www.ninh-hoa.com

TÔI ĐI DU LỊCH (3)... HÀN QUỐC XS KIM CHI
Hoàng Lan


 




 

    



Hai vợ chồng xếp và HLan mặc Hanbok
 

Tôi đi du lịch . . .(3)  Hàn quốc xứ sở kim chi

 

          Tận dụng kỳ nghỉ dài của những ngày tết cổ truyền xếp tôi người Huế lấy chồng Hàn quốc biết tôi ưa thích du lịch rủ tôi về Hàn quốc cùng với gia đ́nh họ kết hợp tham quan nhưng kế hoạch không thành v́ trở ngại vấn đề visa nhập cảnh chưa được duyệt, đành gác lại, sau đó chúng tôi đă có chuyến tham quan theo diện đối tác vào Tháng 4 năm 2004.

 

          Tối chúa nhật tuần thứ hai của Tháng 4 lúc 23 giờ tôi đă có mặt tại sân bay Tân sơn nhứt, chuyến bay khởi hành lúc O giờ 20 phút, dự kiến đến phi trường Inchon khoảng 8 giờ địa phương, giờ Việt Nam 6 giờ, họ đi trước ḿnh 2 giờ, thời tiết địa phương lúc bấy giờ đang giao mùa giữa Xuân, Hạ se se lạnh rất ư lư tưởng.

 

          Thời gian trước Ba Mẹ và Em chồng của cô ta đă qua Việt Nam chơi và rất thích trái cây ở đây, tôi lên kế hoạch mua bưởi, c̣n gia đ́nh xếp chuẩn bị xoài, măng cụt v. v . . ., để đỡ chiếm chỗ tôi gọt bớt phần vỏ xanh ở ngoài, quấn từng trái bằng giấy chống thấm xếp chen lẫn trong hành lư, vậy mà thành công, quà của tôi nguyên vẹn đến được người thân, chỉ tội những trái xoài, măng cụt để ngờ ngờ đă bị chận lại khi qua cửa khấu sân bay, là người bản xứ xếp tôi theo giải thích những trái cây đó hoàn toàn không độc hại, thời gian trước Ba Mẹ Ông qua Việt Nam và rất thích, nhưng không thuyết phục được thế là toàn bộ bị tịch thu, ra phía ngoài sân bay tôi thấy những nhân công đang dọn cây kiểng, nh́n họ đúng là h́nh ảnh của những người mà ngày xưa khi c̣n đi học tôi vẫn nghe gọi là lính Đại Hàn, thỉnh thoảng tôi thấy họ trên con đường đi ra Ḥn khói, to lớn, thô thô làm sao, khác với lớp trẻ mà bây giờ tôi đang thấy vào thời điểm này, cao ráo, trắng trẻo, mắt không được to nhưng nh́n chung xinh xắn.

 

          Nhà xếp tôi cách thủ đô Seoul khoảng 1 giờ di chuyển và chờ đợi tàu điện ngầm, nên xếp tôi quyết định ở khách sạn tại Seoul cho thuận tiện đi lại tham quan, khi đă ổn định chỗ ở chúng tôi ghé thăm một người bạn của xếp cùng làm chung ngành nghề gần đó rồi th́ lang thang ra chợ ăn trưa, xếp tôi nói đây là cách ăn ngày xưa của thế hệ Ba Mẹ và ông ta, bây giờ lớp trẻ họ ăn theo cách khác rồi, đầu tiên người bán hàng lấy một cái tô bằng inox xúc một muỗng bobo rồi đưa cho mỗi người tự gắp các loại rau, tương đủ loại họ bày trước mặt và cứ thế trộn lên ăn thôi, không thịt, không cá, không chút ǵ hấp dẫn nhưng ăn để biết hương vị những ngày cơ cực của Đại Hàn dân quốc xa xưa, tối đó Bạn ông chiêu đăi chúng tôi bữa cơm chiều bằng những món thịt ba chỉ nướng cuộn rau xà lách chấm tương lại thêm mỗi người một tô ḿ lạnh, nhưng tô ḿ rất lớn tôi và vợ ông chỉ ăn một tô thôi, nh́n xung quanh trai thanh gái lịch x́ xụp bưng lên húp mà sao tôi chẳng thấy ngon, chỉ có một cảm nhận mằn mặn, lạnh lạnh, vợ ông cũng có chung cảm nhận như tôi, ngày đầu chưa gây ấn tượng ǵ về xứ sở kim chi.

 

Trong mộ pḥng Karaoke

          Sáng ngày hôm sau trên đường đi đến văn pḥng một đối tác tôi thấy “Phở H̉A” một thương hiệu nổi tiếng của đất Sài G̣n cũng góp mặt trên đường phố của Seoul, Poong in Trading Co., LTD. chúng tôi đang cộng tác tọa lạc trên tầng3, 4 và 5 của một cao ốc, Công ty chúng tôi chuyên làm Jacket cho họ thôi, họ cho chúng tôi xem những sản phẩm chuẩn bị cho mùa đông tới cũng như xem qua những sản phẩm thời trang cao cấp của Công Ty họ để thấy rơ bề thế, trưa đó chúng tôi lại được chiêu đăi món nướng nhưng lần này là sườn cách ăn cũng vậy thôi, sau đó chúng tôi đi dạo ở phố Namdemun cũng bày bán quần áo, mũ, vớ . . . như chợ Bến Thành.

