www.ninh-hoa.com

THĂM VƯƠNG QUỐC ANH..(2)
Hoàng Lan


 




 

    



Lan chụp với người lính gác dinh thủ tướng Anh
       

(Tiếp theo Kỳ 1)

 

Theo kế hoạch ngày 26 tôi sẽ cùng đi với gia đ́nh Chị thăm cô con gái đầu, Bé Anh con Chị đang là Nha sĩ lấy chồng Tây hiện sinh sống ở ngoại ô, gia đ́nh trồng nho và nuôi cừu, hơn 1 giờ xe phố xá lùi dần, xe bắt đầu chạy vào những con đường của nông trại, 2 bên đường những khoảng đất trống không thấy cây trái ǵ cả, có lẽ vừa thu hoạch xong, từng tốp cừu 3,4 hoặc nhiều hơn nữa lầm lũi gặm cỏ dưới đất, khung cảnh b́nh yên tĩnh lặng tôi đang mải mê nh́n th́ Tuấn con trai Chị lên tiếng : “D́ có thấy đường về nhà Bé Anh (tên quen gọi khi c̣n bé của đứa con gái Chị) nhà quê lắm không?” rồi Tuấn nói tiếp “Trời ở đây khoảng 2 giờ D́ sẽ thấy ngoài trời giống như 8 giờ tối” tôi hỏi lại : Lâu lâu mới có một ngày như vậy hay thường xuyên , tiếng Chị trả lời “ Trong năm sẽ có 1 ngày không có đêm, 12 giờ đêm trời cứ sáng như ban ngày”, tôi hỏi Chị vậy th́ cứ đến giờ ăn th́ ăn, giờ ngủ th́ ngủ phải không chị, Chị cười nói tiếp “ D́ thấy Anh quốc có nhiều chuyện lạ chưa”, bữa cơm trưa tại nhà con gái Chị, nói tiếng dùng cơm nhưng trên bàn ăn chỉ thấy toàn cá, thịt, bánh ḿ, rượu, ê hề, đă vậy phần tráng miệng là ly kem toàn những trái cây ngọt cộng thêm sữa tươi, quả là thèm tô canh chua, thịt kho của quê nhà, sau đó Anh Chị và tôi ghé thăm Ông Bà thông gia người nước ngoài cách đấy 4km, đến nơi chúng tôi lại được tiếp bánh ngọt, uống trà sữa, rơ là tra tấn NGỌT tôi thuộc thành phần thích ăn ngọt nhưng với bữa chiêu đăi này, bánh ngọt trà sữa sao mà quá ngán, dường như đọc được ư nghĩ của tôi, chủ nhà đă thay phần nước uống cho tôi bằng ly nước chanh ép tương đối dễ ḥa hợp, tôi thầm nghĩ ăn ngọt như vậy nên đa phần người phương tây ai cũng thuộc loại “big size” các bạn ạ...

 

Trên đường trở về Northampton Anh nói với Chị ghé qua phố mua ít rau về đế nấu bún riêu chứ ăn những món ăn tây bơ sữa ngán quá rồi, tôi hỏi Chị “Ở đây có cua không, hay ḿnh nấu bằng tôm khô” Chị bảo chỉ nấu bằng tôm thôi, mặc dù không được ngon lắm nhưng cũng dễ ăn, tối đó mọi người đếu đi ngủ sớm cho kế hoạch ngày mai tham quan London, thế là tôi đă trải nghiệm 3 ngày ở Anh quốc với biết bao suy nghĩ.

