www.ninh-hoa.com

TÂY DU
Hoàng Trần Và Thanh Mai


 




 

    

 Kỳ:  1   2  

KỲ 2 :

 

 

        Ngay khi anh Trân dừng xe ở cổng để mua vé vào cửa, chúng tôi đă mê mẩn với cảnh trí của Badlands. Từ xa xa, tầng tầng lớp lớp những núi đá đủ h́nh dạng đập vào mắt chúng tôi, tha hồ mà để trí tưởng tượng làm việc. Nếu như tôi là người đầu tiên đặt chân tới đây, có lẽ vùng này sẽ mang tên Beautifullands. Tiếc thay những người thổ dân xa xưa đă không trồng trọt được ǵ trên vùng đất giống như đất mặt trăng này nên họ mới đặt tên như vậy, và những người Pháp đầu tiên đến đây, do đi lại khó khăn cũng đặt tên như thế. Hai tư tưởng tiêu cực gặp nhau nên kẻ sinh sau đẻ muộn như tôi đành chấp nhận cái tên đă có!

 

        Các dăy núi ở đây là một tác phẩm nghệ thuật vĩ đại được tạo hóa tạo nên có lịch sử hơn 35 triệu năm và vẫn c̣n đang trong tiến tŕnh bào ṃn bằng gió và cát. Khung cảnh thiên nhiên thật tráng lệ, hùng vĩ và hoang sơ...Nghe nói nếu được chiêm ngưỡng vào lúc b́nh minh hay hoàng hôn th́ các màu sắc ánh sáng tím, đỏ, hồng sẽ càng làm tăng thêm vẻ đẹp của nó. Dĩ nhiên mọi người đua nhau chụp h́nh. Cứ một cái phông đẹp là chụp cho mỗi cặp, mỗi người. Chụp tới chụp lui, chụp qua chụp lại vui lắm. Anh Bích có máy chụp h́nh tốt và thích chụp nên chị Bích và tôi được dịp làm người mẫu, cứ mỗi lần ảnh đưa máy lên nhá là hai chị em...nhe răng cười. Kinh nghiệm cho thấy, nụ cười làm cho ḿnh trông tươi tắn và trẻ ra hơn...vài chục tuổi nên dại ǵ mà không cười!

 

Chị Lan và Thanh ở Badlands.

 

        Cảnh đẹp mê hồn nên sau khi chụp h́nh và ngắm nghía chán chê mới nhớ ra là cần restroom để giải quyết bầu tâm sự và khách sạn để nghỉ. T́m đến được Information center th́ đă đóng cửa v́ quá 5 giờ chiều rồi. Mọi người quyết định lái xe đi tiếp để t́m chỗ nghỉ và ăn uống. Tôi tiếc quá, cứ thích ngủ đêm ở đây để được chiêm ngưỡng khung cảnh đầy vẻ hoang liêu, cô tịch và hùng vĩ này. Mọi người an ủi:

        - Khi nào về nếu trở lại bằng con đường này th́ sẽ nghỉ đêm ở đây.

        Biết là đi rồi khó có dịp trở lại nên thấy bâng khuâng và tiếc sao đấy. Mà thôi, chẳng sao, biết thế nào là đủ. Được có cơ hội thấy được cảnh đẹp này là may mắn rồi.

        Mount Rushmore thuộc thành phố Keystone, c̣n cách Badlands không xa. Trời vẫn c̣n sớm nên chúng tôi quyết định chạy thẳng đến Keystone t́m khách sạn rồi ăn chiều luôn. Trên đường đi, những cảm nghĩ về Badlands vẫn được nhắc đến:

        -      Trông giống những lâu đài, thành quách thời Trung Cổ quá!

        -      Có vẻ giống như những thành phố bị hóa đá trong chuyện cổ tích v́ một lời nguyền hơn.

        -      Có thể là một đáy biển được một sức mạnh thần bí nâng lên cao một cách từ từ, v́ có dấu tích của mực nước biển trên các vách núi ghi dấu mỗi lân nâng.

