www.ninh-hoa.com

Ba Tuần Lêu Lổng ở Trung Quốc   -   Nguyễn Văn Thành


 




 

 
                                   
 1  2  3  4  5  6 

        Kỳ 5:   


Đi một đoạn đường thưa người hơn, bạn tôi kề bên tai tôi nói nhỏ:
- Khi về pḥng khách sạn, ông sẽ tâm sự với tôi nhiều hơn về những ǵ tôi muốn biết về Trung Quốc v́ anh chàng tài xế Taxi kia có thể là một công an ch́m.

Tôi gật đầu hiểu.

Bạn tôi với cái cặp nhỏ trong tay đi bộ rất nhanh; chắc chắn cuộc sống ở chính quê hương của ông làm ông phải tất bật vội vă như vậy. Nhớ lại khi xưa ông tu nghiệp ở Đại học Minnesota, lúc nào ông cũng có cái xách tay nhỏ đựng đồ ăn vừa đủ cho tôi và ông ăn trưa. Ông chỉnh tề, mau lẹ trong khi tôi lè phè khoan thai nên đi bộ theo ông gần hụt hơi. Trung Tâm Thương Mại Vương Phủ Tỉnh về đêm ấm cúng, đường xá ngắn và chật, dập d́u khách bộ hành. Như một thói quen ông thân thiện nắm chặt vai tôi vừa đi vừa nói chuyện huyên thuyên trong đó tôi không khỏi có nhiều thắc mắc và không giải tỏa được những điều tôi muốn biết về Trung Quốc nên ghi nhận để hỏi ông sau.

Ảnh: Nguyễn Văn Thành
Một góc của Vương Phủ Tỉnh về đêm

Chợt nhà hàng McDonald trước mặt làm ông nhớ lại thời vàng son ở Mỹ. Ông tâm sự với tôi là đă tắp vào những nhà hàng loại này trên đường chúng tôi đi thăm Atlantic City, một trong những “thiên đường” của Mỹ sau Las Vegas. Như vậy trong ngày, tôi đă nh́n thấy hai cái logo quen thuộc "KFC" và "M", đó là 2 trong số những Logo của những nhà hàng thuộc loại "fast foods" trên đất Mỹ.

Băng qua phía bên kia đường Wangfujing, bạn tôi ngoái đầu nói với tôi:
- Trước mắt là một nhà hàng nhỏ chuyên môn món ăn đặc thù Vịt Quay Bắc Kinh.

Chúng tôi bước vào và thấy nhiều thực khách chờ đợi. Không gian không được khoáng đăng cho lắm v́ mùi vịt quay và mùi của thực khách trộn lẫn làm tôi ngộp khó chịu nhưng may nhờ một người làm việc trong nhà hàng quen biết với bạn tôi nên chúng tôi được đăi ngộ hết sức đặc biệt một bàn riêng biệt có thể ngắm phố xá đông vui, qua những tấm kính xung quanh. Những bức tranh phong cảnh Bắc Kinh cũ kỹ treo trên tường chủ yếu tôn thêm nét đặc thù "vịt quay Bắc Kinh" vốn có nhưng bị khói vịt quay đóng bám vào lâu ngày làm mờ trong đó có h́nh Vạn Lư Trường Thành, nơi mà bạn tôi sẽ đưa tôi đi tham quan vào ngày mai...

Ông giới thiệu tôi với người bạn đó. Cả hai chúng tôi đều không uống rượu dù được ông bạn ấy ân cần mời nhưng v́ cần sự tỉnh táo để đi dạo phố và t́m đường về khách sạn đêm khuya nên chỉ uống trà nóng đậm mà theo lời ông giải thích sẽ trợ giúp bao tử làm tiêu mỡ. Sẵn nói về rượu, bạn tôi cho biết rằng hiện giờ chỉ có bia Thanh Đảo là nhăn hiệu quốc tế uy tín nhất của Trung Quốc. Ở đây rượu mạnh và đắc tiền như rượu Mao Đài (56oC) nổi tiếng cho đến các loại rượu thông thường như Thần Phụ tửu, Khổng Phụ tửu, Mai Quế Lộ (thông dụng ở Quảng Đông).... Rượu chát đỏ như Can Hồng Bồ Đào Tửu v.v... Và các món đặc sản của người Trung Quốc bao gồm đậu phụ cay tê, vịt quay Bắc Kinh.....

