www.ninh-hoa.com

TORONTO GHI NHỚ
Nguyễn Văn Thành


 




 

    


Trước giờ chia tay...

 

Phần 2:

 

 

T́nh Đồng Hương

 

           Trưa đến, anh Đôn mời chúng tôi ăn trưa tại nhà hàng HongKong trong khu thương mại Pacific Mall của người Á Đông thuộc thành phố Markham.

 

           Thời gian cần thiết lái xe chừng 45 phút cho khoảng cách 30 dặm từ đền BAPS Shri Swaminarayan Mandir đến Pacific Mall.  Nhưng đă một giờ trôi qua mà chúng tôi vẫn c̣n cà nhích trên xa lộ v́ nạn kẹt xe.  Đâu phải chỉ Cali là nếm mùi kẹt xe nhưng những thành phố miền bắc này, vấn đề kẹt xe cũng không thua ǵ.  Như ở đoạn trên tôi có đề cập khí hậu có 4 mùa rơ rệt, c̣n nạn kẹt xe cũng có 2 mùa sáng tỏ như ban ngày.  Kẹt xe mùa nào cũng ngất ngư.  Kẹt xe mùa đông thường do ảnh hưởng tuyết đang rơi đường trơn cộng thêm mấy xe xúc tuyết vừa chạy  vừa rải muối làm tan tuyết, c̣n mùa hè th́ do mấy ông sửa đường đắp vá lại các tuyến đường mà do các xe xúc tuyết và nhiệt độ khắc nghiệt làm hư. 

 

           Lai lái xe, anh Lâm ngồi bên cạnh tâm sự, những người khác ngồi băng sau đang ru hồn vào giấc mộng ngắn, c̣n tôi lúc tỉnh lúc mê, lúc gật đầu lúc không v́ trời nóng và “dư âm” của trận đi bộ khá mệt ngày hôm qua vẫn c̣n làm tôi ê càng.

 

           Khúc cua gắt để xe vào băi đậu làm tôi thức giấc nh́n ra xe.  Pacific Mall trước mặt là một khu mua sắm và ăn uống của người Á Đông, to nhất của xứ Gia Nă Đại. Mall được xây cất xong sau năm 1995, tọa lạc tại góc đường Kennedy Road and Steeles Avenue trong thành phố Markham và nằm về hướng Bắc Đông Bắc của thành phố Toronto.

 

Pacific Mall

 

           Đến nơi, chúng tôi gặp anh Đôn, chị Đán chợt khen Mall này có vẻ vui hơn, nhiều gian hàng  và ấm cúng hơn Mall Phước Lộc Thọ ở Cali. Hai cháu nhỏ đói bụng, Kim Loan thích Dim Sum, sẵn có nhà hàng HongKong chuyên “Dim Sum” trong Mall rất tiện lợi nên anh Đôn mời chúng tôi bước vào.  Anh vui vẻ để mọi người tự ư lựa chọn các món ăn nấu sẵn được đem ra.  Ḍm món nào cũng thơm ngon cả, "thấy" là cái bao tử của tôi “Thụ Ng̣ tố tố !” Trong tích tắc các dĩa thức ăn với nhiều món khác nhau nóng hổi bốc hơi được bày biện trên bàn.  Nếm thử thấy ngon, “Hẩu Xực” là cái chắc.  Tôi th́ ăn nhiều bánh ướt cuốn tôm tươi vẫn chưa đủ, nhớ đến bánh ướt của quê nhà nên gọi thêm một tô hủ tiếu ḅ kho, ăn cũng được được không đến nổi “mụ hẩu xực”. Vừa ăn vừa nói chuyện Ninh Ḥa thật vui và thú vị, nói nhiều nhưng không bao giờ hết chuyện phải không anh Đôn, anh Lâm và anh Lai nữa ?

