www.ninh-hoa.com

SAU SOFITEL
Phạm Thanh Phong


 




 

    

Impressive Bayon

 


          Sáng nay mở hộp thơ thấy con gái viết:


          Má ơi! con gởi ít tiền đô để má và em sang đây du lịch thăm Campuchia. Nhân dịp con đang thực tập khách sạn ở gần nhà, có nghĩa là gần Việt Nam ḿnh. Má và em sẽ đi thăm nước bạn có đền Angkor hùng vĩ và sẽ thấy nơi ở và làm việc của con. Sofitel là khách sạn 5 sao ở Siem Reap có cảnh quang môi trường rất trong lành và êm ả. Hiện con ở chung pḥng với 3 người Thái, trong dăy nhà dành cho nhân viên ở phía sau khách sạn.


          Nếu má đến hăng lữ hành Sinh Cà Phê để mua giá khoảng 189 đô 1người. Nhưng vừa rồi con có nói với giám đốc khách sạn là má và em sẽ sang đây thăm con. Th́ giám đốc bảo đừng đặt pḥng bên ngoài, mà hăy để má và em ở cùng pḥng với con.Thế là may và vui quá phải không? Má thu xếp nhanh đi nghen.

 

          Con

          Nhàn.


          Đọc thư xong tui mừng quá vội thu xếp ngay chuyến đi, trước nhất là đi mua mấy xâu nem Ninh Ḥa để làm quà cho con gái và các đông nghiệp của nó
Tui đi xe từ Ninh Ḥa vào Sài G̣n lúc 8g tối đến 5g sáng th́ tới quận 1. 6g sáng mua vé đi Sài G̣n-Phnompenh-Siem reap; 17 đô 1người, 2 mẹ con hết 34 đô.
Đây là lần đầu tiên Hai Lúa tui được đi ra nước ngoài nên rất vui và cũng rất lo v́ qua đó sợ lạc!
          Sau khi kiểm tra hộ chiếu th́ chúng tôi khởi hành đi Phnom penh lúc 6g30, chiếc xe 52 chỗ chở đầy khách du lịch có nhiều quốc tịch khác nhau. Duy chỉ có 2 mẹ con tui cùng tài xế và 1 hướng dẫn viên là người Việt. Có 1 điều tui quên nói với các bạn là trước đó tui đang bị bịnh, nhưng v́ quá ham đi du lịch nên tui vội vàng chích thuốc cho mau mạnh để được di chơi, và càng không nói cho con gái biết sợ hoăn chuyến đi.


          Xe đến cửa khẩu Mộc Bài, du khách xuống làm thủ tục hải quan, bước chân đầu tiên, lần đầu tiên bước ra khỏi vùng lănh thổ quê hương, tui có cảm giác rất kỳ lạ.


          Rồi tất cả lên xe, bắt đầu trên con đường thiên lư, thấp thoáng mái nhà cong, hàng cây thốt nốt đứng bên ruộng lúa xanh màu mạ. Đi 1 đoạn th́ xe dừng để đợi qua phà, phà nhỏ mà xe th́ nhiều nên đợi rất lâu, cảnh mua bán chen lấn và nắng nóng gay gắt làm tui lại lên cơn sốt. Ở tại đây, lần đầu tiên tui thấy người ta bán dế chiên bơ, dế xào xả ớt và nhiều thứ côn trùng khác nữa. Một du khách người Anh biết tiếng Việt xuống xe mua 1 gói dế chiên bơ và mời mọi người trong đoàn thưởng thức. Tôi và con gái không dám ăn v́ thấy lạ, chỉ khoảng 10 phút sau, tui thấy tay Tây ba-lô đó ôm bụng kêu đau. Tôi quay sang hỏi : Tại sao?
Anh ta trả lời bằng tiếng Việt rất rơ: Dế cắn !


          Và cuối cùng xe cũng sang sông, trên đường đi tui thấy ruộng vườn không được canh tác xanh tốt như ở ḿnh, các thị trấn, làng mạc có nơi giống như ở quê ḿnh. Thỉnh thoảng tui thấy xe hơi của nước bạn chở người ngồi trên cả mui xe lố nhố choàng khăn rằn. Tui có hỏi th́ được trả lời rằng ở đây đi xe khách có 3 loại ghế ngồi, ngồi ở trên mui xe là rẽ nhất! Không biết có thật không ?
          Lúc xe chạy qua cánh đồng tui thấy những đàn ḅ ốm trơ xương, nên thắc mắc và lại được trả lời không biết có đúng không: Ở đây người ta nuôi ḅ để nấu cao !


          Đến 12g trưa th́ xe tới PhnômPênh, du khách đều ăn và nghỉ ở khách sạn của hăng lữ hành Sinh Cà Phê, đợi đến 14g đi tiếp đến Siêm Reap. Lúc đến khách sạn th́ cơn bịnh của tui tái phát nặng dần lên, vừa sốt vừa đau bụng. Tui hoảng quá nói với con gái út:
          Mi ơi! chắc chết quá, mệt lắm chịu không nổi nữa rồi !


