Cầu Sắt Sông Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thành
Trang Thơ & Truyện của Diệp Thế Lâu               |                 www.ninh-hoa.com



 Diệp Thế Lâu


 Cựu học sinh 12C
    Trung Học Ninh-Ḥa
    niên khóa 1974-1975
 



 
Hiện cư ngụ tại Ninh Ḥa.

   

 

 

 

 

 

VÔ  THƯNG MT CƠI
Diệp Thế Lâu


B
ầu trời bỗng nhiên tối sầm lại khi nghe Duyên báo cho tôi một tin động trời vào sáng thứ 7:- "L...! mày nghe tin ǵ của Toan chưa ? chỉ c̣n 6 ngày thôi, bác sĩ bó tay rồi, tao nghe nói nhà thương trả nó về ngày hôm qua"...ǵ nữa ta !???- “có chính xác không đó bạn ?? tin vịt đúng không ??"(cầu mong là thế).

Tôi vội phone xuống nhà Toan xem thực hư thế nào - chồng của bạn bắt máy song tôi chẳng dám đường đột, vờ như thường ngày "- Anh ơi, Toan đâu ? lúc này nó sao rồi ??"– "không xong rồi "L..."ơi ! nhà thương SG trả về ngày hôm qua – Toan nó bị chứng ung thư bao tử, khi phát hiện ra th́ đă la giai đoạn cuối rồi !"- một luồng điện chạy dọc theo xương sống – ḷng dạ tôi rối bời bời, tôi ngồi phịch xuống sàn nhà chẳng biết làm ǵ - đầu tôi trống rỗng, ḷng tôi hoang man sợ hăi bâng quơ...

Mới chừng 3 tuần trước, hai đứa c̣n nói chuyện cùng nhau qua điện thoại, nó than thở với tôi về cái chứng ăn khó tiêu của nó. "- bao tử tao nó anh ách làm sao đó mày ơi !"- "mày đi nội soi thử ra sao !""- ừm! ừ-! ừ !"(nguời Việt ḿnh đa phần đều có mang căn bệnh là "sợ bác sĩ "– v́ thế, mỗi khi bác sĩ có dịp sờ đến người th́ đụng phải chuyện lớn ngay – con bệnh cứ như trái lựu đạn đă mở kíp chờ thời...)

Toan nó cũng vậy - mỗi khi đau lại dùng thuốc giảm đau - hết đau th́ quên hết, coi như chẳng có chuyện ǵ... Và đến bây giờ, khi nó mạnh dạn viếng thăm bác sĩ th́...hỡi ôi!... đă là giai đoạn cuối rồi ! con bệnh di căn đủ chỗ... cổ... nách... khắp cả người...

Một mệnh lệnh chuyền vào đầu tôi rất nhanh "phải gọi Thầy, gọi bạn báo tin ngay !"

– "Thầy ơi, Toan nó sắp mất rồi, chỉ c̣n 6 ngày nữa thôi, bác sĩ bảo thế "- giọng Thầy sảng sốt "thật vậy sao ??? Thầy ở xa quá, em và các bạn đi thăm Toan xem sự việc thế nào, báo cho Thầy biết rồi Thầy báo tin này cho M. Nguyệt, X.Nam biết luôn nghe "- Lại một trái bom rơi nhằm nóc nhà 12C ngày nào của Thầy Dương Anh Sơn rồi. – Lê Thị Toan đứa con gái có thân h́nh mỏng manh với dáng ngồi hay bó gối song thỉnh thoảng bật ra những câu nói ngộ nghĩnh làm các bạn phải cười ầm, sắp đi vào cơi hư vô...

Thế là, 15 đứa chúng tôi đại diện lớp đi thăm bạn ḿnh (phái nam có P. Lánh, N. Xuân, X. Ánh, X. Đồng, Tô Châu, Tâm và Sĩ, - c̣n bên đám vịt trời chúng tôi có: Hương B́nh, Duyên, Lê, Bỉ, cặp Trương Thị Xuân và cặp của tôi) nhà tôi là điểm hẹn để tập trung các bạn. Đúng 3h30 chúng tôi xuất phát đến Ninh Thân (nơi gia đ́nh Toan đang trú ngụ) sau 30 phút cả bọn mới chạm cổng đầu làng, dọc theo đường là những đám ruộng nối đuôi nhau trải dài một màu xanh ngắt – nhưng chúng tôi nào có ai cảm được cái đẹp của đất trời (hồn thơ không cánh mà bay đi mất biệt) từ phía xa xa, tôi nh́n thấy nhà Toan đông kín người ra vô tấp nập...(???) - giật bắn cả người ! tôi thầm nghĩ (có lẽ chúng tôi chậm mất rồi sao ???) - từ nhà tôi ra đi, chúng tôi mỗi đứa đều mang chung một tâm trạng, một nỗi niềm là mong đem một chút t́nh bè bạn để sưởi ấm ḷng cho kẻ sắp ra đi.- thế mà !... Nhưng không !may mà ông xanh c̣n nghĩ lại ban ân cho chúng tôi một chút t́nh - gọi là "Duyên hạnh ngộ cùng kẻ sắp lâm chung" - bọn tôi vẫn c̣n cơ hội để chuyện tṛ cùng bạn ḿnh trong những giờ phút cuối cùng này.