 

 Các anh Lâm, Thành, Đôn và Lai ngồi một góc bàn
với những món Dim Sum của nhà hàng HongKong

 

           Quay sang qua cuốn Đặc San Kỷ Niệm 5 Năm, một câu chuyện nhỏ “bật mí”, xin lỗi hai anh đă làm tôi không nhịn cười được.  Từ cha sanh mẹ đẻ tôi mới có một trận cười nghiêng ngửa giữa đường như thế, mong rằng hai anh thông cảm cho “phàn dậu” này.  Anh Lai th́ ngơ ngác chẳng hiểu chuyện ǵ đă xảy ra, nhưng v́ quá bận làm phó nḥm hoặc giả là chuyện riêng tư của bộ ba Lâm, Thành, Đôn nên không có vẻ quan tâm tới.  Cho dù vô t́nh hay cố ư, “Tổng Khậu” PL mà biết được chuyện này th́ ba chàng ngự lâm có nước xuất núi làm “Tôn Tẩn Hạ San” thành “Tôn Tẩn Hạ Giang” sông Dinh.

 

     

           Cười như chưa bao giờ được cười                          Anh Lâm làm cho anh Phó Nḥm ngơ ngác

 

           Thời gian ngắn nhưng t́nh dài, anh Đôn gọi bồi bàn "Thảy Xu" tiền ăn.  Anh xin nghỉ làm chiều hôm nay t́nh nguyện thay thế anh Lâm hướng dẫn chúng tôi lên thăm hai thành viên của www.ninh-hoa.com nữa, đó là vợ chồng anh Trần Ngọc Chánh (học cùng lớp với tôi ở TBT) và chị Diệp Lan Mai (tác giả của nhiều bài Đặc Sản trên ninh-hoa.com).  Trước khi chia tay, anh Lâm mời tất cả chúng tôi đến nhà anh thổi "barbecue ngoài trời", họp mặt bạn bè cho vui vào chiều ngày mai. 

 

 

 

           Anh Chánh cư ngụ tại thành phố North York, một trong những vùng phụ cận của thành phố Toronto và cách nhà anh Đôn chừng 9 cây số. V́ để  tṛ chuyện nên chúng tôi đề nghị với anh Đôn nên cất xe của ảnh ở nhà và cùng di chuyển với chúng tôi trên chiếc xe mini-Van để tâm sự nhiều hơn.

 

           Anh Đôn đồng ư về nhà, và chở tôi chạy trước c̣n anh Lai chạy theo sau. Anh Đôn cho biết ở đây mà không rành đường tắt th́ mất thời gian trên xa lộ dữ lắm, vả lại xăng mắc mà xe lại cà rịch cà tang, cà nhích cà nhích th́ qua Tết Congo mới tới đúng giờ chỉ v́ nạn kẹt xe.  Thêm vào đó, đường trong phố th́ nhỏ mà xe lại nhiều lại lắm khách bộ hành tàng tàng cù lũ, cứ thản nhiên như "ḅ kéo xe" băng qua đường, xa lộ th́ bận sửa, (như anh Thành thấy đó) đến nổi ông Thị trưởng Toronto (ư nói anh Lâm) mà c̣n về khách sạn sau tụi ḿnh cả nửa giờ dù khởi hành trước từ Pacific Mall.

 

           Anh Lâm và anh Đôn đều rành Hán Tự và đều có những bài viết rất hay về quê hương, về cha mẹ (Dục Mỹ Ngày Xưa, Những Con Đường Qua Ḍng Thời Gian, Như Nước Trong Nguồn, Nhớ Về Ba,…).  Đặc biệt bài “Những Con Đường Qua Ḍng Thời Gian” của anh Đôn đă được chị Thu Phương chọn đọc thu băng phát thanh qua mạng.  Anh Lâm nổi tiếng viết những chuyện phiếm hấp dẫn và nhức nhối làm người đọc nhận rơ lập trường dứt khoát của anh, c̣n anh Đôn làm những bài thơ t́nh làm người thưởng lăm thơ, ướt át như tôi không khỏi bùi ngùi buồn chảy nước mắt khóc cho quê hương, thân phận và người t́nh.