Trong khi chờ đợi thức ăn, ông hỏi tôi ăn uống như thế nào ở dưới Thượng Hải, Tô Châu, Hàng Châu, Vô Tích....

- Thực t́nh, tôi chỉ thích món hoành thánh chiên và luộc mà ông đă chỉ tôi làm và nấu cho gia đ́nh tôi ăn khi c̣n ở Mỹ mà măi đến bây giờ đứa con trai lớn của tôi vẫn c̣n nhắc đến món Wonton bất hủ của Uncle Lu. C̣n những món ăn địa phương mà tôi đă ăn qua tuần trước có thể là những thứ sang trọng đối với người dân bản xứ, nhưng phẩm chất th́ thua xa những món ăn Tàu mà chúng ta từng được nếm ở Mỹ. Bữa ăn nào cũng vậy, nhà hàng dọn ra cả thảy 10 món cho bàn 10 người ăn hầu hết là các món xào rất nhiều dầu, thưa thớt thịt cá và thịt mỡ nhiều hơn thịt nạc, cá nhiều xương... Như ông biết, sông Mississippi ở Mỹ có rất nhiều cá chép, chỉ cần vài hột bắp móc vào lưỡi câu là bắt chúng rất dễ dàng nhưng phải quăng lại xuống nước hoặc vào thùng rác v́ thịt dở, tanh và nhiều xương nên chúng ta không ăn. Trái lại ở đây, thịt cá chép rất thông dụng xuất hiện trong thực đơn của các nhà hàng... Tôi thích món đậu hủ chưng v́ ít mỡ hơn, và chỉ ăn qua loa những món khác.

Tại sao người Trung Quốc dùng dầu mỡ nhiều trong các món ăn xào, chiên?

Ông cười trả lời một cách gọn bâng:
- V́ là dân xứ lạnh nên thích ăn nhiều dầu mỡ để chống rét !!!
- Ồ, really !

Cô chạy bàn dọn ra bàn chúng tôi một đĩa “chân vịt rút xương”, đó là món ăn khai vị. Tôi nh́n sửng đĩa thịt nguội, định hỏi bạn tôi “sao không là đĩa vịt quay?” nhưng ông đă kịp thêm vào:

- Họ sẽ đem thêm những món chiên ăn chơi như gan, mề, tim và món súp ḷng vịt sau cùng. Đây là nhà hàng chuyên các món ăn nấu bằng thịt vịt hầm bà lằng nào luộc, hầm, quay, nướng, hấp, chiên...

- Đó là phong tục của từng tỉnh ở Trung Quốc. Người Việt Nam th́ dùng nước mắm để nêm nếm, để chấm trong khi người Trung Quốc dùng muối hay x́ dầu để ướp. Gia vị th́ rất phong phú đậm đà không thể thiếu trong cách nấu nướng như gừng, quế, ngũ vị hương, đại hồi, trần b́, rượu trắng, hành, hẹ, hắc x́ dầu, tương đen, kim châm, bột ngọt (monosodium glutamate, gọi tắt là MSG).v..v...

- Bí quyết và kỹ thuật nấu ăn rất quan trọng, tỷ dụ như xá xíu được phết với một lớp mật ong, c̣n vịt quay Bắc Kinh được phết với mật của đường non (đường mạch nha) pha muối nấu sôi có màu vàng đậm.

Ông giải thích thêm:
- V́ là Kinh Đô nên các thí sinh xưa kia thuộc các giới văn quan nho sĩ từ các nơi đổ về đây thi cử, làm quan nên văn hóa ẩm thực Bắc Kinh chịu nhiều ảnh hưởng. Khẩu vị thay đổi v́ có sự trao đổi và chế biến của những người từ những tỉnh khác nhau của Trung Quốc lên Bắc Kinh sinh sống. Thí dụ món cá của tiên sinh Ngô Diên Sanh, người gốc Tô Châu cũng nổi tiếng số một ở Bắc Kinh..v.v...
- Nhưng sao vịt Bắc Kinh lại nhiều người biết ? Tôi hỏi.