 

Buổi sáng tại nhà chỉ có Anh và tôi uống càfê, Chị không quen càfê chỉ uống nước trái cây thôi, chúng tôi ăn sáng bánh ḿ với thịt nguội rồi tranh thủ lên đường, băi đậu xe khá xa, chúng tôi đi bộ vào khu vực hành chính của quốc hội Anh, ngang dinh thủ tướng đúng lúc họ đang làm thủ tục đổi ca, một tốp khoảng 20 người mặc quân phục như lính ra trận, gươm giáo, mũ măo như trong phim cổ trang, ngồi trên lưng ngựa chạy ṿng trong sân, trang trọng, uy nghi, khi đó tất cả du khách đứng xa xa nh́n, phải mất nửa giờ mới xong , rồi th́ Anh bảo tôi tranh thủ lại đứng gần người lính gác để chụp h́nh kỷ niệm, bon chen tôi cũng chụp khi về nh́n h́nh thấy cũng ngồ ngộ, rời dinh thủ tướng chúng tôi đến điện Buckingham, trên nóc nhà có treo cờ đồng nghĩa Nữ hoàng đang hiện diện trong điện, vẫn tật ham vui tôi cũng vội vă đứng gần 2 người lính gác cổng chụp h́nh ghi dấu ngày ghé qua London, ngắm nh́n Tháp đồng hồ Big Ben uy nghi, tôi nghe nói tháp được xây dựng từ năm 1859 chiều cao 316ft, London Wheel nằm dưới chân cầu Wesminter bên bờ sông Thames, cây cầu tháp Tower Bridge kết hợp cầu treo và máy nâng bắc ngang qua ḍng sông Thames liền kề với Tháp London được xây dựng từ năm 1886 là biểu tượng của London, một h́nh ảnh lịch sử gắn liền văn hóa của nước Anh, được tận mắt ngắm nh́n những h́nh ảnh này tôi thấy măn nguyện lắm rồi, nhớ ngày đầu tiên trong bữa cơm trưa cùng với mấy người bạn của Chị khi nghe Chị giới thiệu tôi ở Việt Nam qua bên này holiday họ nói tôi chắc giàu lắm, có biết đâu tôi là con người ham thích du lịch, tôi mà ham thích địa danh nào rồi th́ chỉ cần làm vừa đủ tiền là tôi thực hiện ngay, chi phí chuyến đi này tôi được con đỡ đầu của tôi là con gái của Chị tài trợ 50% , phần c̣n lại nếu không vui chơi th́ cũng tích lũy được kha khá, mà thôi khi thích cái ǵ ḿnh cứ làm để mai kia đỡ tiếc nuối... rồi thêm ngày nữa đă trôi qua đồng nghĩa với ngày vui sắp hết, buồn ơi ! ! !

 

Kế hoạch của ngày mới chúng tôi sẽ lang thang các siêu thị, ăn trưa Kentucky, lạ lùng thay món ăn này ở đây sao thiên hạ xếp hàng rồng rắn nhiều vậy, ở Việt Nam vô tư chẳng ai chen lấn, cũng dễ hiểu thôi bởi v́ nó thuộc nhóm xa xỉ, một điều ngộ nghĩnh thú vị nữa là mua vé số cũng phải xếp hàng, Chị bảo tôi Lan mua vé số thử xem biết đâu gặp may, Chị ơi số em làm sao mà giàu được, làm bao nhiêu lại ăn chơi bấy nhiêu quên đi Chị, trước khi về Chị dặn tôi nhắc Chị mua những thứ cần để tôi trổ tài chỉ Chị làm kim chi, Chị nói ở bên này muốn ăn ngon phải học để tự làm mà ăn, có nhiều món có sẵn không hợp khẩu vị người Việt ḿnh, D́ Lan biết làm những món ǵ ngon nhớ truyền nghề lại trước khi về Việt Nam. Về đến nhà khi thấy tôi loay hoay trong bếp làm Tuấn phàn nàn Chị, “ D́ Lan qua bên này chơi sao Má lại bắt D́ làm chi cực khổ vậy” , Chị cười và nói, “Bây giờ D́ Lan đang ở đây Má tranh thủ nhờ D́ thực hành để Má quan sát khi D́ về rồi lỡ Má quên không nhớ kỹ có phải mất thời gian gọi điện qua lại chắc ǵ đă đúng cách”, con người tôi khi sinh ra đă gắn liền với cực khổ rồi nên chẳng sao.