 

          Chiều đến chúng tôi lại ghé thăm một người bạn ông có gara sửa và buôn bán xe hơi, chúng tôi ăn tối bằng món cá ngừ đại dương chấm mù tạt và mỗi người một thố cháo nho nhỏ nóng tương đối ngon, tôi cảm thấy thèm, tôi nói với xếp : “one more” ông cười đưa tôi một thố, rồi th́ bạn ông đưa thêm một thố nữa, 2 ngày nay chưa hề ăn cơm bây giờ ăn cháo thấy ngon vô cùng, sau đó chúng tôi được đưa đến discotheque khá lớn, khi mọi người đă ổn định chỗ ngồi th́ ánh sáng của khán pḥng đột ngột tắt hết chỉ c̣n vài ngọn đèn bảo vệ leo lét mặc dù khách thời điểm đó rất đông, chưa kịp hỏi tôi thấy chiếc xe đẩy phục vụ có ngọn nến lấp lánh h́nh dáng chai rượu để nghiêng trên giá đỡ đang đẩy đi đồng thời bản nhạc “Happy birthday” được phát nhỏ từ từ lớn trong khoảnh khắc đó ai cũng im lặng, thắc mắc của ai, ở đâu, tôi quay lại định hỏi xếp chợt đèn sáng lên đúng lúc xe rượu ngừng ngay bàn của chúng tôi cùng tiếng cười vỡ ̣a và bao ánh mắt của toàn bộ khách đổ dồn về phía chúng tôi, thắc mắc của tôi được xếp giải thích “ Bạn ông đă nói với nhà hàng họ có người bạn từ Việt Nam qua chơi đúng vào sinh nhật của Bạn” nên nhà hàng có thiện ư chúc mừng người Bạn nước láng giềng bằng ư tưởng tặng rượu mà tôi vừa thấy, sau 2 ngày lưu trú trên đất nước Bạn đây là niềm vui đầu tiên đă theo măi trong tôi mỗi lần nhớ đến, cho dù ngày đó chẳng có sinh nhật ai cả, cám ơn các người Bạn của xếp tôi đă đăi ngộ chúng tôi một buổi tối thú vị, đáng nhớ.

 

          Qua ngày sau chúng tôi có cả ngày tham quan khu vực trượt tuyết trong nhà, có rất nhiều tṛ chơi cũng như h́nh ảnh trưng bày về cuộc sống ngày xưa, bếp nấu ăn, tấm gỗ để dựa vào thau chà quần áo khi giặt hay cách giam giữ tù tội, nh́n các song sắt cộng với nền đất của nhà tù tôi thấy lạnh cả người, máy chém thời xưa lưu lại chỉ là một tấm gỗ dựng đứng khoét lỗ vừa tầm đứng của người tḥ đầu ra để thi hành v. v. . . , tṛ chơi h́nh thức dạo trên ḍng sông nhân tạo trong hang đá, đang đi bỗng dưng ông ba mươi ở đâu trong hang sâu chồm gần đến thuyền chúng tôi nhe nanh nh́n rất hung dữ hoặc cướp rừng nhảy ào ra chực túm lấy thuyền chúng tôi, mọi thứ đều là giả nhưng cũng làm chúng tôi giựt ḿnh la hét ầm ĩ cả vang cả một khúc sông, trưa đó chúng tôi ăn trưa bằng món kimpak, tôi cũng ăn được nhưng mấy ngày chưa ăn cơm, tôi và vợ ông gọi thêm ḿ gói ăn cho đỡ nhớ, sau bữa ăn chúng tôi dạo quanh các gian hàng lưu niệm, chúng tôi đă có được h́nh ảnh mặc Hanbok khá ấn tượng khu vực vui chơi bao la bát ngát nhưng thời gian quá ngắn, chúng tôi lướt qua một cách vội vă mà đă gần đến giờ hẹn thăm Ba mẹ Ông, mọi người vội vă đi taxi, một phương tiện rất đắt ở đây 1.600 won một lần khoảng 2km nhưng nếu chúng tôi đi tàu điện ngầm chỉ mất 700won cho cả quăng đường xa thật xa, tiết kiệm thôi v́ chúng tôi di chuyển rất là nhiều. Nhà Ba Mẹ Ông ở dưới tầng hầm khoảng giữa con dốc cao. Người Hàn quốc rất phong kiến nhất là khi ngồi vào bàn ăn, tôi là khách nên được ngồi ăn cùng Ba Mẹ, Vợ chồng ông, em gái, em trai ông ăn ở bàn khác, vợ ông nói với tôi : “Đàn ông Hàn sướng thật, đi đâu về chỉ việc ngồi chờ, mọi việc đă có phụ nữ phục vụ” nhưng Cô ta th́ không cho dù chồng Cô là người Hàn v́ Cô là gái Huế lại đẹp, cũng ngọt ngào khi ứng xử tuy nhiên hơi chút kiêu kỳ . . . . .tối đó em trai ông đă đưa chúng tôi về khi đó gần 23 giờ tàu điện ngầm đă hết hoạt động.

