|
|
Kỳ
1:
NON
NƯỚC HÀNG CHÂU
Bích
Phượng
Ngày xưa trước công nguyên Hàng Châu
mang tên Tiền Đường, tên của gịng sông chảy qua Hàng Châu. Măi đến năm
589 trong thời nhà Tùy, thành phố xinh đẹp này mới đổi tên Hàng Châu, khi
thời kỳ xây dựng kênh đào Đại vận hà dài 1800km từ Bắc Kinh về đây. Hàng
Châu là cố đô của nhiều triều đại mà phồn vinh nhất là đời Tống, lúc triều
đại này lánh nạn về phía nam trong thế kỷ thứ 12. Đă từ xưa, Hàng Châu là
một chốn đầy sông nước hồ núi.
Thắng
cảnh Hàng Châu miền Giang Nam Trung Quốc, một vùng đất có phong cảnh kỳ
thú hữu t́nh được nhiều người biết đến với câu “Trên có thiên đàng, dưới
có Tô, Hàng"
với những danh lam thắng cảnh như Chùa Linh Ẩn, núi Phật Phi
Lai phong, cảnh Tây Hồ, Tam Đàn Ấn Nguyệt
...
Đến Hàng châu, tôi say mê với
cảnh sắc thiên nhiên hài ḥa đẹp tựa trong tranh. Cảnh đẹp thanh lịch tao
nhă ở đây đă làm rung động ḷng người. Bước chân về Hàng Châu, tôi có cảm
giác như đi vào cơi mộng thần tiên hay chốn thiên đường hạ giới. C̣n ǵ
thơ mộng hơn là được đi tảo bộ dưới ánh vàng rực rỡ của những hàng cây ngô
đồng, quyện với màu đỏ tươi thắm của lá phong cùng màu xanh ngọc bích của
nhành dương liễu rũ ven bờ những ḍng suối uốn khúc ngân reo...Nh́n những
cô gái giang nam xinh đẹp mỹ miều, tôi liên tưởng đến Trịnh Đán, Tây thi...Ở
đây truyền thuyết thiên t́nh sử của nàng mỹ nữ Tây thi với tướng quân Phạm
lăi đă gắn liền với một địa danh nổi tiếng của Hàng Châu tên gọi là Hồ Tây
tử hay c̣n gọi là Tây Hồ.
Tây
Hồ
Đến Hàng Châu là đến Tây Hồ với
núi Cô sơn, rộng gần 6 cây số vuông, ba phía là núi bao bọc. Cô sơn, cao
38m, là một trong bốn ḥn đảo của hồ, nơi Lâm Bô đời Tống ở ẩn, nuôi hạc
và trồng mai. Ngày nay trên Cô sơn c̣n giống mai và nấm mồ của ông. Không
chỉ Lâm Bô, Tây Hồ ghi dấu chân của biết bao nhiêu thế hệ thi nhân văn sĩ,
như Lư Bạch, Đỗ Phủ, Mạch Hạo Nhiên,...trong đó Bạch Cư Dị đă từng làm
thái thú tại đây và công tŕnh xây đê điều của ông c̣n lại tới ngày nay.
Hàng Châu cũng là nơi yên nghỉ cuối cùng của Nhạc Phi thời Nam Tống
(1103-1142), vị tướng trung quân bị gian thần Tần Cối, tư thông với giặc
Kim, hăm hại chịu án oan tử h́nh . Sau khi được phục hồi, thi hài của ông
và con trai được đưa về đây chôn cất . Người ta tin rằng những người trung
liệt như ông sẽ thành thần tiên cho nên trên nóc điện thờ c̣n khắc họa
h́nh chim hạc, tượng trưng cho bất tử.
