trang thơ & truyện Dương Anh Sơn              |                 www. ninh-hoa. com

Dương Anh Sơn

 
 cựu giáo sư triết  Trung Học Ninh Ḥa (1973-1975)

dạy văn Trung Học P.T. Nguyễn Trăi
Ninh Ḥa (1975-1976)

dạy văn Trung Học P.T. Nguyễn Huệ
Tuy Ḥa, Phú Yên (1976-1984)

 

* Đă xuất bản :

 

  Ảnh hưởng đạo Phật trong Đoạn Trường Tân Thanh (2006)

Ức Trai Thi Tập của Nguyễn Trăi

(chuyển lục bát và

chú giải, 2009)
 


 
Hiện cư ngụ tại Việt Nam

 

 

 

 

  

 


C̣n Một Chút Này

Dương Anh Sơn
 

Chữ trinh c̣n một chút này,

Chẳng cầm cho vững lại giày cho tan.

(Nguyễn Du, Truyện Kiều)

 

  Thụ là một chàng trai gốc Huế tính t́nh trầm tĩnh, ít nói. Sau khi đậu tú tài phần một, anh thi đậu vào Trường Sư Phạm Quy Nhơn chuyên ngành tiểu học. Và sau hai năm học, Thụ ra trường với chức danh Giáo học Bổ túc mà chúng ta vẫn gọi là giáo viên tiểu học với chỉ số lương 350, anh được Bộ Quốc Gia Giáo Dục bổ nhiệm về Ty Tiểu học Dalat và được phân bổ dạy học một trường tiểu học nhỏ ở quận Đức Trọng, tỉnh Tuyên Đức. Chàng trai hai mươi mốt tuổi được hiệu trưởng giao làm giáo viên hướng dẫn lớp ba A của một trường có mười lớp. Đệ nhất lục cá nguyệt, năm lớp khối A từ lớp năm đến lớp nhất học năm giờ buổi sáng và năm lớp khối B học buổi chiều từ mười hai giờ rưỡi đến năm giờ rưỡi chiều. Qua đệ nhị lục cá nguyệt th́ đổi lại để khối B chuyển sang học sáng. Trường chỉ có năm lớp học và một văn pḥng hiệu trưởng kiêm pḥng giáo viên ở sát bên lớp nhất. Thụ cũng như một vài người bạn khác ra trường từ trường Sư Phạm Saigon được ông hiệu trưởng cũng rất trẻ chỉ dưới ba mươi tuổi giới thiệu cho vài nhà phụ huynh học sinh sẵn ḷng cho các thầy cô ở trọ. Phần lớn người Đức Trọng là những người bắc di cư sau 1954 gồm nhiều người miền bắc, miền trung và các người dân tộc Thái trắng, Thái đen, Nùng, Dao, người Minh hương... v...v... được chính phủ bố trí và giúp đỡ tạo dựng nhà cửa đất đai canh tác khi di cư từ bắc vào nam sau biến cố chia đôi đất nước. Họ là những nông dân chất phác, cần cù trong công việc nên đời sống mỗi ngày một khá giả, con cái được ăn học tử tế...

 

         Mỗi chiều, sau giấc nghỉ trưa, Thụ ngồi vào bàn soạn bài cho tŕnh độ lớp 3 với các môn toán, vạn vật, tập làm văn, sử địa, công dân giáo dục, thể dục theo những cuốn sách của các tác giả có tiếng. Soạn xong, Thụ rủ các bạn đi ra quán cà phê nhỏ giữa thị trấn ngồi nói chuyện, tán dóc...Câu chuyện của họ thường những chuyện có được khi dạy học, chuyện t́nh yêu đôi lứa và thỉnh thoảng lạm bàn vài chuyện t́nh h́nh đất nước. Làm sao có thể làm ngơ khi đất nước đang bị những thế lực ngoại bang chi phối !Theo xu hướng thời thượng chứ chưa thực sự biết bản chất của nó, họ thường có thái độ khuynh tả như một cách cho thấy ḿnh không đứng bên lề cuộc chiến! Cái tốt, cái xấu của Miền Nam đang xảy ra hàng ngày nên dễ thấy nhưng cái lư tưởng được vẽ vời của bên kia chưa từng trải qua thực tế và chung sống với nó nên cũng lấp lánh dễ lôi cuốn cho những ai cả tin nhẹ dạ !