Trên chiếc giường kê gần cửa sổ sát cạnh cửa ra vào - bạn Toan đang nằm đó – hai mắt quầng thâm trủng sâu sáng lóng lánh nước, từng giọt rồi từng giọt nước mắt rơi lăn tṛn, chảy dài trên đôi g̣ má nhô cao trên khuôn mặt tóp teo của nó. – Tôi dúi vào tay bạn chiếc phong b́ gói trọn cả niềm yêu thương của chúng tôi đến với nó, gọi là- (xin gởi trên tay một chút t́nh). Cố lấy giọng vui vẻ tôi nói – "Toan ơi, tụi tao tới chơi với mày đây, đố mày biết có những ai đó ?” - nó gật đầu rồi điểm danh từng đứa một – tôi thầm than thở (một tinh thần c̣n đang mạnh mẽ bị giam hăm trong một thân xác cạn ṃn). Tôi như bị một cú xốc mạnh – chưa quá 30 ngày, 2 đứa tôi c̣n gọi nhau ơi ới qua điện thoại, chúng tôi quẩn quanh với nhau vài câu chuyện tầm phào, rồi lại trêu nhau đủ thứ chuyện trên đời... (nó nói chuyện cũng rất có duyên mà người ta thường gọi là cái duyên ngầm) nó hay trêu bạn, trêu người nhưng tôi vẫn cứ thích những câu nói của nó (những câu b́nh thường thôi, nhưng âm điệu nghe qua mà không sao nhịn được cười) – nó đă làm cho tôi cười ngặt nghẽo... thế mà...giờ đây... nh́n nó thân xác cơi c̣m vàng vọt, mỏng meo như một chiếc lá chín mùi của mùa thu, một chiếc lá sắp ĺa cành... Tôi cảm thấy lo sợ vu vơ, hoảng hốt trước sự bất ngờ và càng cảm thấy thấm thía nỗi niềm tạm bợ của cuộc đời con người nơi trần thế. – Chúng tôi, những đứa bạn đang vây quanh nó đây – có bạn 31 năm qua chúng tôi chưa gặp nhau lần nào - vậy mà, nó vẫn c̣n đủ tinh thần để nhận ra bạn. – một ngày bè bạn tương phùng song cũng là một cuộc chia tay vĩnh viễn...

Định lư của cuộc đời là vậy sao ??? - cuộc đời vốn dĩ là cơi vô thường – có rồi không - mất rồi c̣n - đầy rồi vơi – tṛn lại khuyết - gặp gỡ để rồi lại chia ĺa...bởi vậy cho nên ta phải tập làm quen với cái đủ - "biết đủ tức là đủ "- để hưởng trọn vẹn niêm vui trong cái đủ của ḿnh, nhiều lúc ta phải căn dặn ḷng ḿnh "không nên đ̣i hỏi ở người quá nhiều mà ta phải nghĩ lại xem ḿnh đă cho người được những ǵ...???"– đó là một hàng rào,một thanh chắn cho ḷng ḿnh mỗi khi nổi sóng...so đo với những ǵ ḿnh không được có nơi hiện tại trong ṿng tay của ḿnh – lăng đăng quanh tôi, trong không gian có bóng dáng của tử thần – mùi vị ấy gần như tôi ngửi được – ḷng buồn vô hạn... ch́a tay, tôi nắm bàn tay bạn – 5 ngón tay gầy của nó cố bám víu bàn tay tôi. Trong tôi - một cảm giác như có ai đó đang lôi nó xa rời tôi, xa rời cái thế giới hiện tại, mà nó th́ đang cố gắng hết sức ḿnh tŕ kéo lại. Tôi nh́n sâu vào đôi mắt bạn, cố t́m cái hồn trong đáy mắt nó - một con thuyền đang trôi qua ḍng nước ngược, mà kẻ chèo thuyền đang cố gượng sức chèo... "tôi đứng trông theo những chiếc tàu... đoàn tàu không đủ sức đi mau...có chi vướng víu trong hơi gió...ôi ! một toa đầy nặng khổ đau..." (đoàn tàu của "Tế Hanh" ạch è trong đôi mắt nó).

