b́nh an là thực tại hay chỉ là sản phẩm của trí tưởng tượng?. Ở Ninh Ḥa hay Tuy Ḥa, ở ước mơ hay những ǵ xảy ra trong ḍng sống th́ những vang vọng của hạnh phúc và khổ đau luôn là những mối tương tranh nhức nhối.
    Em nào hay hạnh phúc chỉ nở hoa từ sự vượt qua và giải thoát những giả tướng của khổ đau.
    Và em nào hay tôi đă tôi đă lầm lỡ chối từ những trải nghiệm khổ đau để với tay đuổi theo bong bóng hạnh phúc !
    Em nào hay ḍng sông cuộc sống luôn trôi đi và rồi hạnh phúc cùng khổ đau cũng sẽ trôi đi !
    Tôi rất cám ơn những cơn cuồng phong của thời thế, những nỗi nhọc nhằn của tôi và của người khi lịch sử rẻ ngang. Em đă cho tôi hướng đi t́m một chốn dung thân cho sự an lạc. Nếu không có điểm tựa ấy, cuộc sống sẽ vô vọng biết chừng nào. Những mối nhân duyên được gieo và đă quay trở lại.
    Em nào hay biết bao lần tôi đă ngồi lắng nghe ḍng sống đang mải miết trôi vào chốn thinh không bao la vô tận. Suối nguồn của ḍng sống mà tôi luôn gắng gỏi t́m đến là sự thanh lọc cho ḍng tâm tư được trong lắng. Ḍng sống có khi chảy nhẹ nhàng êm ả nhưng cũng có khi cuồn cuộn trôi ào ạt ;có khi trong vắt và có khi vẩn đục.
    Có khi nào em lắng nghe tiếng hát của ḍng sống đă làm cho tâm hồn ḿnh tỉnh thức trước những giấc mơ đời u ám nặng nề hay những phiền trược, những câu chấp, những thành kiến và hẹp ḥi trong cách thế nh́n đời ?
    Em nào biết ḍng sông kư ức đang mải mê trôi vào thinh không vắng lặng của cơi thời gian vô tận ?
    Và em sẽ hỏi tôi làm thế nào nhận ra nó. Hăy thắp đuốc lên mà đi ;hăy gơ cửa, cửa sẽ mở, hăy t́m sẽ thấy. Em có nghe rơ những di ngôn của các thánh nhân ngàn xưa đó không ? Em t́m kiếm và tôi cũng t́m kiếm. Đâu là cội nguồn của khổ đau và đâu là cội nguồn của an lạc ?!

*   *
*

    Khi c̣n niên thiếu nhờ có cơ duyên tham gia đoàn thể GĐPT, lúc lễ Phật mỗi buổi sáng chủ nhật, đọc đến câu "Phật chúng sanh tánh thường rỗng lặng, đạo cảm thông không thể nghĩ bàn ", tôi cứ tự hỏi v́ sao tánh Phật và tánh chúng sanh thường rỗng lặng ??!. Măi về sau và ở cái tuổi bây giờ, tôi mới thấu hiểu phần nào về lẽ sâu xa của câu kinh cứ đọc ê a thời c̣n trẻ và giúp tôi chọn con đường t́m về an lạc.
    Em nào biết tôi đă mất biết bao thời giờ t́m hiểu và nghiền ngẫm hai câu kinh đi liền với nhau đó. Tôi chỉ cảm nghiệm ít nhiều về nó chứ chưa có kinh nghiệm cụ thể về nó. Và rồi tôi cũng nghiệm ra ḍng sống là một tổng thể hàm chứa những kinh nghiệm về lẽ huyền vi không thể nghĩ bàn. Và càng bàn luận càng đi vào những giả tướng, càng xa rời lẽ đạo !
    Em nào biết từ thời có cơ duyên đến với đạo Phật và bị hấp dẫn bởi lẽ huyền diệu sâu xa của lẽ chân như, ư thức về lẽ đạo rỗng lặng và không thể nghĩ bàn trong tôi c̣n quá mù mờ. Chỉ khi tôi thiết lập được những mối tương quan của ḍng sống, với chung quanh, với sách vở và những biến chuyển của thời đại, tôi mới dần dà giải đáp những những khúc mắc trong đầu thuở hoa niên.
    Em nào biết mỗi bước đường đời là một bước học hỏi và từng trải giúp nghiệm duyệt về đạo cảm thông không thể nghĩ bàn ! Chỉ có sự thông dự với mối cảm nghiệm về lẽ đạo mới có thể tiếp cận với đạo. Nhưng để trả lời rạch ṛi lẽ đạo là ǵ, tôi phải mượn cách lư giải của Lăo Tử : "Đạo khả đạo phi thường đạo " hoặc :"Đạo thường không làm nhưng không phải không làm ǵ cả ( Đạo Đức Kinh- chương I và 37). Từ mối tương đồng này, tôi có thể hiểu hơn về huyền nghĩa của Kinh Kim Cương dẫu là ở b́nh diện tục đế !
    Em nào biết cái mới mẻ hôm nay lại trở nên lỗi thời của ngày mai. Những cảm nghiệm về huyền nghĩa trong Ba la mật đa tâm kinh sẽ trở thành tục đế ḍi hỏi tôi phải đi t́m cái mới hơn, cao hơn của lẽ đạo, của chân đế.
    Em nào biết ḍng sống luôn trôi đi và em chính là tiếng vang vọng dội vào những khe ngách của tâm thức bởi v́ em chính là ḍng sống!