- Sờ dĩ như vậy v́ vịt được chuẩn bị với bí quyết riêng
rồi mới quay bằng phương pháp thủ công. Loại vịt dùng để quay này được nuôi ở Bắc Kinh rất công phu và chọn rất kỹ càng sau khi nuôi đủ ba tháng, có lưng dài, cánh và chân ngắn, mập úc núc nhờ ăn nhiều chất đạm (Protein) trong đậu nành. Để giữ bộ da nguyên vẹn, bộ đồ ḷng vịt được rút ra một cách khéo léo từ phía dưới cái phao câu của con vịt. Sau đó, phao câu được bịt kín không cho nước vịt nóng chảy ra từ bên trong trong thời gian nướng thịt. Người ta dùng một loại đũa sắt đặc biệt để căng rộng hai cánh vịt. Da được căng phồng và phết vài lần với lớp đường mạch nha (mật đường non) có pha chút muối nấu chảy. Giai đoạn phơi vịt cho khô cũng rất quan trọng, mất một thời gian khoảng nửa buổi. Xong tới giai đoạn nướng vịt bằng “lửa xém” (xa ngọn lửa) trong ḷ được đốt chủ yếu bằng vỏ của trái nhản, trái mơ, táo tàu hay bằng các loại vỏ trái cây thơm khác. Điều chỉnh ngọn lửa cũng khá nghệ thuật đ̣i hỏi sự cực nhọc và kiên nhẫn của những người thợ thủ công canh lửa và nướng thịt. Đại cương là như vậy !

Nghe ông kể tôi liên tưởng đến món gà xối mỡ ở Việt Nam, và thèm bánh tráng phồng được phết lên một lớp đường kẹo mạch nha mà hồi nhỏ tôi hay ăn trong tuổi ấu thơ ở Ninh Ḥa.

Sự chờ đợi của tôi đến; trên bàn là một đĩa thịt vịt lớn có da màu đỏ đậm bốc khói. Người đầu bếp đă khéo tay chặt thịt vịt đều đặn, lấy hết xương và sắp thành h́nh tṛn được phủ vài cọng hành lá.

Sau khi mời nhau ăn, bạn tôi ăn vịt quay với loại bánh bao không nhân và nước tương "đậu xị hay tàu x́" màu đen giống như Hoisin sauce thường thấy bán ở các tiệm thực phẩm Việt Nam. Nước chấm cũng rất quan trọng v́ "tả pín lù" ở Việt Nam ngon nhờ có nước chấm nên nhờ vậy mà thịt vịt quay Bắc Kinh cũng bớt lạt lẽo.

Ông ăn ngon lành nhưng tôi đang thèm một ổ bánh ḿ ḍn hay một tô cơm v́ ăn theo kiểu của bạn tôi (với bánh bao không nhân) không hạp với tôi. V́ bánh ḿ chắc chắn không có nên tôi nói với bạn tôi:
- "Ngọ sứ phán !"

Một tô cơm nóng liền được dọn ra cho tôi cũng đúng lúc bạn tôi đưa tay vào cái cặp lấy ra một bịch ớt sừng rồi đưa cho tôi. Tôi ngạc nhiên vô cùng nói:
- "..Uncle Lu,...sé sé ń !!!"
Ông quả thật hiểu và quan tâm tôi một cách sâu đậm đến thế !

Tôi bắt đầu nếm thử vài miếng da ḍn rụm, mỏng và ngon nhưng thịt th́ lạt không có mùi vị vịt quay và không ngon bằng vịt quay của tiệm House of Wu ở Minnesota cách nhà tôi chừng 1 dặm đường. Tôi châu mày hơi thất vọng nhưng v́ mấy ngày nay chẳng có một hột cơm nào trong bụng nên ăn ngon lành với cơm và thịt chấm nước tương dầm ớt tươi. Tôi ước có đĩa rau sống nhưng ở xứ này mà t́m đĩa rau sống trong nhà hàng th́ có nước lên mù u mà t́m.