 

           Chính v́ điểm đó, tôi mới ṭ ṃ t́m hiểu lư do nào anh Đôn có 2 bút hiệu và được anh giải thích một cách gọn bân: Hoàng Minh Mục (ảnh hưởng Hán Tự) trong hầu hết những bài viết và thi sĩ Bán Dùi (chữ lái của thi sĩ "Bùi Giáng") mà anh yêu thích và rất đắc ư.   Anh thích thơ của thi sĩ Bùi Giáng, nhưng tôi lại thích đọc thơ của anh đượm một t́nh buồn quê hương trắc trở (đọc bài Tưởng Chừng Đă Quên, Lan Can Ngả Ba Bùng Binh, Gặp Lại Nhau,…..). 

 

           Cảm ơn anh đă xem tôi như là một người thân đáng tin cậy hơn là một đồng hương nên bộc bạch nỗi ḷng. T́nh nhà, t́nh phụ tử, t́nh bạn, t́nh yêu,…trước và sau 1975 thậm chí tuổi thơ anh cũng đều mang ra tâm sự.  Nhắc về thầy Ngô Văn Cử và trường Tiểu học Đức Trí, anh cũng đều ôn lại từng kỷ niệm làm tôi cũng nhớ lây, nhất là nhân mùa Trung Thu tôi nhớ những đêm học sinh Đức Trí đi diễn hành bằng lồng đèn (vào những năm cuối thập niên 1960).  Từng người từng tiệm buôn trên phố cũng được nhắc và hỏi lại, ai c̣n ai mất và ở đâu….Buồn nhớ lại thuở thanh b́nh của Ninh Ḥa, thuở mà con chim bói cá lượn trên ḍng sông Dinh bắt cá, nay c̣n không ? (hỏi anh Đôn trong bài viết Những Con Đường Qua Ḍng Thời Gian).

 

           Tới nhà anh Đôn, chúng tôi gặp chị Dững, bà xă anh Đôn và là cựu nữ sinh TH TBT niên khóa 67-74). Chúng tôi có mời chị cùng đi cho vui nhưng rất tiếc chị bận chút việc với đứa con gái nên hẹn sẽ gặp ngày mai.

 

           Anh Đôn cùng đi chung xe và chỉ đường anh Lai lái, chỉ 15 phút sau chúng tôi có mặt tại ṭa nhà chung cư của vợ chồng anh Chánh.  Gặp gỡ chúng tôi, hai vợ chồng mừng rỡ đón tiếp ân cần nói chuyện đủ thứ, con gái anh Chánh cứ nằng nặc mời ở lại dùng cơm với gia đ́nh nhưng chúng tôi hẹn một dịp khác.

 

           Xin nói một chút về tôi và anh Chánh.  Cả hai chia tay Trần B́nh Trọng, tuy theo học 3 năm nhị cấp tại trường Trung học Vơ Tánh, Nha Trang, nhưng cả hai không gặp nhau. Sau năm đệ nhất, tôi và anh Chánh mỗi người một ngă.   Sau này, tôi mới biết anh theo học và tốt nghiệp Đại học Sư Phạm Cần Thơ, trong lúc tôi theo học tại Đại học Khoa học Sài G̣n.  Hoàn cảnh chiến tranh trở nên khốc liệt, sự gặp gỡ càng khó khăn bội phần.  Nhưng cuộc đời đầu ngờ trước được, có ai đâu nghĩ rằng phép mầu nhiệm của cây cầu www.ninh-hoa.com đă làm sợi dây liên lạc mật thiết tạo cho tôi cơ hội gặp lại anh, thầy và các bạn cùng lớp khác tại hải ngoại như thầy Lê Văn Ngô (gặp lại thầy tại Florida và Cali kể từ năm 1962), chị Nguyễn Thị Tri (bên Pháp), chị Hà Thị Thu Dung và chị Hoàng Thị Đào (bên Gia Nă Đại), anh Đường Hào (bên Washington), và chị Lê Thị Hứng (trong đội múa "Tiếng Trống Cao Nguyên" của lớp tôi, tại Modesto, Ca).