Đứng ven bờ hồ, tôi đă thấy ḿnh
như Lưu Nguyễn lạc vào cơi Đào nguyên. Trước mắt tôi, cả một khung trời
thơ mộng với những cây hồng đào, xen kẻ với những cây liễu biếc...Màu sắc
hồng hồng trăng trắng của hoa đào, quyện với màu xanh lục lục của lá liễu
nghiêng ḿnh rủ xuống bờ hồ ch́m trong một làn sương khói mong manh; nưóc
hồ có khi sương khói giăng đầy, có khi sóng gợn lăn tăn, hay nhấp nhô, có
khi lung linh huyền ảo, có khi in lặng như tờ. Tất cả cảnh đẹp lộng lẫy
này đă cho tôi có cảm giác như đứng trước một bức họa đồ sống động... Tôi
thầm nghĩ nếu Sơn có ở đây chắc em tôi sẽ đem non nước mây ngàn của hồ Tây
này vào trong tranh vẽ.

LẠC
LỐI
ĐÀO
NGUYÊN
Đào nguyên đưa lối cảnh Tây Hồ
Một cơi thiên nhiên bức họa đồ
Rực rỡ cành đào in bóng nước
Thướt tha ngọn liễu ngả ven bờ
Lầu xưa hạc vắng trăng thơ thẩn
Bến cũ cây buồn gió phất phơ
Sóng biếc, thi nhân người chẳng
thấy
Say vung nét bút thả hồn thơ?
Tiểu Vũ Vi
Ngay chính tôi, tôi cũng thấy ḿnh
cần phải họa lại phong cảnh hữu t́nh này...
V ỊNH
TÂY
HỒ
Giang Nam lộng lẫy cảnh Tây Hồ
Mây trắng dập dờn, nước nhấp
nhô
Sen ngả nghiêng ḿnh khơi ư
nhạc
Liễu buông rủ lá gợi t́nh thơ
Băi sông Ngô đón chờ chim vũ
Gác Hạc Vàng trông ngóng cánh
c̣
Đâu bướm thi nhân hồn Lư Bạch
Trên sông khói sóng một trời mơ.
Tiểu Vũ Vi
Tâm trạng đê mê say đắm trước phong
cảnh hữu t́nh của Động đ́nh hồ này tôi nghĩ nhà thi hào Mạch Hạo Nhiên
cũng đă có khi một lần qua đây...

L ÂM
ĐỘNG
Đ̀NH
(1)
孟浩然
望洞庭湖贈張丞相
八月湖水平,
涵虛混太清。
氣蒸雲夢澤,
波撼岳陽城。
欲濟無舟楫,
端居恥聖明。
坐觀垂釣者,
空有羨魚情。
Bát nguyệt hồ thủy b́nh,
Hàn hư hỗn thái thanh.
Khí chưng Vân Mộng trạch, (2)
Ba hám Nhạc Dương thành. (3)
Dục tế vô chu tiếp,
Đoan cư sỉ thánh minh.
Tọa khan thùy điếu giả, (4)
Đồ hữu tiễn ngư t́nh.
Mạnh Hạo Nhiên
(1) Động Đ́nh Hồ ở Nhạc Châu.
(2) Đầm Vân Mộng ở gần vùng Động Đ́nh Hồ.
(3) Thành Nhạc Dương đối diện với Động Đ́nh Hồ.
(4) Thùy điếu : Nghĩa đen là buông câu, nghĩa bóng là ra làm quan.
Đ ẾN
ĐỘNG
Đ̀NH
HỒ
Phẳng yên tháng tám mặt hồ
Trời in bóng nước lững lờ xanh
xanh.
Khói mây Vân Mộng bao quanh
Xa xa tiếng sóng bên
thành Nhạc Dương.
Vắng thuyền, muốn tới
chẳng đường
Ở không cũng thấy ngại ngùng
thân trai
Ngồi xem thiên hạ câu
hoài
Uổng công chờ đợi mấy ai được
ǵ.
Trần Nhất Lang dịch.
