www.ninh-hoa.com

Ba Tuần Lêu Lổng ở Trung Quốc   -   Nguyễn Văn Thành


 




 

 
                                              
  1  2  

        Kỳ 3:   

Tàu xục xịch ma sát đều trên đường sắt tạo một thứ âm thanh đều đặn và quen tai ru khách ngủ muộn. Những giọt sương đọng cuối cùng của buổi sáng sớm chảy lăn theo kính cửa sổ, trong suốt để lộ bên ngoài đám sương mù dày đặc có màu trắng đục. Tôi thức trọn đêm bâng khuâng lo nghĩ đủ mọi thứ. Có bôn ba xứ người một ḿnh, những nơi không cùng một ngôn ngữ, tôi mới thấy những giây phút quây quần bên tách cà phê nóng với bạn bè và người thân ở quê nhà thật là ấm cúng.

Khoang tàu không mấy rộng rải cho 6 người vừa nam vừa nữ. Mọi người đều ngủ trừ cô gái c̣n thức nằm trăn trở trong phạm vi bé nhỏ của chiếc giường sắt chỉ vừa đủ cho cô xoay người. Mùi đồ đạc và dầu thơm lạ trong pḥng phảng phất suốt đêm biết đâu làm cho cô gái dị ứng nên khó ngủ. Sau khi chia tay với những người bạn Trung Quốc khoảng 2 giờ sáng, tôi phát hiện cô nh́n tôi bằng ánh mắt lạ lùng làm tôi phải suy nghĩ: trách tôi hay là ǵ ǵ đó? Có thể v́ sự ồn ào của tôi và những người bạn Trung Quốc làm cô mất giấc ngủ? Nghĩ vậy nên tôi mong Trời mau sáng để xin lỗi cô.

Nhất cử lưỡng động của cô, tôi đều biết rơ v́ cô nằm ở giường trên cùng, đối diện và trong tầm mắt của tôi. Tay đặt lên trán, tôi lén nh́n cô xuyên qua hai ngón tay đặt chéo qua hóc mắt được điều chỉnh đóng mở với khẩu độ “ly giác” nên cô không biết tôi nh́n. Đi xe lửa đường xa xứ người, đêm hôm khuya lắc khuya lơ thế này mà có đối tượng có đề tài để viết kư sự th́ không ǵ bằng? Thấy cô đang lim dim đôi mắt, và hai tai cô được bịt kín bởi hai ống nghe, tôi đoán chừng tâm tư của cô đang trải dài theo bản nhạc Tàu nào đó. Cô là người Trung Quốc hay Việt Nam hay một người từ một quốc gia nào khác làm tôi không thể nào phân biệt được. Da cô ngăm ngăm, tóc đen rậm và dài chấm vai, môi ch́, cao và xinh đẹp nên có thể cô là người Cam-Bốt. Có điều mà tôi biết chắc là cô đi một ḿnh, không bạn bè thân nhân theo cùng và một điều chắc nữa là cô biết tôi không phải là người dân bản xứ. Không một người nào thăm hỏi cô và cô chẳng nói chuyện với ai trong đêm.

Tiếng loa bỗng phát ra rùm beng trên tàu, tôi đang phân vân th́ một anh bạn Trung Quốc tiến đến cười tươi nói: "Good morning!". Tôi chưa kịp chào lại, anh bạn như cà lăm ráp từng chữ tiếng Anh, tiếng được tiếng không báo là xe lửa sẽ đến trạm kế tiếp là nhà ga Bắc Kinh. Tôi hiểu rất lẹ, vui vẻ cám ơn anh rối rít, và được biết anh này là một cầu thủ bóng rổ nổi tiếng của Bắc Kinh muốn sang Mỹ. Trong ṿng 45 phút tới, tôi sẽ thấy tận mắt Bắc Kinh mà tôi đă nghe và đọc trong báo chí. Đó là một thành phố lớn có diện tích 16.800 km2 và dân số khoảng 13 triệu xấp xỉ bằng dân số của thành phố Thượng Hải. Tôi đă học nhiều về Trung Quốc từ thuở thiếu thời và học lịch sử thế giới ở bậc Trung học nên nhớ nhiều sử Trung Quốc. Bắc Kinh, xưa kia có tên gọi là Yên Kinh rồi Trung Đô nhưng sau đến triều Minh (1368-1622) và triều Thanh (1636-1911) mới đổi thành Bắc Kinh. Bắc Kinh cũng là thủ đô của nước Trung Hoa rộng lớn bao phủ hết cả vùng biên giới cực bắc Việt Nam, và từng tràn xuống phương Nam bằng Tàu (cho nên ḿnh gọi họ là người Tàu) gây hấn chiến tranh và đặt nền đô hộ trong suốt chiều dài lịch sử.