Tôi vội xiết mạnh bàn tay bạn mà nói rằng – "cố lên Toan ơi! hăy cố mạnh lên ! mày c̣n phải đi chơi với bọn chúng tao cho thỏa những ngày mong ước đó" (hy vọng một chút t́nh bè bạn sẽ thổi bùng lên ngọn lửa sắp tàn trong nó). – Nó cứ nh́n tôi, rồi nh́n các bạn lặng lẽ...buồn...! "bắt tay chút coi, vẫn c̣n đẹp như xưa, cả lớp đang chờ Toan đó” (Phạm Lánh khuấy động không khí bằng một câu nói đùa), nó đưa tay cho bạn nắm lấy, tôi nh́n thấy vài tia sáng long lanh reo vui trong mắt nó – môi nó lại mỉm cười (đôi môi khô ráp mà đứa con gái của nó ngồi suốt một bên để thỉnh thoảng thoa qua một lớp mật ong cho môi Mẹ được mềm).

Mọi người đều cứ bảo nó "cố lên đi Toan ! "thế mà, nó cố lên thật ! – sau 2 hôm kể từ ngày chúng tôi đi thăm nó, tôi gọi phone thăm chừng bệnh t́nh của bạn như thể nào, th́ nghe "người yêu" nó bảo rằng "– Toan đă uống sữa được rồi "L"ơi !"- "c̣n tinh thần của nó th́ sao?"– "tỉnh táo và vui vẻ lắm !". Tôi mừng quá, nhảy cẩng lên - một phép nhiệm mầu đến rồi chăng ???(hôm chúng tôi đến thăm nó là ngày cơ thể bạn không dung nạp được thuốc nữa, ăn ǵ, uống ǵ đều nôn ra hết). Tôi xin phép chồng bạn cho chúng tôi tṛ chuyện cùng nhau giây lát – qua điện thoại nó hồ hởi kể cho tôi nghe chuyện Thầy Sơn rồi T. Hoa đă gọi điện chuyện tṛ cùng nó như thế nào...(th́ ra là thế ! mănh lực của t́nh thầy tṛ, t́nh bè bạn đă tăng thêm sức mạnh làm cho nó gần như ngồi dậy được - một động cơ mạnh mẽ và như có một hấp lực vực nó dậy làm nó tăng thêm sức mạnh gần như có thể bước ra khỏi giường...). Tuy giọng nó thều thào song tôi cũng cảm nhận được một hương vị ấm áp, ngọt mềm... cả 5, 6 ngày liền h́nh bóng cùng giọng nói thều thào của nó "thương "L" ghê!" cứ theo tôi suốt cả giờ ăn lẫn trong giấc ngủ... một nỗi buồn miên man, quấn quưt, quyện chặt lấy tôi không rời...Trong thâu đêm tôi nguyện cầu từng giờ- "con cầu xin các đấng vạn năng, vạn lực hăy ban cho bạn Lê Thị Toan một phép nhiệm mầu để bạn con vượt qua khỏi căn bệnh khổ ải này ". Thế mà, ngày buồn cũng đến thật rồi. - bạn Lê Thị Toan đă vĩnh viễn xa thầy, bỏ bạn mà ra đi....

Bên tai tôi, bỗng nhiên văng vẳng lời ru của Mẹ "- chim xa bầy c̣n thương cây nhớ cội... người xa người tội lắm ông trời ơi... chẳng thà không gặp nhau thôi, chứ gặp nhau rồi mỗi đứa mỗi nơi sao đành "... lời ru thật sầu thảm, bi ai quá độ ḷng tôi quặng thắt đớn đau... tôi với Toan là t́nh bè bạn - huống chi là... thật thương làm sao – t́nh phu thê, mẫu tử chia ĺa... h́nh ảnh chồng của Toan âu sầu héo úa, nét mặt anh hằn sâu những vết buồn đau của những đêm dài mất ngủ... rồi các con của Toan nữa, nhất là đứa con gái của Toan – nh́n nó thẫn thờ làm tôi thấy thật chạnh ḷng... ông xanh ơi, sao ông nỡ không cho họ một con đường ???