 

Lan chụp với Anh Chị bạn gần Buckingham

 

 

Buổi sáng thức dậy tôi nh́n lịch ngày nay là 31 tháng 12, vậy là tôi chỉ c̣n lưu trú thêm 2 ngày nữa thôi, chưa có chương tŕnh ǵ cho ngày hôm nay, tối qua Chị đă lên kế hoạch bữa trưa sẽ ăn cháo vịt, Chị đă lấy từ tủ đông ra một con vịt cứng đơ, tôi nghĩ quăng xuống nền nhà e mẻ gạch, Anh bảo ở đây tất cả thức ăn đều đông lạnh, ăn th́ ăn vậy thôi chẳng ngon lành chi, mọi người ai cũng tất bật đi làm, tranh thủ ngày thứ bảy nghỉ vào siêu thị mua thức ăn chuẩn bị cho cả tuần lấy đâu mà tươi được, ngay cả việc đổ xăng ḿnh cũng phải tự đổ, càng văn minh nên việc ǵ cũng rơ ràng, chính v́ rơ ràng tất cả mọi mặt nên gần giống như vô cảm... Thức dậy sau giấc ngủ trưa tivi đang thông báo lại tin tức sóng thần của Thái lan, nghe sao buồn quá lại lục tục kéo nhau xuống phố, có nhiều món hàng giảm giá dịp cuối năm tôi cũng tranh thủ mua về làm quà, cứ phải suy nghĩ tiền Việt và bảng Anh nh́n chung cái ǵ cũng cao, ước ǵ ḿnh in được tiền để khỏi đắn đo mất thời gian nhưng chỉ là ước chứ không là thực, tôi lẩm cẩm phải không bạn ơi, tối đó chúng tôi đón giao thừa bằng nồi bún ḅ huế thật hấp dẫn...

 

Sáng nay 1/1/2005 thức dậy xuống bếp tôi đă thấy Chị loay hoay với nồi xôi chuẩn bị cho bữa trưa họp mặt đầu năm của một nhóm gia đ́nh người Việt tại Northampton này, qua Chị tôi được biết có khoảng 8 gia đ́nh sống tại đây, theo thông lệ ngày đầu năm lúc 10 giờ Linh mục Việt Nam từ Birmingham về làm lễ, sau thánh lễ có liên hoan mừng năm mới, mỗi gia đ́nh đóng góp một món cùng ăn và cùng chúc lành cho nhau sau một năm làm việc, trong khi ăn mọi người trao đổi nhau về cơn sóng thần của Thái Lan rồi thống nhất thực hiện truyền thống tốt đẹp của người xưa để lại “miếng khi đói bằng gói khi no”, tranh thủ quyên góp ủng hộ cho nạn nhân sóng thần Thái Lan, khi người gom tiền nh́n thấy tôi lạ và được biết tôi là bạn của Anh Chị Châu Đào qua chơi gần tuần nay, ngày mai trở về Việt Nam họ cám ơn tôi đă đóng góp và cũng chúc mừng năm mới kèm thêm lời chúc b́nh an cho tôi trên đường về, mọi người c̣n dặn tôi nhớ ngày nay sang năm trở qua du lịch nước Anh, thăm bạn để cùng họp mặt với họ, cám ơn tất cả những người tôi mới quen, cám ơn và tri ân gia đ́nh Anh Chị Châu Đào cùng các cháu đă cho tôi những ngày lưu trú ở Anh biết nhiều, học nhiều những điều từ lâu chỉ thấy qua báo chí, tivi, tạm biệt, tạm biệt…. Sáng mai 7 giờ địa phương ngày 2/1/ tôi đă rời xa Vương quốc Anh rồi nhưng trong tôi vẫn măi đong đầy kỷ niệm biết ngày nao được trở lại...

 

   

 

HẾT

 

 

 


Hoàng Thị Lan

Những Ngày Đầu Năm Tân Măo

 

 

 

 

Trang Văn Thơ: Hoàng Lan