Toa xe chẳng mấy chốc đă chật chội hơn khi mọi người thức giấc nhốn nháo trong hàng để làm vệ sinh cá nhân, và thu xếp hành lư mang theo. Biết trước cảnh chen chúc chờ đợi này nên tôi đă chuẩn bị chu đáo từ hồi 5 giờ sáng. Nhưng lạ thật cô gái vẫn trên giường và tôi đang nóng ḷng chờ đợi cô thức dậy. Hay cô không nghe được tiếng Phổ Thông, và cũng không nói được tiếng Anh.... hay cô là một phụ nữ Việt Nam không chừng?

Tàu đổi vận tốc đều thành chậm dần, khua reng réc, lúc này hành khách bắt đầu láo nháo đứng chiếm cả hành lang dẫn đến cầu thang xuống khỏi toa xe lửa. May thay cô cũng vừa thức dậy và nh́n tôi một cách chằm chặp. Ánh mắt đó vui hay buồn, đố tôi hiểu được cô nghĩ ǵ?

Tôi đi đến bên cô xin lỗi v́ đă làm ồn đêm hôm qua nhưng thực ra chỉ là cái cớ để tôi t́m hiểu cái nh́n ẩn ư ấy. Dù cô có hiểu hay không nhưng tôi vẫn phải hỏi cô bằng tiếng Anh v́ đó là ngôn ngữ thông dụng mà mọi người trên thế giới dùng trong lúc du lịch. Thậm chí tên cửa hiệu, đường sá của những thành phố lớn như Thượng Hải cũng được phiên dịch bằng tiếng Anh dựng, treo, niêm yết đầy đường phố.

Tôi tự giới thiệu tên tôi và hân hạnh được làm quen, cô vẫn im lặng. Tôi tiếp tục hỏi tên cô là ǵ, cuối cùng được cô đáp lại bằng nụ cười. Cô chỉ ngón tay trỏ về hướng tai của cô và nói:
- Hít Phong !

Tên cô có âm giống như tiếng Tàu, ắt cô là một phụ nữ Trung Quốc mà không là Cam-Bốt, hay Việt Nam như tôi đă nghĩ. Tôi trầm ngâm giây lát cũng vừa lúc đoàn xe lửa dài dừng trước nhà ga Bắc Kinh. Tôi chỉ kịp nói tiếng "Bye" rồi bị cuốn theo ḍng người dày đặc, không c̣n cơ hội hỏi cô nữa.

Xuống tàu đi một đoạn, tôi đứng lại và quay đầu ngoái nh́n toa xe nhưng quay đầu lại là chuyện khó huống hồ chi đứng lại để nh́n. Tôi tiếp tục lộ tŕnh, đi lạc vào đám đông như một bầy ong vỡ tổ. Tôi bám sát theo đoàn người đông đúc, len lỏi đi dọc theo con đường hầm có đèn điện mờ căm và nhiều bảng hiệu màu đỏ chữ trắng được căng ngang trên trần và dán hai bên tường. Thoạt nh́n, tôi nghĩ rằng hai bên đường đi là những tiệm bán đồ cho du khách hay những tiệm bán hủ tiếu ḿ, c̣n những bảng hiệu kia là những bảng quảng cáo có Website liên hệ của những thứ hàng mà họ bày bán trong tiệm.

Ảnh: Nguyễn Văn Thành

Đường hầm dẫn ra nhà ga Bắc Kinh

Ảnh: Nguyễn Văn Thành

Đường đi bộ khá xa dần đưa đoàn người như đi trẫy hội đến bậc dốc cuối cùng của nhà ga. Tôi háo hức bước ra ngoài cửa chánh của sân ga đảo mắt t́m người bạn không thấy, rồi bỡ ngỡ nh́n quang cảnh Bắc Kinh.

Lúc ấy khoảng 7 giờ sáng!