4h chiều cũng là ngày thứ 7, chúng tôi tiễn bạn lên đường (đúng một tuần như lời bác sĩ nói) – lần đi đưa này có thêm bạn H.Hoa cùng cặp Thanh- Bang nữa, riêng bạn Tô Châu th́ đă có mặt tại nhà Toan từ lúc 10h sáng kể từ khi tôi báo tin Toan mất - tấm chân t́nh này tôi nghĩ cũng mát ḷng cho kẻ ra đi. Từ cổng vào nhà Toan cờ xí rợp trời, trống kèn inh ỏi, tiếng ̣ e lúc thấp lúc cao nghe sao mà ruột gan năo nuột ê chề... không gian tràn đầy một mùi vị thê lương ảo năo – làm cho nước mắt của tôi cứ muốn tuôn, muốn chảy thành ḍng...Đặt b́ thư và lễ vật phúng điếu của thầy tṛ cả lớp vào chiếc khay trước bàn thờ bạn (Thầy và T.Hoa ở xa nên chỉ gởi tiền phúng điếu không đi đưa được).

Tai tôi lùng nhùng chẳng hiểu, chẳng biết P.Lánh nói những ǵ để chia buồn cùng gia đ́nh bạn Toan nữa. – Chúng tôi, cả lớp thắp cho Toan một nén nhang t́nh – qua làn khói hương nghi ngút tôi đưa mắt nh́n cỗ quan tài đặt sau di ảnh bạn – ḷng thầm tự nghĩ –"chẳng biết chiếc áo quan này đang ôm ấp một h́nh hài c̣n tràn đầy nỗi niềm tiếc nuối cho cuộc đời hạnh phúc đă vội qua mau hay là đă thở phào nhẹ nhơm khi vừa trút xong gánh nợ trần ai của cuộc đời ḿnh ???. Bạn thân thương ơi, dù thỏa ḷng hay nuối tiếc – xin bạn hăy buông và trả tất cả vào cơi hư vô... cầu xin hương hồn bạn tiêu diêu miền cực lạc.

Ông xanh h́nh như cũng cảm cái cảnh bi thương nơi trần thế, 3,4 hôm liền trời cứ âm u, vật vă măi - gió se se lạnh mỗi sáng mỗi chiều làm cho ta có một cảm giác là – mùa đông lạnh lẽo cô đơn lại trở về.

Sáng nay, ngày thứ tư (kể từ ngày đưa đám Toan mất) cặp tôi nhận nhiệm vụ thầy giao là đem tiền của M.Nguyêt, X.Nam từ hải ngoại gởi về cho gia đ́nh bạn xây mộ cho Toan (qua Thầy D.A.Sơn chuyển)- cầm tiền nơi tay mà chồng bạn gần như muốn khóc v́ chữ T́nh của các bạn cùng lớp của vợ ḿnh.

Theo chân chồng bạn, 2 tôi đi thăm mộ Toan (được chồng đặt nằm trong một nghĩa trang dành riêng cho họ nhà chồng của bạn)- ngôi mộ vừa được xây xong, ốp dán bằng những viên gạch màu hồng – xung quanh đồng trống mênh mông, gió lộng bốn bề, đ́u hiu quạnh quẽ, lác đác đó đây 5,7 nấm mồ - không gian ở đây lặng lẽ iêng ắng không lời như vốn dĩ của nó –"em đi bỏ lại con đường... bờ xa cỏ dại, vô thường nhớ em..., ra đi, em đi bỏ lại dặm trường... ngàn dâu cố quận muôn trùng nhớ thêm..."

Những ḍng chữ nơi bia mộ Toan như nhảy múa loạn xạ trước mắt tôi – Lê Thị Toan sinh năm 1955 mất năm 2006 hưởng dương 52t. Tôi cố gắng ngăn ḍng nước mắt như thác lũ tràn về...(mà nào có được) không gian một màu buồn tênh – tím ngắt – nghe mưa nơi nào lại nhớ mưa xa – mưa bay trong ta bay từng hạt nhỏ... trăm năm vô biên chưa từng hội ngộ... chẳng biết nơi nao là chốn quê nhà..."- Một Lê Thị Toan một Nguyễn Đ́nh Lệ Hồng – hai đứa bạn đă đột ngột bỏ chúng tôi mà ra đi – hai người bạn gái vừa nằm xuống đó đă để lại trong tôi một dấu ấn chẳng chút êm dịu ǵ (có cái ǵ đó từ dưới dâng lên và dâng lên đến tận cổ - trái tim tôi gần như ngạt thở mỗi khi tôi nghĩ về hai đứa nó)- chúng vẫn c̣n trẻ, mạnh mẽ và yêu đời đến dường nào...51, 52 mùa xuân đă len lén nhẹ nhàng lướt trôi qua trong mỗi cuộc đời của mỗi đứa chúng tôi – ôi ! thời gian ! thời gian trả lời mọi câu hỏi, là một đáp số, thời gian là một sự kết thúc song nó cũng là điểm khởi đầu, nảy sinh biết bao điều mới mẽ khác... Và hiện tại, trong mỗi chúng tôi, trong mỗi con người vẫn c̣n sục soi biết bao nhiêu là nhiệt huyết đang luân lưu theo từng huyết quản của ḿnh... biết bao ước mơ mà chúng tôi sắp thực hiện...