- Yên tỉnh và thần bí quá, một khung cảnh thích hợp để mà suy gẫm và tu hành. Giá mà vùng này nằm bên xứ ḿnh chắc thế nào mỗi hốc núi, mỗi hang động cũng có một ông đạo chớ chẳng chơi.

                  Những b́nh luận như vậy cứ tiếp tục cho đến khi chúng tôi rẽ vào Keystone, lúc này phải yên lặng để tài xế nghe chỉ dẫn của máy chỉ đường. Mọi người bắt đầu thấy mệt mỏi và đói bụng.

 

 

 

        Chúng tôi không đặt chỗ khách sạn trước v́ nghĩ không biết ḿnh sẽ la cà ở đâu lâu hơn, cứ chỗ nào ưng ư th́ ở lâu, không thích th́ dzọt lẹ. Đặt chỗ trước làm chuyến đi bị g̣ bó về thời gian, mất hứng thú. Mỗi một điểm dừng đều có sẵn một danh sách các khách sạn, gần đến nơi th́ gọi hỏi chỗ. Mùa này không phải là mùa du lịch, hy vọng sẽ t́m được chỗ nghỉ dễ dàng.

 

        Đúng như dự đoán, tại downtown thành phố Keyston chúng tôi t́m được pḥng dễ dàng với giá rẻ, pḥng 2 giường full size với giá $60 một đêm. Hơi  phí ba cái giường trống!

        Tắm táp xong, tôi chuẩn bị bữa tối, mời các anh chị sang pḥng cùng ăn.

        Chị Bích thấy chị Trân và tôi mệt mỏi nên tặng mỗi nàng một viên...linh chi mà chị cho là thần dược. Chị bảo uống thuốc này là bà uống th́ ông...mê. Để thử coi.

         Buổi tối đó lạ giường, với lại h́nh như tôi bắt đầu bị cảm nên chỉ ngủ được vài ba tiếng. C̣n Hoàng th́ quen làm đêm nên mới 3 giờ sáng đă thức dậy. Hai đứa nằm tán dóc một lúc rồi lục đục dậy pha cà phê, lo bữa ăn sáng cho mọi người. Vẫn c̣n sớm, copy h́nh chụp hôm qua vào máy tính, chúng tôi cùng coi lại. Trong bữa sáng, anh  Bích chọc:

     - Cô chú làm ǵ mà nghe tiếng lịch kịch suốt đêm vậy?

        Hoàng cười cười:

     - Đêm xuân một khắc ngàn vàng! tụi em đào vàng đó!

      Trời vào thu đă hơn hai tuần nay rồi! Tuổi của chúng tôi cũng không c̣n được coi là tuổi xuân từ lâu, kiếm được một chỉ cũng đă là quí rồi, hai chỉ là một ngoại lệ hiếm hoi, lấy đâu ra ngàn vàng.

      Anh Trân bảo:

     - Hai tay này thức dậy sớm quá. Mới gần 6 giờ đă gọi phone qua hỏi thăm.

      Tôi giải thích:

      - Đi chơi mà ngủ chi cho nhiều. Để dành về nhà rồi ngủ anh ơi. Ḿnh ăn sáng sớm rồi đi chơi cho được nhiều.

      Mọi người ăn sáng qua loa thanh toán cho xong mớ xôi ế rồi lên xe trực chỉ đi thăm tượng mấy tượng tổng thống. Quán trọ chỉ cách nơi đó hai dặm. Thời tiết mát mẻ, mỗi người chỉ mặc theo áo khoác mỏng. Đường đi hai bên cây xanh rất đẹp. Gần đến nơi đă thấy thấp thoáng ngọn núi với 4 gương mặt của các vị tổng thống. Có một băi đậu xe nhỏ dọc đường nơi có thể nh́n thấy rơ ngọn núi để du khách có thể dừng xe tạm mà chiêm ngưỡng và chụp h́nh nhưng v́ xe chạy lố nên chúng tôi chạy tiếp đến hẳn cổng vào Mount Rushmore National Memorial.