          Nó bèn tới quầy lễ tân để hỏi thuốc th́ họ viết chữ bằng tiếng Miên để con tui ra chợ mua thuốc. Khi về tui c̣n thấy có hộp dầu cù là nữa, tui hỏi nó:
          Con đă nói sao mà họ đă bán dầu cho con?  Nó bảo:
          Con đưa tay quẹt lổ mũi và ôm bụng th́ họ đưa ra hộp dầu !


          Kể ra thuốc mua ở bên Miên cũng công hiệu thật, tui cảm thấy đỡ và h́nh như bịnh nó chạy qua con gái tui, v́ thấy nó cũng bắt đầu lừ đừ. Bữa trưa đó tui không ăn uống được ǵ và đĩa cơm gà được gói lại bỏ vào giỏ xách mang đi ra xe lúc 14g để bắt đầu tới Siêm Reap. Có 1 số khách ở lại, nên chuyến đi Siêm Reap c̣n lại 10 mấy người mà tất cả chỉ là người nước ngoài. Tài xế người Miên chắc là tay lái lụa nên chạy xe rất nhanh làm tui rất lo sợ. Hai bên đường cảnh vật càng về chiều càng hiu quạnh, thỉnh thoảng xe ghé quán cơm để mọi người ăn uống, nhưng tui không ăn được ǵ trong ngày hôm đó. Cơ sở hạ tầng ở đây có vẻ quá nhiều thiếu thốn, điện đèn mờ tối.


          Chiều xuống chầm chậm buồn, xe lao nhanh qua những hàng cây Thốt Nốt mờ xa như ảo ảnh của bóng nàng Ap sa Ra. Lần đầu tiên tôi thật sự ngưỡng mộ Dân Tộc này qua hành tŕnh khám phá những kỳ quan.


          Chung quanh làng mạc 2 bên đường rất vắng và tối, ở quanh vùng này h́nh như bóng đèn điện chỉ dành riêng cho Dế xài! V́ trong nhà thấy tối nhưng ngoài sân th́ thắp bóng đèn tiếp để dụ dế bay vào bẫy. Cho nên lúc đầu tui chẳng hiểu tại sao lại thắp điện ngoài sân.
          Gần đến Siêm Reap th́ hướng dẫn viên hỏi địa chỉ lưu trú của từng du khách. Tất cả đều ở khách sạn Sinh Cà Phê 20 đô 1ngày, lúc 2 mẹ con tui trả lời là: Sofitel Angkor, th́ mọi người trong đoàn đều ồ lên, nhất là tay Tây ba-lô người Anh biết tiếng Việt ngồi gần nói với tui:
          Ô giào <giàu> quá, ở đó 200 đô 1 ngày.
          Tui bèn sửa lại: Sau Sofitel !
          Anh ta lại nói: Ồ sau Sofitel mắc lắm!


          Trời ạ! thưa các bạn, có nghĩa là tui ở pḥng nhân viên của khách sạn với con gái tui, ở phía sau khách sạn, nhưng khi tui nói sau Sofitel, họ càng hiểu lầm là mẹ con tui thuộc loại du khách Vip !


          Âu đó cũng là 1 kỷ niệm vui trong chuyến xuất ngoại lần đầu.


          Xe đến văn pḥng Sinh Cà Phê lúc 8g tối, nhân viên đưa tui vào pḥng khách để gọi điện về khách sạn Sofitel cho con gái đang làm việc ở đó. Vừa mới nghe tiếng, nó mừng rỡ reo lên:
          Má ơi! trễ 2 tiếng con và các đông nghiệp lo lắm. Con sẽ đợi má trước cổng khách sạn nghen.


          Hai mẹ con lên xe Tuk Tuk hết 10 đô, xe chạy thẳng vô cổng khách sạn rồi Quẹo Ṿng Phía SAU ! Đó mới đúng là:  Sau Sofitel !

 

    
     Ba Mẹ Con                                             Xe Tuk Tuk


          Bóng con gái nhỏ bé chạy lúp xúp chạy sau xe mừng rỡ làm tui nhớ lại cảnh ngày xưa mỗi khi nó từ trường đại học Đà Lạt về nhà nghỉ hè.


          Sau một đêm từ Ninh Ḥa vô Sài G̣n, rồi hơn 1 ngày Sài G̣n-Siêm Reap, tui ngủ vùi cho tới sáng. Con gái xin nghỉ phép để dẫn mẹ và em đi chơi, cùng với 1 hướng dẫn viên người Việt gốc Miên rất dễ mến.
          Đến nơi tôi thật sự ngỡ ngàng v́ công tŕnh vĩ đại của Đất Nước này. Không hiểu sao mỗi bước chân tui đi trên thành cổ đều khiến ḷng tui xao xuyến kỳ lạ, và có cảm giác như các bậc tiền nhân vẫn c̣n quanh quẩn đâu đây với du khách.