 

        Khóa 65-67 của Thụ là khóa thứ tư của Sư Phạm Qui Nhơn kể từ 1962 gồm phần đông là người Huế, Quảng Trị, Quảng Nam, Quảng Ngăi, Phú Yên, Kontum, Pleiku, Phú Bổn...Cùng khóa và được bổ về cùng trường chỉ có một anh bạn người Quảng Ngăi. Những năm 65 trở đi, chiến sự xảy ra nhiều nơi rất ác liệt nhất là các vùng miền trung và cao nguyên trung phần. Vùng cao nguyên Dalat như tỉnh Tuyên Đức chỉ có những vụ chạm súng lẻ tẻ của các đơn vị du kích. T́nh h́nh trị an tương đối tốt, bên kia chỉ quấy rối các vùng xa. Vùng Đức Trọng cuộc sống tương đối yên b́nh. Chỉ có các nương rẫy sát chân núi Voi thỉnh thoảng du kích về lúc ban chiều "xin" lương thực như bắp, lúa đang vụ mùa...

 

       Tối đến, ăn xong là Thụ quay qua ôn tập sách vở để kịp sang năm thi tú tài phần hai. Mỗi tuần ba bữa chiều tối, Thụ đón xe lên Dalat để học thêm chương tŕnh luyện thi tú tài hai ở trường Việt Anh từ 6 giờ chiều đến 9 giờ tối, ghé pḥng trọ anh bạn cùng khóa ngủ ké để sáng mai lúc 5 giờ sáng đi chuyến xe đầu tiên về Đức Trọng cho kịp giờ dạy lúc 7 giờ. Anh bạn cùng pḥng tên Lai có cha từng tham gia kháng chiến chống Pháp ở mật khu Ba Tơ. Mối quan tâm của anh bạn này là con đường tương lai của dân tộc theo đường lối tả khuynh. Thỉnh thoảng anh ấy vắng mặt vài ngày và nhờ Thụ xin phép dạy thay v́ Thụ dạy khối sáng anh ấy dạy khối chiều. Có khi bất chợt Thụ ghé qua chỗ trọ của Lai thấy anh ta đang chăm chú đọc những tờ giấy nhỏ in ấn lem nhem. Khi thấy Thụ vào, anh ta kịp xếp đôi cất nhanh vào một trang sách...Dần dà, trong những lần đi uống cà phê, Lai bộc bạch nhũng suy nghĩ của ḿnh. Và rồi Thụ cũng biết rơ anh ta có mối liên hệ với phía bên kia !. Những suy nghĩ của anh ta hay là của phía bên kia có phần nào tác động lên suy nghĩ của Thụ về tương lai của đất nước và dân tộc. Ít lâu sau, trong một dịp nghỉ lễ, Lai và Thụ giả vờ đi dă ngoại vào chân núi Voi. Do sự giới thiệu của Lai, Thụ được giới thiệu tham gia vào cơ sở hoạt động nội thành phía bên kia khu vực tỉnh Tuyên Đức. Sau biến cố Tết Mậu Thân, Thụ thi đậu tú tài hai và xin đổi lên được một trường tiểu học ở thị xă Dalat. Anh vừa đi dạy, vừa ghi danh học ban Việt Hán của đại học Văn Khoa Dalat. Anh là người hoạt động ngầm trong lĩnh vực "trí vận" của đường dây do Lai điều hành. Họ vẫn thường họp nhau "đi uống cà phê" và nhận chỉ thị "miệng" từ một vài người khác cũng là sinh viên. Họ tránh lưu bút tích sợ có khi đường dây hoạt động bị phát hiện ! Sau hai năm học đầu vừa đi học đại học, vừa đi dạy, Thụ được cấp bằng Cao đẳng Văn khoa ban Việt văn. Nhờ tấm bằng này cộng thêm bằng Sư Phạm Qui Nhơn, Thụ được Bộ Giáo Dục xét cho chuyển ngạch làm giáo sư bậc trung học đệ nhất cấp và được chuyển dạy một trường nam lớn nổi tiếng ở Dalat. Rồi cuối năm 73, Thụ hoàn tất bậc cử nhân Việt văn bốn năm và được chuyển lên ngạch giáo sư đệ nhị cấp và vẫn dạy ở trường cũ. Đây cũng là thời kỳ Thụ hoạt động năng nổ hơn trong lĩnh vực thu thập tin tức t́nh báo, tiếp xúc và kết nối những thành phần có xu hướng thân cộng. Những năm sau Mậu Thân hoạt động của những đường dây phe Thụ cũng mờ nhạt. Thỉnh thoảng có vài vụ khủng bố như cho nổ trạm xăng, hay ám sát lặt vặt để gây tiếng vang không đáng kể !