 

   

           Hai người bạn cùng lớp TBT: Thành và Chánh            Anh Trần Ngọc Chánh và phu nhân Diệp Lan Mai

 

           Tranh thủ chụp xong vài Pô h́nh kỷ niệm gia đ́nh, anh chị Chánh tiễn chúng tôi ra ngoài chỗ đậu xe.  Chị Chánh (tức chị Diệp Lan Mai) c̣n tâm sự  thêm về một ít bạn gái cùng học thời Đệ Nhất Cấp trường nữ TH. Chuyện c̣n dài nhưng Trời đă chập chạ tối, chúng tôi vẫn c̣n luyến lưu không muốn chia tay.

 

Tranh thủ một Pô h́nh trước khi chia tay...

 

           Trên đường về lại nhà anh Đôn, trời tổi hẳn. Nhờ dân cư người Việt trong những vùng phụ cận như North York, Brampton, Mississauga, v.v…của thành phố Toronto chiếm hơn phân nửa (gần 100 ngàn) trong tổng số người Việt của thành phố Toronto (gần 200 ngàn) nên dọc đường có nhiều quán ăn Việt Nam với đèn điện chiếu sáng đủ màu.  Chúng tôi ghé vào một quán ăn Việt Nam để ăn tối.  Những tô phở nóng đặc biệt với tái gầu tái sách thuần túy Việt Nam làm ấm ḷng chúng tôi. Về đến nhà anh Đôn đă hơn 10 giờ đêm, nhưng để yên tâm,  anh Đôn phải chạy trước đưa chúng tôi về lại khách sạn an toàn.

 

 

           Theo sự hướng dẫn đường đi bằng “hệ thống định vị toàn cầu” của chiếc GPS (Global Positioning System – dẫn đường đi bằng bản đồ trực tuyến qua hệ thống vệ tinh) mà anh Lâm cho mượn, chúng tôi lái xe đến nhà anh Lâm từ một Shopping ở Mississauga, ở đó chúng tôi đi mua sắm cả buổi sáng. 

 

           Tại nhà anh Lâm, chúng tôi có mặt sớm nhất.  Nh́n từ ngoài, đó là một ngôi nhà khang trang, thoáng khí và mát mẻ, cây cảnh trồng rất khéo tay trông mát mắt, nhà “Thị trưởng Toronto” hồi giờ tôi chỉ xem qua h́nh ảnh gửi trong nhóm, giờ th́ trước mắt tôi rất thơ mộng.  Hèn chi nàng Tuyết Ninh Ḥa bỏ “Thị trưởng San Diego” lẫn tôi lên thăm anh vào những mùa Đông băng giá rét mướt !

 

           Anh Lâm mở cửa đón tiếp mọi người, chúng tôi chào chị Lâm và được chị mời ngồi vào ghế sofa.  Chưa kịp ngồi, tôi xin phép đi ra sau quan sát và t́m được một chỗ ngồi ngoài trời lư tưởng có mái che, có bàn dài để đồ nhậu, bên cạnh là một ḷ nướng thịt.  Anh Lâm cho biết Commandant Thủ rất thích chỗ này, ông ấy cũng ngồi chỗ này nhân kỳ cùng anh Lê Duy Mậu ghé thăm.  Đảo mắt nh́n thấy mấy chậu rau sống tươi tốt đặt sau hè tôi mới cảm nhận anh chị Lâm khéo tay lắm, cây ớt xum xuê trái màu sắc xanh đỏ vàng lợt tươi thắm, cây cỏ thiên nhiên rất phù hợp với buổi hội ngộ trong vài phút tới.