Tôi khen ngon:

- "Hầu sứ !..."

Ông gật đầu:

- "Hầu..hầu....

- Nhưng c̣n phần xương đâu ? Tôi hỏi.

- Họ dùng xương vịt để nấu súp vịt.

Người Trung Quốc thật tỉ mỉ sử dụng thịt của gia cầm từ A đến Z không bỏ bộ phận nào cả, đúng như câu của người Việt ḿnh hay nói: "Hết nạc vạc tới xương xẩu".

Thấy ông bưng tô súp húp ngon lành, c̣n tôi th́ ăn uống không được mạnh miệng v́ nhà vệ sinh (Toilet) của  nhà hàng không được vệ sinh lắm mà tôi lại phải cần đi lần nữa để được thoải mái đi dạo phố trước khi trở về khách sạn.

Ông tế nhị tính tiền ăn với ông bạn trong quán từ hồi nào mà tôi chẳng hay biết v́ họ nói với nhau bằng tiếng nói riêng của họ. Bạn tôi không bao giờ nói với tôi giá cả đă trả bao nhiêu nhưng tôi đoán chừng 20 đô-la Mỹ.

Nh́n đồng hồ gần 9 giờ đêm, chúng tôi rời nhà hàng đi dạo phố cho tiêu cơm.

(C̣n tiếp)

 

 


Nguyễn Văn Thành
        26/10/2005

 

 

 

 

                      1  2  3  4  5  6  


                 1  2  3  4  5  6  7  

        Kỳ 6:   


Trở về lại pḥng khách sạn, chúng tôi có nhiều chuyện để hàn huyên với nhau măi đến khuya. Ông kể tôi nghe nhiều chi tiết về giáo dục, đời sống, kinh tế, địa lư, và lịch sử của Trung Quốc và cũng không quên kể thêm về Vạn Lư Trường Thành. Ông sắp xếp chương tŕnh đi tham quan tuần tự dành cho tôi trong tuần, theo đó ngày mốt ông sẽ đưa tôi đến thăm công trường Thiên An Môn nổi tiếng, là nơi có lần sinh viên Bắc Kinh đă biểu t́nh đ̣i tự do dân chủ và bị xe tăng đàn áp dă man vào ngày 4 tháng 6 năm 1989.  Như mọi du khách khác, việc đầu tiên của tôi là thích đi xem Vạn Lư Trường Thành, một công tŕnh đồ sộ và là biểu tượng của Bắc Kinh, Trung Quốc. Nhấp chút trà nóng, ông chăm chú nghe tôi kể ḥn Vọng Phu ở quê tôi; cũng là biểu tượng của Ninh Ḥa, một thị trấn bé nhỏ của Việt Nam.

Tôi nhớ có lần đọc bài: Dục Mỹ - Quê Xưa Yêu Dấu của chị Hà Thị Thu Thủy, trong đó có đoạn chị lột tả tấm ḷng thủy chung của người đàn bà Việt Nam: "Xa hơn nữa, một dăy núi cao vời vợi với hai chóp núi cao và thấp, nằm kế cận bên nhau mà người dân Dục Mỹ gọi là núi Vọng Phu. Đây là một ngọn núi lịch sử làm tôi rất hănh diện cho quê nhỏ của tôi bởi lẽ theo truyền thuyết xa xưa truyền tụng về một sự tích nói lên sự chung thủy của người phụ nữ chính chuyên bồng con chờ chồng biền biệt ngoài quan san biên ải, và đặc biệt nhắc tôi nhớ lại 3 bài hát bất hủ "Ḥn Vọng Phu 1,2,3" do cố nhạc sĩ Lê Thương sáng tác".