Chị chồng Hàn quốc của Thúy và Hlan

          Vừa tỉnh giấc sau một đêm ngủ ngon điện thoại reng, bên kia giọng xếp tôi “Good morning, your ready, ten minutes letgo”, tôi chào lại cám ơn và chồm ngay dậy vệ sinh chuẩn bị quần áo v́ xếp tôi rất nghiêm chỉnh về giờ giấc, vừa bỏ xong những vật dụng cần thiết vào giỏ đă nghe tiếng vợ ông gơ cửa pḥng gọi tôi “ Chị Lan ơi xong chưa, xuống đi thôi”, tôi mở cửa thay trả lời cùng đi xuống, đến nơi đă thấy em trai ông ngồi trong xe đợi khi xe chạy tôi mới được biết hôm nay ông đưa chúng tôi đến thăm chị gái ông ở một miền quê cách Seoul khoảng 2 giờ xe, tôi ước khoảng 200km v́ lúc nào tôi cũng thấy xe chạy ở line dành cho 100km/giờ, tranh thủ thời gian chúng tôi ăn sáng bằng thức ăn nhanh ở những trạm dừng nghỉ ngơi. Nhà chị ông ở có lẽ là một thị trấn, không sầm uất như phố, tương đối yên tĩnh, đó là một nhà hàng phục vụ ăn uống, vào đến nhà đă thấy một bàn dọn sẵn những dĩa thịt chuẩn bị để nướng là món rất phổ biến của người Hàn thêm một cái lẩu tôi thường gọi là canh kim chi gồm có kim chi, tàu hũ, các loại tương, một ít cá khô nhỏ hơn cá cơm của Việt Nam, một ít thịt heo thái nhỏ, món này ở Việt Nam thỉnh thoảng tôi cũng được ăn do vợ chồng ông nấu chiêu đăi những dịp nghỉ lễ, cũng dễ ăn.

 

          Sau bữa ăn trưa Chị ông đưa chúng tôi tham quan tượng Phật trên núi cao, đường lên núi rất đẹp, quanh co uốn khúc gần giống đường lên Hải Vân khác là chỉ có cây núi, không có biển, tượng Phật thật to, to hơn bức tượng kim thân phật tổ ở Nha trang, tượng đang được những người hành hương dán những tờ giấy vàng gần kín, mặc dù trên cao nhưng thời tiết gần hết xuân dễ chịu chứ không lạnh, chúng tôi ghé qua chùa, uống nước chùa bằng gáo dừa, nước khá lạnh, rồi th́ trên đường ra chúng tôi đi trên con đường sỏi để massage chân, khi nào cảm thấy đau lại nhảy ra.

HLan và Thúy đang đi trên con đường sỏi massage

          Dọc đường về Anh Chị ông nói chúng tôi ghé vào cửa hàng bán quà lưu niệm v́ họ muốn có món quà kỷ niệm ngày chúng tôi ghé nhà, đến cửa hàng tôi thấy họ bày bán rất nhiều con vịt bằng gỗ để theo từng cặp đủ kích cỡ và tôi được biết vịt chỉ sự may mắn qua sự giải thích của người bản xứ, tôi cũng chọn cho ḿnh 2 cặp, chiều đến trên đường về Anh Chị ông đăi chúng tôi món ăn vịt nấu theo phong cách Hàn ở một quán chẳng biết tên chi, nằm sâu trong đường làng cách đường quốc lộ tôi đoán khoảng 3 cây số, đường đi thật vắng, lèo tèo một vài căn nhà nhỏ đơn sơ, tôi và vợ ông cứ thắc mắc không hiểu ngon đến thế nào mà phải vào tận đây mà ăn, rồi th́ bài toán đă có giải đáp, có ba chiếc xe đă đến trước chúng tôi, không phải là nhà hàng chỉ là nhà gỗ, rộng răi, bàn ăn cũng đơn giản, có bàn được bày ngoài trời, sạch sẽ, vịt nấu gồm có khoai môn, tương, mùi vị ngon do đi đường xa lúc bấy giờ đă xế chiều nên chúng tôi ăn ngon lành, kết thúc cuộc gặp gỡ đầy luyến tiếc khi chia tay.

 

 

Mời các bạn xem tiếp vào kỳ tới

 

 

 


Hoàng Thị Lan

SàiG̣n, 12/12/2010

 

 

 

 

Trang Văn Thơ: Hoàng Lan