 

        Hiệp định Paris ra đời theo sự dàn xếp của Mỹ, Tàu. Miền Nam bị bỏ rơi, Mỹ rút viện trợ, bắt tay với Trung cộng để làm băng ră khối Đông Âu của Liên xô. Ở thời điểm 74. 75, Nga, Tàu dồn lương thực, vũ khí cho phía bên kia và hậu quả là Miền Nam thất thủ. Khi Đà Lạt cũng như toàn Miền Nam "được giải phóng ", những thành phần cơ hội và nhiều kẻ tham lam bắt đầu học làm chuyện cai trị theo đường lối của họ. Những anh cán bộ ngoài bắc vào, trong rừng ra, hoạt động trong nội thành...v..v.. tiếp xúc và biết rơ nhau hơn. Dần dần Thụ thấy rơ bộ mặt thật của họ. Người tốt quá ít nhưng bọn cơ hội tham lam, tranh giành quyền lợi, địa vị th́ bầy đàn lúc nhúc như sâu bọ ăn hại lại quá nhiều ! Những ngôi nhà đẹp, những nhà phố mặt tiền, những khu đất ngon lành, những chức quyền làm ra tiền...đều trong tầm ngắm hau háu của họ. Thụ ghét nhất là những lời nói mị dân, sáo rỗng và giả dối như cơm bữa của họ trong các cuộc họp hành giao ban vô bổ, dài ḍng. Ngược lại bọn họ cũng không coi trọng mấy anh nằm vùng. Những chức vị cầm quyền lúc ban đầu của dân nằm vùng trong này dần dần rơi vào tay mấy anh chi viện từ ngoài kia vào tiếp quản!. Thôi th́ chuyện tranh thủ, tranh giành địa vị, quyền lợi là chuyện nhỏ. Giấc mơ một đất nước thật sự thống nhất, ḷng người ḥa hợp và bao nhiêu sự tốt đẹp về một đất nước đổi mới từng ấp ủ càng ngày càng xa vời trong suy nghĩ của Thụ. Những điều trông thấy mà đau đớn ḷng (Nguyễn Du). Lư tưởng mà Thụ theo đuổi ngày nào giờ chỉ là những tiếng hô khẩu hiệu sáo rỗng. Những sự đụng chạm trong giao tiếp hàng ngày càng cho Thụ thấy bên ngoài những ngôn từ văn hoa là những ḷng dạ đen tối, ngu muội bên trong chất chứa những mưu toan, tính toán cho quyền lợi cá nhân, gia đ́nh, phe phái.....

 

Đất nước, dân tộc bị coi khinh chịu quá nhiều tiếng xấu trên trường quốc tế; lănh thổ có bị cưỡng đoạt bởi giặc phương bắc cũng chẳng làm cho bọn cơ hội lay động. Chúng chỉ biết vơ vét cho túi tham không đáy.... Gần mười năm tiếp xúc với những bọn người như thế, Thụ luôn cố gắng ǵn giữ những giá trị làm người đang bị băng hoại và ngày càng xuống dốc. Thụ luôn tránh xa những cuộc ăn nhậu, chè chén. Thụ không thể về hùa cùng với những mưu ma chước quỷ họ đang làm. Chánh tà phải rơ ràng như thái độ của Nguyễn Đ́nh Chiểu đối với bọn xâm lược cũng như bọn gian tà theo Pháp hay là loại người như Lê Chiêu Thống, Trần Ích Tắc tiếp tay cho giặc gặm nhấm đất đai lănh thổ của cha ông chỉ để đạt mục đích riêng cho bản thân và phe phái của ḿnh !. Hoàng Sa, một phần Trường Sa, Ải Nam Quan, Bản Giốc.... rơi vào tay kẻ thù phương bắc với giọng điệu luôn miệng lếu láo, rêu rao "t́nh hữu nghị, sông liền sông núi liền núi....!". Trẻ con c̣n không tin được ngoại trừ bọn người ngu dốt, hèn hạ ! Dă tâm của bọn phượng bắc đă được lịch sử đấu tranh của dân tộc ghi rơ từ cả ngàn năm nay và những ai được đào tạo từ những nhà trường chân chính, học hành tử tế đều biết rơ những bài học lịch sử quí giá của cha ông về việc giữ ǵn bờ cơi trước dă tâm bao đời của người Trung Hoa !. Bên ngoài bọn xâm lược truyền kiếp phương bắc năm này qua năm khác, thế kỷ này qua thế kỷ khác luôn ḍm ngó chực chờ có cơ hội là lấn chiếm lănh thổ của cha ông để lại !. Bên trong, bọn sâu dân mọt nước cũng t́m đủ cách để chiếm đoạt tài sản, của cải của đất nước, làm băng hoại và nhất là suy yếu tinh thần yêu nước. Đó là những hành động trực tiếp hay gián tiếp tiếp tay cho bọn xâm lược phương bắc. Bọn họ bị những mối lợi to nhỏ che mờ lương tri, che khuất ḷng yêu dân, thương nước. Tiền bạc, của cải, quyền lợi cá nhân, gia đ́nh trên hết chứ không phải là tổ quốc trên hết dẫu ngoài miệng nói năng hay ho !