Nhạc sĩ Lê Thương tài ba của Việt Nam tôi, chắc chắn thương xót cho số phận của người đàn bà trước nỗi thống khổ, chinh chiến của đất nước nên xúc cảm và sáng tác để đời 3 bản nhạc Ḥn Vọng Phu. Minh họa bài trường ca này, ca sĩ Hoàng Oanh có giọng mà tôi yêu mến nhất trong đầu thập niên 1960 đă cùng với Duy Khánh, cất giọng ngâm truyền cảm qua 4 câu thơ mở đầu cho bản nhạc:

"Trống Trường Thành lung lay bóng nguyệt

Khói Cam Tuyền mờ mịt thức mây,

Chín tầng, gươm báu trao tay

Nửa đêm truyền hịch định ngày xuất chinh..."

Xem như vậy, chúng ta thấy h́nh ảnh Trường Thành của Bắc Kinh cũng đă đi vào nền văn học cổ của Việt Nam trong tác phẩm "Chinh Phụ Ngâm" diễn Nôm của bà Đoàn Thị Điểm, nguyên tác của Đặng Trần Côn viết bằng chữ Nho như sau:

“Cổ bề thanh động Trường Thành nguyệt

Phong vũ ảnh ám Cam Toàn vân

Cửu trùng án kiếm khử dương tịch

Bán dạ phi hịch truyền tướng quân...."

Cam Tuyền là tên của một vùng núi ở phía Tây Bắc Trung Quốc và Trường Thành là một công sự pḥng thủ kiên cố để bảo vệ Bắc Kinh. Khi phát hiện giặc xâm lăng biên ải, quan quân dùng kỹ thuật "un khói" ban ngày và "đốt lửa” ban đêm để làm tín hiệu cảnh giác, c̣n trống được đánh liên hồi để báo động.

Bạn tôi kể rằng:
Vạn Lư Trường Thành là một công tŕnh xây dựng vĩ đại nhất ở Trung Hoa chạy dài từ Đông sang Tây của dăy núi Yên Sơn. Như tên gọi, đó là bức tường thành dài 10.000 lư (vạn lư), nhưng trên thực tế dài khoảng 6.700 cây số hay trên 13400 lư (1 lư = 0.5 cây số), do nhiều lần được tu bổ và nới rộng ngang qua Hồ Bắc, Thiên Tân, Bắc Kinh, Sơn Tây, Nội Mông, Ninh Hạ, Thiểm Tây và Cam Túc.

Thời Xuân Thu (770-476) và Chiến Quốc (476-255) trước Công Nguyên, lănh thổ Trung Quốc bị phân chia thành nhiều tiểu quốc liên miên xâm lấn đánh nhau nên bức Trường Thành được xây để ngăn chận các cuộc xâm lăng từ phương Bắc của quân Hung Nô (bây giờ là đất Nội Mông), bộ tộc Nữ Chân, Liêu (đất Măn Châu). Khi nhà Tần (221-207 trước Công Nguyên) thống nhất được Trung Quốc năm 221, vua Tần Thủy Hoàng (Qin Shi Huangdi) đă đề cử tướng Mông Điềm xây một hệ thống pḥng vệ kiên cố, bằng cách nối liền các khúc thành lũy lẻ tẻ đă xây từ trước. Ông đă dùng sức lực của 1 triệu người dân thực hiện việc kiến tạo Trường Thành và được hoàn tất vào triều đại Minh (1368- 1644). Trong đời nhà Minh, Trường Thành được tu bổ thêm qua thời gian và giữ h́nh thể có sẵn đến ngày hôm nay. V́ làm việc quá sức lực trong những điều kiện như đói khát, thời tiết quá khắc nghiệt và lạnh lẽo của Bắc Kinh nên hàng vạn người dân lao động đă bỏ ḿnh, và xác của họ bị chôn vùi tại chân của Vạn Lư Trường Thành. Chính v́ vậy, bức Trường Thành lịch sử này c̣n có một tên khác là "Nghĩa trang dài nhất thế giới".

