www.ninh-hoa.com

THĂM VƯƠNG QUỐC ANH..(1)
Hoàng Lan


 




 

    



Lan chụp với người lính gác dinh thủ tướng Anh
       

Qua những cuộc tṛ chuyện với Chị Đào bạn tôi đang định cư ở Anh quốc : “Khi nào qua bên này chơi một chuyến đi D́ Lan” tôi trả lời, Em cũng thích lắm, để dịp nào thuận tiện em sẽ đi, rồi một ngày đẹp trời nhân dịp đi công tác ngang Lănh sự quán Anh tôi ghé vào hỏi thủ tục, xin bộ hồ sơ về nghiên cứu, tôi lên kế hoạch sẽ đi vào dịp Noel và Tết dương lịch, tôi muốn đi vào dịp này lư do thứ nhất được biết về ngày Giáng sinh của xứ lạ, cũng như Tết của họ như thế nào, lư do thứ hai dịp này là ngày nghỉ lễ Tết thuận tiện cho cả Chị và tôi, có nhiều ư kiến bạn bè cũng như của Chị Đào, “Sao D́ lại đi vào mùa này, lạnh lẽo lắm, lúc nào trên ḿnh cũng như quấn cái mền” nhưng không làm tôi thay đổi ư định, tôi chờ bên Anh gởi thư mời về sẽ nộp hồ sơ xin visa du lịch, trước thời gian đó tôi đă liên lạc t́m hiểu chuyến bay, giá cả, thời gian có đúng với kế hoạch của ḿnh không. Hồ sơ nộp được một tuần tôi nhận được điện thoại mời đến phỏng vấn ngoài Hà Nội, rơ là phức tạp, chỉ có 15 phút phỏng vấn mà phải di chuyển cả 2000 cây số biết làm sao đây … .đi bằng phương tiện xe lửa chi phí thấp nhưng thời gian 5 ngày cả đi lẫn về tiền ăn đường cũng nhiều, cuối cùng tôi quyết định phương tiện máy bay, sáng ra sớm đến 11 giờ phỏng vấn, chiều 18 giờ quay lại Sài g̣n, quá tốn kém nhưng thời gian ngắn không ảnh hưởng đến công việc đang làm cũng như những ngày nghỉ phép sắp tới. Ngày đi, giờ chờ đợi đến tên ḿnh gặp đại diện nước Anh hơi căng thẳng tuy nhiên kết quả tốt đẹp, tự thưởng cho ḿnh tôi liên hệ với Chị Mai Hương một đối tác lâu năm của Công ty chúng tôi, đang sinh sống tại Hà Nội, ghé nhà Chị ăn cơm trưa, sau đó lang thang chợ Đồng Xuân, 16 giờ từ giă Chị trở lại Đại sứ quán Anh nhận visa, ra sân bay quay về thành phố đă 22 giờ thật vui ...

 