 

       Thụ thấy rơ ḿnh sẽ là vật cản đường cần húc bỏ đối với họ. Những lời dạy và những bài học lịch sử và đạo làm người, lư tưởng làm người...v... v. . từ những người thầy có tâm huyết từ thời ở trường Hàm Nghi, Quốc Học ở Huế và các thầy dạy ở đại học cũng như các thầy dạy ở Sư Phạm Qui Nhơn rất khác xa những điều đang xảy ra trong công việc, trong đời sống bây giờ !

                            

                                     o0o

 

         Sau nhiều tháng trằn trọc suy nghĩ, Thụ quyết định t́m mọi cách để rút lui. Lấy giả dối để tránh cuộc chơi giả dối. Thụ lấy cớ nay ốm mai đau có giấy xác nhận của bác sĩ để khỏi đi làm, đi họp. Rồi thêm giấy chứng nhận cha già yếu, bệnh tật ; mẹ thường bị đau cột sống ;vợ thường đau bao tử, con bị dị tật hay ốm bệnh...v..v... Kéo dài hơn hai năm, Thụ được cho nghỉ việc với lư do gia đ́nh gặp nhiều khó khăn. Từng có liên can đến chuyện t́nh báo trước kia nên họ xét tới xét lui và theo nguyện vọng của Thụ, họ cho giấy nghỉ việc, bớt được một "nhân tố "hay cản đường kiếm tư lợi, quyền hành của họ ! Mười năm làm việc sau 75 thế là quá đủ đối với Thụ.

 

         Nhờ vợ Thụ xin được một chỗ buôn bán nhỏ trong chợ Đà Lạt nên cũng tạm đủ cho cuộc sống gia đ́nh với hai con c̣n nhỏ. Ngoài thời gian đi mua hàng hóa cho vợ buôn bán và dạy dỗ chăm sóc con, Thụ dành thời giờ nghiên cứu sách vở đạo Phật, làm công quả thường xuyên cho một ngôi chùa nhỏ. Dần dần, tâm hồn của Thụ càng lúc càng thanh thản, nhẹ nhàng hơn trước. Thụ như cất bỏ đi một tấm lưới hôi hám, đen tối từng bủa vây cuộc đời ḿnh. Chọn làm người đứng bên lề c̣n hơn là sống giả dối, tiếp tay với cái lư tưởng gây ra biết bao nỗi khổ đau cho dân tộc, cho loài người ! Từng làm chuyện t́nh báo nên Thụ thấy rơ cái mắc lưới mà bọn bành trướng phương bắc từ mấy ngàn năm nay luôn t́m cách gặm nhấm dần dà lănh thổ và chi phối việc tự cường, độc lập của đất nước ḿnh. Rất nhiều người từng được bọn phương bắc che chở, nuôi dưỡng, đào tạo nên dễ dàng làm tay sai cho họ làm tan nát đất nước. Cái nghiệp của một dân tộc đi liền với sự u mê ám chướng của những người lèo lái đă đưa đất nước chịu sự sa sút, suy yếu về mọi phương diện và tạo nhiều điều kiện cho kẻ thù phương bắc chi phối nhiều lănh vực của một đất nước! Một Việt Nam mạnh mẽ và độc lập sẽ là trở ngại lớn cho ư đồ liên lũy thâm hiểm muốn chiếm đoạt đất nước dân tộc khác để "mở mang bờ cơi "theo cách của họ !T́m cách chia rẽ, dùng quyền lợi, quyền lực. . v...v... là những cách thế và mồi nhữ để những kẻ vô liêm sỉ sẵn sàng làm tay chân cho giặc phương bắc. Biết làm sao bây giờ khi ma quỷ đội lốt người đang hoành hành làm suy thoái, làm tan nát những giá trị tinh thần quí báu trong đó có ḷng yêu nước thương ṇi khắp dải giang sơn gấm vóc rách bươm này. Người có ḷng lo nghĩ cho đất nước, dân tộc khó có thể tham dự vào guồng máy vô tri, rệu rạo đó ! Khi nói về Thụ, một người thầy từng dạy đại học trước đây đă nhận xét : "Hắn là một người c̣n giữ được chất liêm sỉ ít ỏi trong đám học tṛ, biết ḿnh lầm lỡ nên sớm rút lui để giữ ǵn tư cách dẫu chỉ c̣n một chút này!" 

 


 

 

DƯƠNG ANH SƠN
Sài G̣n, 11/2016

 

 

 

 

 

 

 

 

 

trang thơ & truyện Dương Anh Sơn              |                 www. ninh-hoa. com