 

      Sáu người chúng tôi mua vé $15 cho cả xe rồi chạy xe vào khu parking bên trong. Chỉ đi bộ ra một tí là có thể chụp h́nh cổng chào của khu du lịch nổi tiếng này. Lại chụp h́nh đủ kiểu, mỗi gia đ́nh một máy ảnh chụp cho nhau nên cuối cùng có đến 3 bộ ảnh giống nhau.

 

     Anh Trân, chị Lan, Thanh, Hoàng, chị Oanh và anh Bích
ở Mount Rushmore, South Dakota.

 

 Mount Rushmore National Memorial là một tác phẩm điêu khắc vào núi ở South Dakota do ông Gutzon Borglum và con trai là Lincoln Borglum xây dựng. Tác phẩm được điêu khắc trên núi đá là chân dung của 4 vị tổng thống Mỹ - Tổng thống George Washington, Thomas Jefferson, Theodore Roosevelt và Abraham Lincoln. Nó thu hút khoảng 2 triệu khách du lịch mỗi năm.

 

      Hôm qua được chiêm ngưỡng những công tŕnh tuyệt mỹ của thiên nhiên qua hàng vạn, hàng triệu năm tôi chợt thấy thân phận con người sao mà tạm bợ, nhỏ nhoi và yếu đuối quá. Tối về khách sạn nhận được tin một người bạn thân từ thời học sinh theo thiền mấy năm nay, bây giờ có dự định xuất gia, tôi đă không khỏi có nhiều suy gẫm về cuộc đời. Sáng nay, nh́n chân dung bốn vị tổng thống uy nghi trên đỉnh núi tôi chợt thấy ḷng hănh diện về sức mạnh ư chí và trí tuệ của con người. Cuộc đời trăm năm của ta tuy có ngắn ngủi thật nhưng đâu phải là vô nghĩa. Ḷng tham của ta cũng không phải là một cái ǵ hoàn toàn tệ hại cần phải triệt tiêu, chẳng hạn như là cái công tŕnh tuyệt mỹ đứng sừng sững trên đĩnh núi kia là một tham vọng muốn thách đố với thiên nhiên. Rồi đây, với thời gian tồn tại lâu hơn, những công tŕnh to lớn và hoàn chỉnh hơn sẽ vượt hẳn sức mạnh của thiên nhiên. Tôi chợt thấy ḿnh yêu đời, thỏa măn được làm người với đầy đủ sướng, khổ, vui, buồn. Không có những thứ ấy, quả thật đời sống thật là nhạt nhẽo, vô vị.

       Từ hai hôm nay, thỉnh thoảng anh Trân lại nhắc:

      - Giờ này ở hăng là giờ ăn trưa đây.

      Hoặc một lúc khác:

      - Bây giờ là giờ bấm thẻ ra về.

      Biết đâu nếu tôi được sống cái kiếp không c̣n khổ ải ở một cơi vĩnh hằng nào đó, cũng có lúc tôi nhắc lại tương tự như anh Trân bây giờ:

      - Giờ này của một vạn năm về trước ḿnh đang ngắm cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp của Badlands...

      ...và chắc là tôi cũng có ít nhiều tiếc nuối cái kiếp làm người. Tôi rất cám ơn cha con ông Borglum và những người thi công công tŕnh nghệ thuật Mount Rushmore đă làm cho tôi vững tin và yêu đời để tận hưởng cuộc đời tuyệt đẹp đang chờ tôi ở phía trước.

 

       Chúng tôi hỏi thăm nghe nói ban đêm ở đây sẽ đốt đèn từ 8 giờ cho đến 10 giờ tối nên hẹn nhau tới tối sẽ trở lại v́ nghe bạn bè nói ban đêm các bức tượng có vẻ đẹp khác hẳn dưới ánh đèn. Vé mua vào cửa có thể dùng cho suốt cả ngày.

 


    3

 

 

Xem Kỳ 3

 

 

 


Mai Thái Vân Thanh
 

 

 

 

 

Trang Văn Thơ: Mai Thái Vân Thanh