 


Ba Mẹ Con trên đường đến Angkor Wat


          Cách làm du lịch của nước bạn cũng có nhiều điều để ta suy nghĩ. Rất từ tốn, nhẹ nhàng, lịch sự và thân thiện, tuy c̣n nhiều thiếu thốn nhưng ư thức của họ rất cao. Không chụp giựt chen lấn như ở mộ số nơi mà tui đă từng đi qua. Và tui rất hài ḷng là không có cảnh ăn xin chèo kéo, mặc dù nh́n thấy cuộc sống của họ cũng c̣n nhiều thiếu thốn.
          Buổi tối, con gái đưa tôi đi dạo và tham quan khách sạn, đi ra quầy Bar thưởng thức món Coctail và có gặp giám đốc khách sạn, đó là 1 người đàn ông Pháp lịch lăm hào hoa, con gái tui giới thiệu:
          Má ơi, đây là người quyết định cho má và em ở đây chơi với con trong thời gian luu trú.
          Tôi chào và cám ơn, sau khi trả lời phỏng vấn cảm tưởng về Sofitel Angkor của ngài giám đốc. Sau đó chúng tui ngồi thưởng thức tiếng đàn Pianô do 1 nhạc công người Phi tŕnh tấu.

 


          Ngày hôm sau, con gái dẫn đi ăn tiệc <bi bơ kiêu> do 1 nữ đồng nghiệp người Thái Lan mời. Đó là 1 nhà hàng bán rất nhiều thức ăn có cả chè các loại. Khi ăn nhà hàng bưng ra 1 cái lẩu kiễu <2 trong 1>, vừa nướng vừa chan, khi thấy tiện và lạ nên gọi chủ quán hỏi mua luôn bộ đồ nghề đó, chủ quán trả lời những cái này cũ rồi nên ra chợ mua cho mới và đẹp. Và thế là hôm sau tui cũng có 1 cái lẫu < 2 trong 1>, đúc bằng gang mới tinh, giá 10 đô, bỏ ba lô xách về.


          Các khách hàng ăn uống trong quán của nước bạn cũng có điều làm ta suy nghĩ và so sánh. Quán rất đông khách, tuy phong cách của họ không mấy lịch lăm hào hoa nhưng họ ăn uống không náo động quá như ḿnh. Nhất là lúc mọi người cùng nâng ly, người ḿnh ai cũng la tiếng: cho thật lớn để người ta giật ḿnh c̣n họ th́ không. Ngày xưa, không có mấy, nhưng bây giờ khi có dịp ăn uống với bạn bè mà nâng ly mà phải la tiếng <Dô> thật to th́ tui đây e ngại lắm.

 

       


          Tôi ngồi đợi mọi người ăn rồi ra về, và suốt những ngày ở đó tui không ăn được thức ăn địa phương. Cũng may con gái đem thức ăn rất ngon từ khách sạn về vào mỗi bữa, và tôi cứ nhớ măi cái đĩa ổ qua xào trứng do MaMa nhà bếp của khách sạn vội vàng làm bưng vào cho tui, khi thấy 3 mẹ con đang ăn cơm. Nó ngon v́ có cả tấm ḷng chân thành trong đó. Tôi thầm cảm tạ ơn trên v́ con gái tui được làm việc trong môi trường rất tốt và rất thân thiện.
          Qua mấy ngày đi ngao du trên đất nước Chùa Tháp đă đến lúc phải trở về.

 

Tác giả tại Angkor


          Con gái đă đổi một mớ tiền Miên để má đi đường chi tiêu, trên chuyến xe Mai Linh, ở các trạm dừng chân, tui lấy hết cả quà bánh và tiền Miên phân phát hết cho các trẻ em mà tui gặp. Điều tui rất thích là chúng không giành giựt xô đẩy, hoặc xin xỏ, đeo bám. Chỉ khi nào cho th́ mới cám ơn bằng cách chắp tay cúi đầu. Tôi đă ôm chúng vào ḷng và có nghe mùi khét nắng của hồn nhiên. Xe chạy nhanh qua những cái bẫy dế 2 bên đường đưa tôi đến con đường về quê mẹ, ở đó có Sài G̣n thân yêu và sau lưng là những ngày đi chơi đầy thú vị
          Khi đứng trước bức tượng Apsara tui làm 1 bài thơ con cóc!


 Ta đứng đó, nh́n em cười lặng lẽ
 Tóc bạc đầu, mặc cả bóng thời gian
 Ở bên ta, muôn vạn khối h́nh hài
 Rêu phong bước chân về trong ái ngại
 Người đă đi làm sao mà trở lại
 Chốn lâu đài, xiêm áo lẫn phù hoa
 Giờ ở đâu trên ngơ vắng nhạt nḥa
 Nghe như có tiếng cười trong mộ cổ
 Em đứng giữ cho đền soi bóng đổ
 Vũ điệu x̣e, Thốt Nốt nở nhiều hoa
 Dẫu có mưa trên tháp cổ chan ḥa
 Hay có nắng cũng làm em huyền ảo

 

 


Angkor, những ngày hè

Phạm Thanh Phong
 

 

 

 


 

Trang Văn Thơ: Phạm Thanh Phong