(Xem tiếp kỳ
2)
Bích
Phượng
Trang Văn Thơ:
Bích Phượng
2
|
Kỳ
2:
Chiều hôm đó khi về khách sạn, tôi đă kể cho Sơn qua mạng sóng nghe những
ǵ tôi đă thấy...Em tôi buồn lắm, tiếc v́ ḿnh không được ngắm mặt trời
lặn trên vùng non nước Ngũ Hồ , nơi mà Sơn thường dùng trí tưởng tượng của
ḿnh để vẽ dựa theo các lời thơ ca ngợi của các thi nhân đời xưa. Tuy cách
xa vạn dặm nhưng tôi nghĩ là em tôi đă cảm nhận cái đẹp của Tây Hồ, v́
ngày hôm sau tôi đă nhận được bài họa của Sơn.

Thu
Tứ
Thu về trở giấc
mộng sông hồ
Một dăy Ngân hà
tựa cơi mơ
Nh́n cuối chân mây
ḷng tự tại
Trông xa đỉnh núi,
cảnh nên thơ
Thuyền trôi lờ
lững theo gịng chảy
Tâm lặng êm đềm
mặc sóng nhô
Mến cảnh thiên
nhiên say bút mực
Cám ơn tạo hóa,
mănh dư đồ.
Hoa Sơn
Nghĩa phụ tôi, người cũng như bao nhiêu thi nhân đă
cống hiến cả đời ḿnh cho Đường Thi, đều ước ao được đứng trên Tây hồ như
Lư Bạch, Mạnh Hạo Nhiên...được ngắm cảnh hoàng hôn buông rèm phủ xuống Tây
Hồ, được nh́n giải lụa vàng óng ả của đêm trăng gợn trên mặt hồ...Trước
ngày tôi đi cha tôi luôn dặn ḍ : "Con di thăm Hoàng Hạc Lâu nhớ chụp hinh
về gửi cho cha nhen". Giờ đúng trên vùng non nước kiều diễm này, tôi đă
thấy thấp thoáng bên kia hồ, sừng sững chân mây ngôí lầu Hoàng Hạc, địa
danh mà hầu như tất cả các thi nhân xưa và nay thường ca tụng đến.
Và ngày hôm sau, tôi đă theo đoàn du lịch đến thăm nơi
" thần tiên " đó...Buổi tối, tôi nhận được hai bài họa của Hoàng Mai Sơn
trang, người em kết nghĩa mới của cha tôi... Tôi thiệt vui mừng v́ đă có
thêm một người bạn trẻ đến với thơ Đường luật...

Đ ỌC
VỊNH
TÂY
HỒ
CỦA CHỊ TIỂU
VŨ
VI
Đêm thu dạo gót
viếng Tây Hồ
Ai vẽ nên tranh
một bức mơ
Mấy lá thuyền du
trôi sóng biếc
Ngàn cây hoa thắm
gợi hồn thơ
Tầng không mây bạc
trôi lơ lửng
Mặt nước trăng
vàng gợn nhấp nhô
Ngắm cảnh xứ người
sao thấm thía
Ai đây bồi đắp tấm
dư đồ?
Hoàng Mai Sơn Trang.
DẠO
BƯỚC
TÂY
HỒ
Tây hồ dạo bước
nhớ thi nhân
T́m dấu lầu thơ
nét bút thần
Khách vắng, đài
xưa soi dáng nước
Người đi, gác cũ
gợi t́nh xuân
Trăng mờ xót kẻ
trông cầu Thước
Đêm lạnh thương
người đợi bến Ngân
Bức họa thiên
nhiên ai đă tới
Chút ḷng vương
vấn khó rời chân
Hoàng Mai Sơn Trang
Trời
đêm hôm đó, có cả một dăy Ngân hà khoe sáng. Nh́n sao Khuê lung linh ánh
ngọc, tôi thầm nói: "cha ơi, ngày mai Vi sẽ thay cha đến thăm gác hạc vàng
mà cha yêu thích"...Đêm Hàng Châu đẹp quá, tôi muốn được thức trắng thâu
đêm để ghi vào kư ức ḿnh tất cả những ǵ mà tạo hóa đă bồi đắp cho mảnh
dư đồ ở nơi đây, như thuở xa xưa Giang châu Tư mă Bạch Cư Dị đă dùng ng̣i
thi bút của ḿnh mà tô điểm một cơi yên hà gấm vóc mà ông hằng yêu mến
trong suốt thời gian trấn nhậm ở chốn này:
X UÂN
ĐỀ
HỒ
THƯỢNG
(*)
Bạch Cư Dị.