Tối ngày 22/12 tôi đến sân bay lúc hơn 22 giờ kịp giờ khởi hành lúc 23 giờ 30, một ḿnh rong ruỗi, sau chuyến đi Hàn quốc đây là lần thứ 2 tôi đi xa hơn nữa, hành tŕnh của tôi sẽ quá cảnh sân bay Charles de Gaulle Pháp lúc 7 giờ sáng giờ địa phương tôi được biết qua thông báo của tiếp viên trên máy bay nhưng sao lúc đó tôi thấy trời tối đen như 7 giờ đêm, sợ ḿnh nghe lầm, quay sang người đồng hành bên cạnh là một chàng trai người Pháp c̣n rất trẻ xác định tôi đă nghe đúng chứ không lầm, một sự khác lạ đầu tiên tôi đang chứng kiến, đă lâu tôi chỉ nghe qua những câu chuyện trao đổi với những người thân ở nước ngoài về có ngày không có đêm cũng như có ngày giống nhu đêm, có lẽ c̣n nhiều điều lạ nữa ...tôi lang thang dạo quanh các gian hàng ở sân bay Pháp hy vọng sẽ t́m được vài món quà lưu niệm cho người thân ở quê nhà, quen dùng tiền Việt nhưng lúc đó nh́n đâu tôi cũng thấy tính bằng euro tôi có cảm tưởng những món quà ḿnh muốn mua nó xa vời vợi khó thực hiện ... 2 giờ chờ đợi cũng qua và tôi đă đến sân bay Heathrow của Anh vào lúc 9 giờ địa phương (giờ của Anh đi sau giờ Việt Nam 7 giờ, Pháp th́ sau 6 giờ) cũng như mọi lần trước khi kiểm tra xong tôi chờ lấy hành lư b́nh thường như các sân bay trước, nhưng chờ măi chả thấy hành lư của ḿnh đâu cả, tôi suy nghĩ sao lại chậm quá, bất chợt tôi ngẩng nh́n lên phía trên băng chuyền hành lư có ghi tên chuyến bay đến th́ không phải chuyến bay của ḿnh, tôi đi dài dài t́m kiếm rồi phát hiện mỗi chuyến bay có một băng chuyền hành lư riêng biệt, và rồi gần cuối dăy tôi đă nh́n thấy duy nhất hành lư của tôi đang chạy ṿng ṿng trên băng, rơ là ngớ ngẩn đúng là khờ ra tỉnh, kéo vali của ḿnh xuống rồi tự cười thầm, khác với sân bay của Pháp đa phần người làm việc là người da màu, sân bay ở Anh đa số là người Ấn Độ, sau khi xong khâu kiểm tra nhập cảnh, đẩy hành ly vừa ra đến gần cửa tôi đă thấy Anh Châu (Ông xă của Chị Bạn tôi) đă đứng chờ, chưa kịp hỏi thăm Anh đă nói với tôi “Hôm nay Chị c̣n đi làm, và Anh hỏi thăm tôi có mệt lắm không”, Chị cũng chu đáo để thêm cái áo ấm trên xe sợ tôi lạnh nhưng thời tiết lúc bấy giờ khoảng 10 độ, chưa sao v́ tôi cũng đă chuẩn bị đầy đủ cho cuộc hành tŕnh đến xứ sương mù rồi.

 

Lan chụp với Anh Chị bạn gần Buckingham

 

Nhà Chị bạn tôi ở Northampton cách sân bay 2 giờ xe, gần vào đến phố Anh Châu ghé qua chỗ Chị làm để Chị yên tâm v́ Anh bảo Chị lo tôi đi có một ḿnh, không hiểu tiếng tây của tôi được đến đâu, vừa thấy tôi Chị đă lên tiếng D́ không lạnh sao mà mặc có một áo mỏng manh vậy, đúng là người của xứ nóng, qua vài câu hỏi thăm Chị trở vào làm tôi và Anh ghé qua siêu thị ăn trưa , mua vài món cho bữa ăn chiều, dạo ṿng các gian hàng , thật lạ kỳ tôi thấy có những quả dừa khô đặc sản của Bến tre xuất hiện ở trên quầy hàng, những ngày xa xưa c̣n bé tôi hay phụ mẹ nạo dừa bằng cái bàn nạo sắt, bây giờ sướng rồi chẳng phải vất vả tất cả đều làm bằng máy, thuận tiện hơn đă có nước dừa cô đặc đóng hộp, không hiểu với quả dừa khô thế này họ sẽ dùng vào công việc ǵ ? ? ?

 

Nhà Anh chị thuộc khu tây sinh sống nhiều, rất ít người việt, Anh Chị được 4 người con, một gái đầu rồi 3 trai kế tiếp, Chị nói với tôi Nhà Vy một người bạn ngày xưa làm chung với tôi theo chồng định cư ở Anh ở cách đây khoảng 10 phút đi bộ, ngôi nhà của Anh Chị gọn gàng xinh xắn, trước nhà là khoảng sân bé có vài khóm hoa, phía sau nhà là mảnh vườn nhỏ, Anh bảo mùa hè thường ra sau vườn tận hưởng khí trời ấm áp cùng thưởng thức món BBQ.