 

           Trời chiều bắt đầu mang theo gió lạnh, mùi tôm nướng phảng phất.  Anh Lâm khui chai rượu Remy Martin loại XO quư phái mắc tiền mời chúng tôi khai vị.  Mấy con tôm nướng đầu tiên trong dĩa c̣n bốc khói, anh Lâm mời tôi và Lai. 

 

Rượu đến gốc cây ta sẽ nhấp

Nh́n xem phú quư tựa chiêm bao

Đúng là “Cảnh Nhàn” của Nguyễn Bỉnh Khiêm

 

Trời ! cảnh tiên bồng không bằng !

 

           Lai th́ kiêng ăn tôm nhiều nên tôi ăn thế, vả lại Lai lại không uống được nhiều rượu mạnh nên tôi cũng uống giùm Lai. Chất Ethanol thấm sâu vào cơ thể làm tôi nóng máy, bắt đầu ngà ngà say nhưng vẫn tỉnh táo lắng nghe anh Lâm đề nghị chuyện liên quan đến việc thực hiện cuốn Đặc San thứ hai.

 

           V́ anh Lâm đă dự trù sẵn các loại rượu, nên anh tiếp tục khui thêm các loại rượu quư khác đăi bạn, đúng là “rượu ngon phải có bạn hiền”.  Anh giới thiệu với tôi và Lai một loại rượu chát nổi tiếng có khả năng làm tiêu thực và mắc nhất trong các loại rượu chát nổi tiếng của Gia Nă Đại.  Đó là rượu “Ice Wine” được chế tạo từ trái nho đông lạnh mà anh Lâm đă giải thích như thế trên đường đi viếng thác Niagara Falls.

 

   

                    Anh Lai cũng đ̣i cụng ly...??                      T́m về "Tổ ấm" trong căn nhà của anh chị Lâm

 

           Nghe có tiếng rộn ră trong nhà, mừng thấy anh chị Đôn đă có mặt, tôi chưa kịp chào hỏi th́ anh Đôn đă có công tác mới “Đi chở giùm thầy Lê Văn Banh và cô Hồng Vân”.  Tôi chưa gặp thầy cô bao giờ nhưng nghe anh Lâm giới thiệu cặp thầy cô này rất say mê bài vở và h́nh ảnh quê hương trên www.ninh-hoa.com.  Anh Lâm c̣n cho biết là anh chưa đọc hết cuốn Đặc San, bèn phải “hy sinh” cho thầy mượn đọc trước.  Tôi nghe mà cảm động, biết vậy tôi đă gửi tặng thây cô cuốn Đặc San rồi.  Tôi tự trách tôi là dự tính mang theo 10 cuốn trước khi đi nhưng giờ phút cuối xếp va-li lại bỏ quên….

 

           Chị Đôn bước ra ngoài, tôi gật đầu chào chị, cũng vừa lúc anh Đôn quay về với thầy cô.  Chúng tôi đứng dậy tự giới thiệu với thầy Banh và cô Hồng Vân.  Thầy Banh khen ngợi về việc chủ trương và thực hiện cuốn Đặc San Kỷ Niệm 5 Năm rất đầy ư nghĩa, những bài vở quê hương, t́nh yêu và kỷ niệm lôi cuốn thầy cô đến nổi cô giành đọc trước.  Thầy Banh cho biết thầy là em ruột của Bác Sĩ Lê Ánh quê ở ḥn Khói, và sau khi tốt nghiệp Sư phạm Qui Nhơn thầy được bổ về Ninh Ḥa dạy thực tập tại trường Pháp Việt.  Anh Lâm xen vào nói thầy cũng từng dạy lớp chị Trương Thị Thức (phu nhân của anh Phạm Tín An Ninh) ở trường này. 

