trang thơ & truyện Dương Anh Sơn              |                 www.ninh-hoa.com

Dương Anh Sơn

 Giáo Sư Triết học
 Trung học Ninh Ḥa
 Niên khóa 1973-1976
 Chỉ đạo lớp 12C, 74-75

 Sở thích viết và
chuyển dịch Thơ.

Đă xuất bản:

"Ảnh hưởng đạo Phật trong Đoạn Trường Tân Thanh" (2006) và

"Ức Trai Thi Tập của Nguyễn Trải" (dịch và chú giải 2009)


 
Hiện cư ngụ tại Việt Nam

 

 

 

 

  
 

 

NỤ HIỀN
Dương Anh Sơn

 

 

     Sau giờ cơm mỗi buổi chiều, tôi vẫn có thói quen ngồi thưởng thức ly cà phê đen nóng trước khi lấy xe đạp đi qua phía bờ sông sát công viên cách nhà khoảng hơn cây số để đi bộ vào đầu mỗi tối.

     Dựng xe đạp khóa vào hàng rào chắn của công viên, tôi bắt đầu đi bộ qua cầu Ánh Sao đến hồ Bán Nguyệt. Không khí mát mẻ và trong lành khiến cho những mệt nhọc trong ngày như tan biến. Tôi đi rảo bước theo hơi thở dọc con đường dành cho người đi bộ uốn cong theo hồ nước long lanh in những dăy nhà cao tầng lấp lánh ánh đèn trên mặt hồ. Bốn dăy nhà với lối kiến trúc khác nhau nhưng ḥa hài cũng uốn cong h́nh cung theo con đường dọc hồ

     Nam thanh nữ tú, gia đ́nh vợ chồng con cái thong thả đi dạo chơi. Các nhà hàng từ hạng trung b́nh đến sang trọng nằm rải rác dưới tầng trệt các dăy nhà .Ánh sáng các ngọn đèn lung linh hắt xuống mặt hồ không gợn sóng. Những ngày lễ, thứ bảy, chủ nhật người đi dạo chơi đông đảo. Nơi đây có lẽ là một trong những nơi an toàn tốt nhất của đất Sài G̣n. Trộm cướp, giật dọc ít khi xảy ra ở khu vực này .Nhiều người tập thể dục như tôi đều cảm thấy thoải mái và vui thú khi chọn nơi đây để đi bộ và hít thở.....Sau gần một giờ đi bộ dọc bờ sông và những đường quanh trong công viên, tôi quay trở lại lấy xe đạp về nhà.

 

    Và cứ mỗi đêm khi đạp xe băng qua giao lộ đèn xanh đèn đỏ của sáu làn xe, tôi vẫn thường gặp và chào hỏi một chàng thanh niên xấp xỉ gần ba chục tuổi bị bại liệt, tay chân co quắp nằm ngẩng đẩu bên lề đường giao lộ cạnh chiếc xe lăn ba bánh để may ra có người giúp đỡ ít nhiều. Thỉnh thoảng, tôi dừng xe tṛ chuyện đôi chút với em, rồi vội leo xe, đạp băng đường cho kịp thời gian đèn xanh để về nhà.

     Ngày tháng cứ thế dần qua. Nhưng mấy tháng nay đi ngang tôi không thấy chàng trai đó ở vị trí quen thuộc đầu ngẩng lên và ai giúp được ǵ th́ giúp, ai cho ǵ th́ cho. Tôi vẫn nhớ gương mặt hiền với đôi mắt sáng trên tấm thân gầy guộc, hai tay hai chân quặt quẹo do căn bệnh bại liệt từ thuở chào đời. Đó là một chàng trai ăn nói từ tốn, lễ phép và nhất là nụ cười nhẹ, tươi tắn trên khuôn mặt..... Tôi tự hỏi không biết chàng trai này đă gặp chuyện ǵ chăng ?

     Bẵng đi một thời gian sáu bảy tháng, một buổi tối đạp xe về qua giao lộ, tôi lại gặp em vẫn nằm ngẩng đầu ở vị trí quen thuộc. Tôi vui mừng gặp lại em. Tôi hỏi :

  - Mấy lúc này sao không thấy em ra đây ?.

  -Thưa chú, con bị mấy anh bảo vệ Phú Mỹ Hưng cho xe chở về nhà; họ không cho con ra đây ăn xin v́ sợ làm mất vẻ mỹ quan của nơi này..... 

     Tôi ái ngại hỏi em :

  - Thế th́ em sinh sống như thế nào ?

     Em cười hiền :

  - Con sinh ra không c̣n cha mẹ, chỉ một thân một ḿnh. Người quen trong xóm người cho thức ăn, người cho túi gạo. Người thương con ở nơi khác gửi cho chiếc xe lăn ba bánh. Con đắp đổi qua ngày cũng xong .

  - Em ăn uống ra sao ?.

  - Con ngày ăn hai bữa có, một bữa có, có khi uống nước lạnh cũng 

qua bữa .

    Rồi em cười nhẹ nhàng nói tiếp :

  - Trời cho con như thế này là do nghiệp của ḿnh của ḿnh. Con không trách trời, con cũng không v́ thân thể như thế này mà buồn.Trời sinh con như thế rồi ! Với lại con sống cũng rất đơn giản .Mọi chuyện cũng qua đi !

    Tôi hỏi thêm :

  - Em có thường đọc sách báo không ?

  - Con mồ côi từ nhỏ nên không hề biết đọc, biết viết. Con cầm tờ báo chỉ xem h́nh thôi !.

    Nói xong, chàng trai trẻ lại nở nụ cười hiền tự tin. Tôi thấy trong đôi mắt vui vẻ ấy rơ ràng không có những gợn buồn lăn tăn ! Những ái ngại của tôi về cuộc sống của em không hẳn là tan biến nhưng từ nụ cười thanh thản lạ thường của một người c̣n trẻ tàn tật, sống rất nghèo và an phận đă cho tôi một bài học lớn . Em đă thấu hiểu và trực nhận định nghiệp một cách giản dị nhưng sâu lắng. Những sự chăm chú học tập người xưa về cách sống, về ư nghĩa cuộc đời theo lối riêng của ḿnh, chỉ một câu nói của chàng trai trẻ tật nguyền đă là một tia sáng soi rọi những suy nghĩ của ḿnh......Tôi đă học từ em về sự an lạc không cần đến sách vở. Em đă có mặt trong cuộc đời, em đă sống côi cút và lớn lên. Em đă sống và em đă  nh́n cuộc đời thanh thản, an lạc theo cách của em.

 

     Hơn mấy tháng nay em lại không có mặt ở giao lộ với những ḍng xe xuôi ngược. Mỗi tối đi ngang qua đó, tôi như vẫn thấy đôi con mắt trong trẻo b́nh thản và nụ cười sáng rỡ từ chiếc đầu ngẩng cao của em.

 

 

 

DƯƠNG ANH SƠN
Sài G̣n, tháng 9/2015

 

 

 

 

 

 

 

 

 

trang thơ & truyện Dương Anh Sơn              |                 www.ninh-hoa.com