V́ là một công tŕnh đồ sộ do mồ hôi và nước mắt của nhân dân Trung Quốc tạo dựng và là biểu tượng chính của Trung Quốc nên Mao Trạch Đông có một câu thơ mà măi đến ngày nay c̣n nhiều người nhắc nhở: "Bất đáo Trường Thành phi hảo hán", nghĩa là: "Chưa đến Trường Thành th́ không phải là người hùng". Tổng thống Hoa Kỳ, Richard Nixon, trong chuyến thăm Vạn Lư Trường Thành cùng đoàn tùy tùng cũng đă phát biểu: "Đây là một bức tường thành vĩ đại. Chỉ có một dân tộc vĩ đại, với một quá khứ vĩ đại, mới thực hiện được một công tŕnh vĩ đại như thế"....

Đồng hồ số (Digital) của tôi điểm 2 giờ sáng. Đêm đă khuya, nhưng cả hai chúng tôi vẫn chưa buồn ngủ. Bạn tôi bảo mọi chuyện sẽ được ông lo toan và xếp đặt kể luôn việc thuê xe cho cuộc hành tŕnh Vạn Lư Trường Thành trong vài giờ tới. Ông căn dặn tôi nên ngủ cho khỏe rồi thức dậy lúc nào th́ đi lúc đó. Tôi yên tâm làm một giấc đến sáng....

Ảnh: Nguyễn Văn Thành
Vạn Lư Trường Thành

Rời khỏi giường, tôi kéo cái màn cửa nặng tŕnh trịch, dụi mắt t́m ánh b́nh minh bên ngoài cửa sổ. Lớp sương mù xám tro vẫn dày đặc bao phủ thành phố Bắc Kinh. Cảnh vật vẫn thế nằm im ĺm chờ chút ánh nắng ban mai. Vào giờ này hôm qua, đường xá nhộn nhịp với xe cộ nhưng giờ bỗng thưa thớt. Tôi sực nhớ hôm nay thứ bảy, dân Bắc Kinh chắc c̣n ngái ngủ. Chuẩn bị xong, bạn tôi cũng vừa về tới pḥng.  Ông lúc nào cũng cười tươi trên mặt và nói nhiều. Tôi nghĩ rằng ông đi lo xe cho chuyến tham quan nhưng sự thật ông đi tập bài "Tái Chí" và ghé tiệm mua đôi giày Tennis cho tôi, chút thức ăn và hai chai nước bỏ cặp mang theo. Ông định gọi tôi đi tập thể dục cho khỏe nhưng v́ tôi thức trắng đêm trên chuyến xe lửa nên khuyên tôi ngủ tốt hơn. Dù chuyện ǵ đi nữa, hăy để đến ngày mai sẽ tính!

V́ tôi đă thỏa thuận trước với ông nên chúng tôi xuống nhà hàng của khách sạn ăn điểm tâm kiểu Mỹ mà ông đă không có dịp thưởng thức kể từ khi ông rời xứ Mỹ cách nay gần 23 năm. Giống như những nhà hàng loại 4, 5 sao ở Thượng Hải, thức ăn Tàu bày ra trên bàn không bao gồm hủ tiếu hay ḿ, chỉ gia tăng nhiều loại cháo trắng khác nhau được ăn với trứng vịt muối, cải bắp thảo hay dưa leo ngâm x́ dầu làm chua v.v...kèm theo trứng ướp thuốc Bắc luộc có vỏ đập bễ màu nâu, bánh bao ngọt có nhân đậu đen, đậu đỏ hay không nhân. Bạn tôi ăn ngon lành với vài món Mỹ như bánh ḿ Sandwich nướng (French toast) với bơ, trứng omelette, thịt ba rọi chiên (bacon), uống ly nước cam và sữa tươi. Tôi chỉ ăn qua sơ sơ vài chén cháo với trứng bắp thảo, đặc biệt uống chút cà-phê. Chỉ ăn sáng qua loa như vậy mà đến lúc nhận hóa đơn trả tiền độ 20 đô-la, tôi mới biết quá mắc.