 

           Nghe giọng Huế của cô Hồng Vân, tôi mau miệng đọc 2 câu thơ :

“Học tṛ xứ Quảng ra thi

Thấy con gái Huế bỏ đi không đành”

           Tôi hỏi thầy: Thầy chỉ là học sinh “xứ Ninh“ mà có bùa phép nào làm thầy “không đành bỏ đi” hay vậy, thầy cười không đáp !

 

           Vâng, cô Hồng Vân người Huế và học cùng lớp đệ tứ với cô Lê Thị Đào tại trường Cường Để;  té ra lại quen biết với nhau cả trong ninh-hoa.com, một người viết mà nhiều người đọc.

 

           Tay bắt mặt mừng cũng chưa xong, chúng tôi hối với nhau sắp hàng chụp chung nhiều Pô h́nh kỷ niệm cho buổi gặp gỡ đồng hương.  Trời bắt đầu tối, thần giao cách cảm sao đó mà trên trời có đàn chim gọi nhau mỏi cánh bay ngang nhà anh Lâm đang t́m đường về tổ ấm.  Chúng tôi cũng thế là những con chim từ xa cũng t́m về tổ ấm đêm nay tại pḥng khách của nhà anh Lâm. Cảm ơn các anh chị, thầy cô đă tṛ chuyện, nói về quê hương Ninh Ḥa, về trang Web, kẻ ở người đi, cụng ly suốt buổi gặp gỡ và sưởi ấm chúng tôi mà đến phút chia tay chúng tôi không khỏi bùi ngùi xúc động.

 

  

                               Quư Bà                                                           Một góc vườn rau của anh chị Phó Đức Lâm

 

           Cuộc vui nào rồi cũng tàn, chúng tôi khó nhọc đứng dậy chia tay, bịn rịn bỏ lại sau lưng những niềm vui chưa trọn vẹn cho t́nh đồng hương thắm thiết. Ba ngày thật quá ngắn, cá nhân tôi và gia đ́nh tôi nói riêng cùng các đồng hương nói chung, trang Web www.ninh-hoa.com là do công lao năm châu bốn bể đồng hương và thân hữu Ninh Ḥa góp sức tạo nên.  Nhờ vậy cây cầu nối www.ninh-hoa.com thiêng liêng đó, tôi mới có dịp gặp các anh chị, thầy cô với những cái bắt tay thân t́nh và những nụ cười khó quên.  Một anh Cựng mau mắn giúp đỡ, một Thu Phương điềm đạm, một anh Dũng sốt sắng, một chị Mỹ dịu dàng, một anh Tấn chị Lạc nhiệt t́nh, một anh Sơn chị Nết hiền lành, ai nói ǵ cũng nghe cũng tin, một Lai Đán cởi mở, một chị Minh Nguyệt với chồng dễ thương, có sao nói vậy, một anh Hồ chị Cư hiếu khách, một anh Dược nhiệt t́nh, một chị Thi Thi và anh Sinh tận tâm, một anh Đôn chị Dững thân t́nh, một anh Lâm và bà xă nhân hậu, một anh Chánh chị Mai quí bạn, một anh Thinh và bà xă chất phác, trầm lặng giúp đỡ bạn,..…cùng với Thầy Ngô cô Hà đáng kính và c̣n c̣n nữa……

 

           Tôi không c̣n cách nào để diễn tả hết sự nhiệm mầu của www.ninh-hoa.com đă cho tôi những giây phút thần tiên trong cuộc đời t́m lại bên nhau những đồng hương, những bạn bè, những thầy cô để rồi vui đó rồi lại chia tay. Cuộc đời mà lỵ !

 

           Nhưng ít ra, chúng ta cũng có cơ hội gặp nhau dù chỉ một lần, trong đoạn đường c̣n lại quá ngắn này.

 

HẾT

 

(viết xong ngày 20 tháng 9 năm 2008)

 

 

Trang Văn Thơ: Nguyễn Văn Thành

 

Trờ về Phần 1:     1