*   *
*

    Nếu khi nào tĩnh tâm để nghĩ về những tác động lớn lao có ảnh hưởng đến con người và thế giới, tôi luôn nghĩ đến tác động của con nước thời gian.
    Người em thời gian ! Biết bao lần tôi đă bị em cuốn hút. Một vài tia nắng ấm mong manh trên các trên các ngọn đồi giăng đầy sương mai. Một chút hương ngọc lan thoảng nhẹ ven hồ khi chiều xuống. Ly cà phê ấm áp trong buổi sớm mai hay lúc khi chiều xuống..... Những dư vị êm dịu đẹp đẽ của một thời nào đó như giấc mộng đời đă lặng lẽ trôi đi. Người em thời gian vẫn luôn nhẹ lướt bên cuộc đời.
    Người em thời gian ! Tôi đă lắng nghe tiếng bước chân em đi qua rất nhiều chặng đường đời. Dầu có ngậm ngùi tiếc nuối dĩ văng nhưng em vẫn cứ lặng lẽ dẫn tôi đi. Tôi cố h́nh dung về em, để ngỏ cửa trông chờ em nhưng chỉ nghe tiếng lá ŕ rào lướt đi trong cơi vô cùng của người em thời gian.
    Người em thời gian ! Em là một huyền nhiệm không thể nào hiểu thấu đáo được. Em kéo tôi về hướng tương lai nhưng tôi vẫn cố đi ngược về chốn xưa cũ, mở ngăn kéo trí nhớ mịt mờ đầy lớp bụi thời gian che khuất. Dĩ văng đă bị ép khô. Nó vẫn c̣n đó nhưng đă mất đi vẻ tươi mát độ nào.
    Người em thời gian, niềm vui và nỗi buồn của mỗi giây phút sống đều bị cuốn theo ḍng biến dịch. Làm thế nào đi ngược lại ḍng thời gian ngay cả với người em thời gian nữa !
    Người em thời gian ! Em đă đến và em đi. Chối bỏ em là chối bỏ cuộc đời. Có phải thế không người em thời gian !
 

*   *
*

    Đời người ví như giấc mộng lớn !( Lư Bạch : Thế sự nhược đại mộng ) nhưng đă có những giấc mộng thực hơn cuộc đời. Mộng và thực nào có điểm cách chia v́ cuộc đời xây trên mộng và mộng cũng nẩy sinh từ cuộc đời. Ḍng sông đời luôn trôi đi nhưng người em thời gian vẫn c̣n đó trong tôi. Có phải không người em thời gian!??.

 

 

 

DƯƠNG ANH SƠN
Sài G̣n, 30/7/2015

 

 

 

 

 

 

 

 

 

trang thơ & truyện Dương Anh Sơn              |                 www.ninh-hoa.com