Ảnh: Nguyễn Văn Thành
Nhà ga Bắc Kinh

Giờ th́ Bắc Kinh trước mặt tôi rồi, nào những di tích lịch sử nổi tiếng như Quảng trường Thiên An Môn lớn nhất thế giới, Tử Cấm Thành – Cố Cung nơi ngự trị của 24 đời vua triều Minh và Thanh, Di Ḥa Viên – cung điện mùa Hè của Từ Hy Thái Hậu với Hồ Côn Minh, Núi Vạn Thọ, thuyền đá, hành lang đi bộ dài nhất thế giới, Bảo tàng Linh Vật với 3 loại kỳ thú linh thiêng nhất, Thập Tam Lăng – 13 ngôi mộ đời nhà Minh với công tŕnh hầm mộ sâu 27m dưới ḷng đất..., đặc biệt Vạn Lư Trường Thành, bức tường thành pḥng thủ dài nhất thế giới và món vịt quay Bắc Kinh mà tôi hy vọng tất cả sẽ được bạn tôi lần lượt đưa đi thưởng thức trong những ngày kế tiếp.

Sương mù vẫn c̣n bao phủ khắp đường phố Bắc Kinh, tôi không nh́n thấy rơ những phố lầu cao và to lớn đằng xa. Trước sân ga mà ai cũng tưởng là dơ nhất v́ là nơi có nhiều người qua lại nhưng trái lại không một chút rác, khạc nhổ hoặc loang lổ. Nh́n tổng quát, tôi thầm khen đường phố đông người qua lại nhưng lại khá sạch sẽ. Ngoài đường lộ chánh, xe loại lớn chở khách du lịch hay xe buưt chở người đi làm nhiều hơn là các xe loại nhỏ như Taxi. Xe nhỏ nhất là xe Taxi kiếm sinh kế hàng ngày thường có màu đỏ, điều này tôi chẳng ngạc nhiên ǵ mấy v́ màu đỏ tượng trưng thần tài mà người Trung Quốc tin tưởng như vậy. Một điều lạ là tôi không thấy xe gắn máy trên đường phố Bắc Kinh cũng như ở Thượng Hải trong khi xe gắn máy Trung Quốc "Made In China" lại nhan nhăn đầy đường ở Việt Nam. Tôi cũng không thấy xe ôm nhưng có nhiều tài xế Taxi cũng như tái xế xe đạp hỏi tôi trước sân ga Bắc Kinh, tôi lắc đầu không hiểu tiếng Tàu. V́ tôi chỉ có gọn lỏn một cái xách tay nên mấy anh tài xế xe đạp cứ bám tôi hỏi để dành khách. Khi thấy họ có vẻ là dân làm ăn lương thiện, tử tế nên tôi nói bằng tay ra dấu nhưng cũng cẩn thận đồ đạc cá nhân của tôi. Một anh trong đám tưởng đă chinh phục được tôi nên vồn vă giựt cái xách tay của tôi bỏ vào cái bửng gắn sau xe đạp để chở về khách sạn.

Ảnh: Nguyễn Văn Thành
Xe đạp "thồ" tại Bắc Kinh
có một cái giỏ nhỏ đằng trước
và cái bửng đằng sau đựng
hành lư của khách hàng.

Tất cả xe đạp của họ đều quá cũ kỹ và đen thui như bị ám khói đến nổi không c̣n thấy nhăn hiệu ǵ cả. Xe đạp thường được người lái dẫn đi hoặc đạp chậm v́ dây "xên", bàn đạp, thắng xe...được xếp vào loại hàng xe đạp "thổ tả" cần phế thải. Theo ngón tay của mấy người này chỉ về một hướng cố định nằm bên phải của sân ga, tôi nh́n về hướng ấy là một khách sạn cao ngất nghểu, bên cạnh là nhà hàng KFC (Kentucky Fried Chicken) kiểu "Fast Food" của Mỹ, cách sân ga khoảng chừng 3 con đường. Tôi chẳng thèm ăn nhưng ao ước có một tách cà phê nóng nhâm nhi giữa buổi sớm tinh sương của Bắc Kinh trong lúc chờ bạn. Giá cả chưa ngă ngủ vào đâu và cũng chưa biết về đâu nên tôi khoác tay làm dấu bảo anh lái xe đạp chờ nếu được v́ tôi c̣n kiếm người bạn của tôi nữa.
 