Chiếc xe Mini Van hiệu Caravan của Mỹ có mặt trước khách sạn chờ chúng tôi khoảng 10 giờ. Trên xe có 3 người khách khác (2 Anh và 1 Á), anh tài xế Trung Quốc, bạn tôi và tôi, tất cả 6 người vừa đủ chỗ cho chuyến xe đi chinh phục Vạn Lư Trường Thành. Tôi lịch sự chào và giới thiệu với mọi người chúng tôi là du khách đến đây từ Mỹ.
Tôi hớn hở v́ mơ ước của tôi được một lần đặt chân đến Vạn Lư Trường Thành đến giờ mới thực hiện. Bạn tôi cho biết Trường Thành nằm về phía Bắc cách thành phố Bắc Kinh khoảng 75 cây số và thời gian đi đến đó mất độ 1 giờ. Giao thông dễ dàng, xe chạy bon bon trên đường xa lộ tốt được chia thành hai lằn xe cho mỗi chiều. Những chung cư cao lớn sừng sững ngoài phố dọc hai bên lộ, lác đác bên đường là những căn nhà bằng gạch cách khoảng với các loại cây mơ, táo Tàu trồng thành hàng.

Qua đến đoạn đường quanh co có khúc giống như đèo Rù Ŕ, khúc khác uốn éo trên cao, tôi có thể nh́n thấy đá hoa cương xám sậm thật ngoạn mục.  Bạn tôi nói:
- Đèo Bát Đa Lĩnh (Baladin) đó !
Chiếc xe chạy qua một khu dân cư có đường đi nhỏ hơn, xe gập ghềnh tránh những vũng nước đọng v́ trời mưa đêm trước. Thắm thoát xe đă đến băi đậu xe sắp hàng dài dưới bức thành cao của cổng chánh dẫn vào Trường Thành. Đă gần cuối tháng 8 rồi, trời lạnh nhưng đông đúc người đến đây. Trong số những du khách, tôi đoán chừng người ngoại quốc chiếm đa số v́ không thấy y phục "Sường Xám" hay các loại áo "Xẩm" xuất hiện trong các tổ chức du lịch. Tuy nhiên, một số em thiếu nhi học sinh đi từng đoàn theo các cô thầy giáo địa phương. Người tài xế hẹn chúng tôi 3 giờ sau trở lại địa điểm cũ để rước và trao trong tay mỗi người một vé vào cửa. Tôi ron ren hỏi khách tháp tùng người Anh được biết 25 tệ/người. Như vậy, bạn tôi lo cho tôi chu đáo quá !

Ảnh: Nguyễn Văn Thành
Cổng chánh của Vạn Lư Trường Thành

Leo lên những bậc tam cấp sơ khởi để đến cổng trạm Bát Đa Lĩnh của Vạn Lư Trường Thành, tôi thấy mệt nhưng cũng cố gắng chụp vài tấm h́nh cho bài kư sự. Từ chỗ này, tôi có thể nh́n thấy Trường Thành ngoằn ngoèo như một con rồng nằm uốn khúc vắt ngang trên sườn núi. Chỉ một đoạn ngắn như vậy tôi thầm thán phục sức người vận chuyển bằng tay những khối đất và tảng đá khổng lồ qua biết bao nhiêu địa thế hiểm trở kéo dài cả 100 năm mới hoàn tất một công tŕnh nhân tạo mà nhiều sách vở Tây Phương đều ca tụng cách kiến trúc vĩ đại của nó.

Ảnh: Nguyễn Văn Thành
Tác giả trước cổng Trường Thành

Càng nh́n, Vạn Lư Trường Thành càng có sức quyến rũ mănh liệt hơn. Chúng tôi tiếp tục đi qua khỏi cổng và từ đây tôi phải có đôi chân thật dẻo dai trong đôi giày Tennis mới cáu cạnh để men theo những bậc tam cấp của Trường Thành (mỗi bậc cấp thường cao hơn nửa mét) đến độ cao 800 mét ở về hướng Đông. Đồi núi hướng Tây thấp hơn nhưng dù đi hướng nào, tôi cũng phải đều leo núi chen chúc trong đoàn người nối đuôi nhau mạo hiểm.

(C̣n tiếp)

Nguyễn Văn Thành
        4/11/2005

               1  2  3  4  5  6  7