 

Con đường trước Nhà Thờ Việt ở Birmingham

 

Sáng ngày đầu tiên khi đặt chân đến Anh sau khi dùng điểm tâm tại nhà tôi cùng Anh Chị ra phố dạo các cửa hàng xem không khí chuẩn bị ngày giáng sinh, trong lúc dạo bộ trên đường tôi thấy có vài bó hoa tươi dựng hờ hững góc đường, Chị bảo với tôi chỗ này ngày hôm qua có người chết nên họ để hoa ngay đó, trưa đó Chị nói với tôi ḿnh sẽ ăn cơm mừng Giáng sinh cùng với các bạn làm chung cơ quan của Chị ở ngoài phố, sau bữa cơm trưa chúng tôi lang thang các gian hàng ngay phố về đến nhà đă 3 giờ chiều, cảm nhận đầu tiên của tôi về t́nh cảm con người với con người của đất nước này không được nồng nhiệt, ấm áp như con người Hàn Quốc, kết thúc ngày đầu tiên b́nh thường.

 

Khuya ngày 24 tôi cùng gia đ́nh Anh Chị dự lễ đêm Giáng sinh tại một Nhà thờ Tây cách nhà khoảng 15 phút xe, không khí lễ ở đây không rộn ràng như Việt Nam, lễ bắt đầu đúng 12 giờ đêm, nghi thức hoạt cảnh đơn giản, duy nhất trong lúc lễ có 6 trẻ đóng vai Thiên thần với đồng phục đầm trắng quỳ quanh cái giỏ mây trong đó là Chúa Hài đồng(v́ đến trễ, phải đứng trên lầu tôi không thấy được Chúa Hài đồng trong giỏ là tượng hoặc trẻ sơ sinh thế vai), cuối lễ Cha vẫn mặc nguyên áo lễ đứng ngay cửa ra vào bắt tay từng người và chúc mừng “Merry Christmas and Happy New Year”, thân mật ấm cúng, tôi thấy rất ít người Việt xem lễ ở đây nên thấy lạc lơng buồn buồn, khi về đến nhà các con Anh Chị tặng quà cho ChaMẹ và tôi, khá bất ngờ v́ không biết nên chẳng chuẩn bị ǵ cả, quà Việt Nam đem qua đă đưa ngay khi mới đến rồi thôi th́ tôi chỉ biết chúc mừng gia đ́nh những lời chúc giống như vị Linh mục Tây vừa chúc sau Thánh lễ, tôi học thêm được một điều mới thú vị sau khi dự lễ đêm về các thành viên trong gia đ́nh tặng quà cho nhau và cùng nhau ăn uống tại nhà chứ không lang thang ngoài đường như Việt Nam, ấm cúng và b́nh an.

 

Sáng 25 mặc dù thánh lễ được cử hành lúc 9 giờ, vậy mà khi tới Nhà thờ tôi chỉ thấy lác đác những ông bà già tây lụm khụm đi lễ, có lẽ giới trẻ đêm qua vui mừng Giáng sinh quá khuya không dậy dự lễ sáng được.

Theo lời chị bạn tôi kể hằng năm chiều 25/12 các người Việt định cư ở Anh đều tập trung tại Nhà thờ do Cha người Việt dâng lễ vào lúc 16 giờ ở Birmingham cách nhà chị bạn tôi khoảng 1 giờ xe đây là dịp mọi người tṛ chuyện để bớt nhớ quê hương, ngoài thánh lễ mừng Chúa sống lại các bạn trẻ có những tiết mục như: sự tích Chúa giáng sinh, sự tích Adong và Eva, các tiết mục vui cười nhớ về quê nhà v..v... sau đó là liên hoan mỗi người 1 tô phở ḅ nấu theo gu của người Việt Nam, thế là tôi đă tận mắt thấy tai nghe về ngày lễ Giáng sinh của phương Tây rồi đó bạn ơi.

 

  

 

Mời các bạn xem tiếp vào Phần 2 kỳ tới

 

 

 


Hoàng Thị Lan

SàiG̣n, 3/2011

 

 

 

 

Trang Văn Thơ: Hoàng Lan