(C̣n tiếp)

 

 


Nguyễn Văn Thành
        12/10/2005

                                    1  2  


                                     1  2  5 

 Kỳ 4:   

Cái xách tay của tôi nằm gọn trong cái bửng của chiếc xe "thồ", anh tài xế tỏ vẻ yên chí và cố gắng gợi chuyện thông tin với tôi. Sự mau mắn của anh tranh với các bạn đồng nghiệp để dành được cái xách đă đưa tôi vào trường hợp "tiến thoái lưỡng nan" khó xử. Tôi không biết làm thế nào để diễn đạt cho anh ta hiểu ư của tôi muốn lấy lại cái xách tay v́ tôi có thể tự lo một ḿnh. Tôi chỉ muốn hỏi anh về giá cả pḥng của khách sạn đằng kia cách đây khoảng 3 con đường mà tôi thoáng nghĩ trong đầu sẽ tạm ở đó đêm nay. Tay anh chỉ về hướng ṭa nhà cao, đồng thời nh́n tôi và sổ một tràng tiếng Phổ Thông, tôi biết ư anh muốn hỏi tôi đi mướn khách sạn đó; rồi chỉ những chiếc xe buưt đang chờ khách bên kia đường, tôi hiểu ư của anh hỏi là có muốn đi xe buưt không, rồi chỉ về hướng nhà hàng KFC, chắc chắn anh hỏi tôi có cần ăn và uống ǵ không..v.v..., tôi ù ù gật gật trả lời. Đó là ngôn ngữ của người câm mà anh và tôi đối thoại bằng tay ra dấu. Thật sự, tôi thèm ly cà-phê và cần đi Toilet (nhà vệ sinh) nhưng e ngại giữa chốn "thanh thiên  bạch nhựt" mà ra dấu chỉ chỏ trên dưới bậy bạ, rất có thể bị anh hoặc những người qua lại hiểu lầm nên thôi. Anh tài xế khá năng động và dáng vẻ "tiếu ngạo" làm tôi tức cười nôn cả ruột nhưng không dám cười lộ mặt. Anh đă cùng tôi diễn xuất hết sức tài t́nh bằng tay chân trong một khúc phim "hề" giữa đường phố Bắc Kinh nhộn nhịp.

Ảnh: Nguyễn Văn Thành
Quang cảnh một góc phố gần nhà ga

Từ bên hông tôi, một người đàn ông trong chiếc áo choàng dài phủ gối xuất hiện. Tôi vụt la to:
- Uncle Lu !
Tôi quen dùng cách xưng hô của các con tôi để gọi bạn tôi. Như nhận ra giọng quen thuộc, bạn tôi không c̣n nghi ngờ ǵ cả vội ôm chầm lấy tôi thật lâu. Nỗi vui mừng không tả xiết trên khuôn mặt của hai chúng tôi sau gần 23 năm xa cách. Chúng tôi quen biết nhau tại Đại Học Minnesota khi bạn tôi sang tu nghiệp Cao Học trong hai năm 1980-1982. Ông lớn hơn tôi một giáp, nhà cửa tại Tây An và là Giáo sư Đại Học Giao Thông cũng tại Tây An, Trung Quốc hơn 40 năm nay.
Ông ngạc nhiên nh́n tôi nói (dĩ nhiên bằng tiếng Anh):
- Ông xin lỗi v́ đă để tôi chờ lâu nhưng v́ tôi thay đổi nhiều nên ông ngờ ngợ nh́n không ra, phải chờ các du khách đi xa rồi ông mới dám lại hỏi.

Sau khi hỏi thăm chuyến du lịch của tôi tại Thượng Hải cũng như chuyến xe lửa đi lên Bắc Kinh như thế nào cùng sức khỏe và gia đ́nh của nhau, ông bảo tôi đi theo ông về nhà người con rể, cũng là Giáo Sư tại Đại Học Bắc Kinh. Tôi khéo léo từ chối đặt chuyện lỡ mướn khách sạn và v́ anh tài xế xe "thồ" đang chờ chở đồ. Chúng tôi cả hai phải mất thời gian “vật lộn” cũng chỉ v́ lời mời của nhau trước sự ngỡ ngàng của anh tài xế và sự hiếu kỳ của những người qua lại. Cuối cùng ông đồng ư cùng đi với tôi theo anh tài dắt chiếc xe thồ về hướng khách sạn. Trả tiền xong, chúng tôi lên nhận pḥng tại từng lầu thứ 14 của khách sạn thật to lớn và sang trọng tọa lạc trên con đường Chiong Wen Men Wai.