春题湖上
白居易
湖上春来似画图,乱峰围绕水平铺。
松排山面千重翠,月点波心一颗珠。
碧毯线头抽早稻,青罗裙带展新蒲。
未能抛得杭州去,一半句留是此湖。
Hồ thượng xuân lai
tự họa đồ,
Loan phong vi
nhiễu thủy b́nh phô.
Tùng bài sơn diện
thiên trùng thuư,
Nguyệt điểm ba tâm
nhất khỏa châu.
Bích thảm tuyến
đầu trừu tảo đạo,
Thanh la quần đới
triển tân bồ.
Vị năng phao đắc
Hàng Châu khứ,
Nhất bán câu lưu
thị thử hồ.
(*) Hồ đây là Tây Hồ ở Hàng Châu, tỉnh Triết Giang, Trung
Quốc.

M ÙA
XUÂN
TRÊN
HỒ
Trần Nhất Lang dịch.
Hồ xuân ai vẽ cảnh
nên tranh
Nước lặng lững lờ
núi bọc quanh
Sương phủ rừng
thông phơi ánh ngọc
Trăng in đáy nước
gợn mầu xanh
Xa xa thảm lúa non
cây biếc
Kề cận tân bồ thắm
cỏ xinh
Rời chốn Hàng Châu
chưa nỡ bước
Nơi đây c̣n vướng
nửa tâm t́nh ...
Hoàng
Hạc
Lâu
Trung
hoa có ba ngôi lầu nổi tiếng được các thi nhân xưa nay ca tụng: đó là
Hoàng Hạc Lâu ở Vũ Hán, Nhạc Dương Lâu ở Động Đ́nh Hồ và Đằng Vương Các.
L ầu
Hoàng Hạc đầu tiên được xây dựng ở trên ghềnh đá Hoàng Hạc thuộc huyện Vũ
Xương tỉnh Hồ Bắc vào năm Hoàng Vũ thứ 2 đời nhà Ngô thời Tam Quốc (223
Tây Lịch). Đến nay suốt 1762 năm đă có 12 lần bị thiêu hủy, 12 lần xây cất
lại, mỗi lần lại cao hơn và có nhiều tầng hơn.
T ên gọi "
Lầu Hoàng Hạc " bắt nguồn từ truyền thuyết
dân gian. Tương truyền Phí Văn Vi, một tu sĩ đắc đạo thành tiên thường cỡi
hạc vàng ngao du sông thủy . Một hôm, tiên và hạc bay ngang Vũ Hán và dừng
chân lại trên " Đồi Rắn "để nh́n ngắm, một bên là cảnh đẹp hùng vĩ cũa
Trường Giang và bên kia là Ngũ Hồ trong khói sương diễm lệ. Người đời sau
đă từ nơi tiên cưỡi hạc vàng bay đi xây lên một tháp lầu đặt tên là Hoàng
Hạc Lâu.
L ầu Hoàng Hạc ngày
xưa là nơi gặp mặt tao đàn của các văn nhân mạc khách trong thời. Trong
thời Đường (618-907), các thi nhân đến Hoàng Hạc Lâu để vừa thưởng ngoạn
phong cảnh non nước mây ngàn hữu t́nh, vừa uống rượu làm thơ.
(Xem tiếp kỳ 3)
Bích
Phượng
Trang Văn Thơ:
Bích Phượng
3
|
|