Ảnh: Nguyễn Văn Thành
Từ khách sạn nh́n xuống đường phố

Trong thời gian ở Mỹ, ông biết tôi thích uống cà-phê nên ông tự động đi đến quán KFC gần đó để mua thức ăn sáng kiểu Mỹ và cà-phê đem về nóng hổi. Riêng ông ta vẫn dùng nước trà như một sở thích cố hữu của người Trung Quốc. Vừa nhâm nhi cà-phê trong buổi sớm mai vừa hàn huyên với bạn thâm t́nh lâu ngày gặp lại, hạnh phúc không ǵ bằng và nhân cơ hội này, tôi sẽ khai thác bạn tôi một cách triệt để về chương tŕnh tham quan trong những ngày sắp tới.

Tôi đứng dậy kéo màn mở rộng và nh́n ra ngoài. Từ cửa sổ của căn pḥng trên lầu cao, tôi có thể thấy rơ quang cảnh tổng quát của thành phố Bắc Kinh, một thủ đô của Trung Quốc vĩ đại đáng trầm trồ nhưng h́nh ảnh trước mặt lại khác xa h́nh ảnh trong trí tưởng tượng của tôi.

Đồng hồ chỉ gần 9 giờ sáng, bên ngoài bầu trời vẫn một màu tro đục và ảm đạm. Lớp sương mù càng mỏng dần để lộ những ṭa nhà chung cư loang lổ với áo quần đủ màu không trật tự phơi giăng như mắc nhện bao phủ. Có lẽ bụi bặm đóng lâu ngày làm những ṭa nhà chung cư trông cũ kỹ như bị ám khói. Những dăy phố xa xa chắc hẳn được xây cất lâu đời nên không mấy khang trang cho lắm. Thiếu màu xanh mơn mởn tô đẹp thành phố v́ cây cối không được trồng nhiều quanh khu vực khách sạn.

Thấy tôi lừ đừ và lim dim đôi mắt nên bạn tôi kéo màn phủ kín cửa sổ rồi bảo tôi cần giấc ngủ để bảo trọng sức khỏe. Ông khuyên tôi đi nghỉ, và khi thức dậy ông sẽ đưa tôi đi bát phố và thưởng thức món vịt quay Bắc Kinh. Nói chuyện thao thao hết chuyện bên Mỹ đến chuyện bên Tàu, tôi đắm ḿnh vào giấc ngủ hồi nào chẳng hay....

Thức dậy dụi mắt nh́n đồng hồ, tôi nhận biết ḿnh đă làm một giấc khá dài. Nh́n trong pḥng không thấy bạn tôi đâu, tôi lo âu lên tiếng:
- Uncle Lu !
Chẳng nghe tiếng trả lời nhưng ông cũng đă kịp trở về pḥng mở cửa đi vào một cách êm ả v́ không muốn gây tiếng động quấy rầy giấc ngủ của tôi.
Thấy tôi thức, ông cười lớn (như tánh của ông lúc nào cũng cười) nh́n tôi:
- Ngủ ngon không ?
Rồi ông đến gần tôi khoe cái áo Jacket màu nâu đậm và bộ đồ trên tay ông mà ông đă đi mua trong lúc tôi ngủ.
Tôi khen:
- Đồ đẹp thế ! Của Uncle à ?
Vẫn nụ cười như ngày nào, ông nh́n tôi nói:
- Ông mua cho tôi.
Tôi chỉ kịp thốt lên:
- "Chưa chi mà quà với cáp"
Đứng dậy mặc thử thấy đẹp, tôi khoe:
- Ông thật khéo đă mua bộ đồ và cái áo Jacket vừa vặn tôi quá !

Tôi chưa kịp nói tiếng cảm ơn ông nhưng ông đă kéo tôi ngồi xuống ghế rồi giải thích:
- Sở dĩ ông mua v́ ông muốn trang bị cho tôi y chang như người Trung Quốc để tôi đi theo ông, như thế không ai lầm tưởng tôi là người ngoại quốc.
Hơi phân vân, tôi hỏi ông:
- Sao vậy ?
Ông giải thích thêm:
- Thứ nhất người bản xứ lầm tưởng tôi là một người Trung Quốc nên không thách giá cao khi đi mua sắm ngoài tiệm hay dọc theo những vỉa hè trong những khu thương mại cụ thể như Trung Tâm Thương Mại Vương Phủ Tỉnh. Thứ hai là họ có thể gạt tôi bán đồ giả nếu biết tôi là một du khách. Ở xứ này, đồ giả và trả giá là hai vấn đề mà ông muốn tôi cần lưu ư đừng để “bị hố giá và gạt đồ giả”.

Hàng hóa trong các siêu thị và một số địa điểm quốc doanh như xưởng sản xuất tơ lụa, công ty ngọc trai, xưởng chế tác đá cẩm thạch, nhà thuốc Bắc,....được niêm yết giá rơ ràng, ḿnh không cần trả giá khi mua. Tuy nhiên, hàng hóa bày bán ở chợ hay ngoài đường phố kể luôn một số địa điểm mua sắm ngọc trai...ḿnh nên trả giá. Nhưng dù ở đâu đi nữa, ḿnh nên cố gắng trả giá cho tất cả các trường hợp khi đi mua sắm, đó là phương cách tốt nhất.
Về nạn móc túi ở đây như thế nào được ông trả lời như sau:
- Dĩ nhiên khi mua sắm hay đi dạo hăy cẩn thận đừng đi lạc sâu vào những khu lạ và những nơi đông người, ḿnh cần cảnh giác túi xách tay, bóp ví có tiền bạc nên đề pḥng bọn móc túi.

Đưa tay nh́n đồng hồ đă 6 giờ chiều, ông nhanh nhảu bảo tôi:
- Tắm rửa thay bộ đồ mà ông mua tặng rồi cùng đi ăn vịt quay Bắc Kinh tại Trung Tâm Thương Mại Vương Phủ Tỉnh như lời tôi yêu cầu!

Ảnh: Nguyễn Văn Thành
TT Thương Mại Vương Phủ Tỉnh về đêm

Trong khi chờ đợi xe Taxi đến, tôi kiếm pḥng Internet nối mạng để liên lạc về nhà và anh em trong nhóm Ninh Ḥa trả lời địa chỉ và số điện thoại của anh Lư Văn Khôi vừa mới qua đời cách nay cũng cả tuần tại Việt Nam. Số máy nối mạng có giới hạn và giá cả mướn máy khá mắc, 1 Tệ cho mỗi phút sử dụng hoặc mướn tối thiểu 30 phút chỉ trả 15 Tệ cho 30 phút đó. Tôi chỉ kịp gởi thư (E-mail) trong nhóm th́ chiếc Taxi màu đỏ cũng vừa chạy đến trước cửa khách sạn bóp c̣i. Sau khi lên Taxi, tôi ngạc nhiên không ít v́ phát hiện tấm chắn cửa có song bằng sắt ngăn cách giữa tài xế và hành khách đi xe. Tôi vói tay khều hỏi bạn tôi nhưng ông làm dấu cố ư bảo tôi im lặng th́ tốt hơn. Tôi hiểu ư bạn tôi sẽ giải thích nhiều hơn khi chỉ có riêng hai chúng tôi.

Trời về chiều, xe vào nội thành Bắc Kinh mà bạn tôi quay lại nói với tôi như vậy. Đúng vậy, tôi đang ở Bắc Kinh, thủ đô của Trung Quốc văn minh chứng kiến xe cộ đông nghẹt giữa những ṭa nhà cơ sở thương mại đồ sộ, nhiều nhất là xe đạp tua tủa đi ra phố từ những chung cư cao lớn tự do quẹo trái phải đầy rẫy trong đường phố. Xe buưt và xe Taxi cũng nhiều không kém....Khi thành phố bắt đầu lên đèn, chúng tôi đến địa phận Vương Phủ Tỉnh. V́ xe không được phép vào khu thương mại nên tôi và bạn tôi phải đi bộ len lỏi trong đám khách bộ hành để đến tiệm bán Vịt quay Bắc Kinh.

Ảnh: Nguyễn Văn Thành
Nhà hàng McDonald trong TTTM Vương Phủ Tỉnh

(C̣n tiếp)

Nguyễn Văn Thành
        21/10/2005

                                              1  2  5