Hỡi bạn thân thương ơi – hăy b́nh tâm mà vững chải bước vào cuộc tiếp nối mới.


Tôi đi giữa hai hàng cau nơi sân nhà, nh́n những tảng nắng chảy tràn qua các kẽ lá, đang chảy dài trên con đường từ cổng đi vào mà ḷng miên man thầm nghĩ về những điều kỳ diệu đă xảy ra cho các con của Lệ Hồng. Thầy tṛ chúng tôi sắp làm được một việc mà tôi tin chắc rằng Lệ Hồng sẽ vui cười nơi chín suối. - Chỉ c̣n 30 ngày nữa thôi – anh em cháu Nguyễn Đ́nh Minh Khanh có nhà rồi ! Xin trân trọng những tấm ḷng vàng của những người đă đồng hành cùng Thầy – Tṛ chúng tôi làm nên kỳ tích đó.

Xin cám ơn thầy Cao Đ́nh Đăi - thầy "giám học" của Trần B́nh Trọng - người cha già của mái nhà lớn năm nào đă nhận trách nhiệm với thầy Dương Anh Sơn – hoàn thiện căn nhà này – chúng em luôn hướng về thầy với tất cả tấm ḷng của một người con đối với một ngươi cha thân yêu đáng kính, đáng quư biết bao !

Căn nhà rồi đây các con của Lệ Hồng có - sẽ được dựng xây lên bằng những viên gạch, bằng những hạt cát được nhồi nhuyễn gắng bó bằng tất cả t́nh cảm thương yêu của mọi người.

Với Lệ Hồng thầy tṛ chúng tôi mang nặng một chữ T́nh - Với các vị đồng hành cùng thầy tṛ chúng tôi mang đậm một chữ Nhân – Xin trân trọng tất cả những ai đă góp sức cùng thầy tṛ chúng tôi, thổi bùng lên ngọn lửa yêu thương để làm hành trang cho các con của Lệ Hồng bước vào đời bằng một niềm tin yêu nơi cuộc sống... Chắc hẳn rồi đây trong ḷng các cháu - một bầu trời Chân Thiện - Mỹ mở cửa đón chào...

Một bầy chim chích từ đâu bay đến, chúng đang râm ran kháo chuyện cùng nhau trên cành xoài sát cạnh rào - chẳng biết chúng đang kể ǵ cho nhau nghe sao mà rôm ră, inh ỏi cả một góc vườn không biết – tôi thầm nghĩ - chẳng biết chúng có đủ 39 tên như các bạn trong lớp chúng tôi năm xưa không nhỉ ?- nh́n bọn chim chích lăn xăn tro chuyện bên nhau làm tôi không thể không nghĩ đến những người bạn thân thương của lớp ḿnh năm nào - những con người mà nay đă là ông nọ bà kia - chức quyền, danh vị cũng gọi là "to"- thế mà, sau 31 năm gặp lại – th́ vẫn cứ như thưở nào ! - vẫn cười đùa chọc ghẹo, trêu nhau như những hồi "ngày xưa c̣n bé ". Tôi thầm cám ơn trời - những danh vọng chức quyền địa vị đă không làm đổi thay những người bạn thân thương của tôi như tôi đă từng nghĩ...

Không gian êm dịu quá, bầu trời trong xanh sáng rỡ - xung quanh tôi cảnh vật ánh lên muôn vẻ muôn màu... Tất cả đều đáng yêu, đáng quư biết bao – đâu đâu cũng đều mang vẻ mặt của thiên thần – ḷng tôi hân hoan, sung sướng không thể diễn tả thành lời được. Bất giác tôi đưa mắt ngắm nh́n những đám mây trời đang bềnh bồng êm trôi trên bầu trời xanh biên biếc mà đầu tôi vẻ lên muôn vàn cảnh đẹp.... ơ... ḱa... xa xa một đám mây hồng đang lững lờ trôi tới - Lệ Hồng của chúng ta đang thảnh thơi bay lượn... nó cuối nh́n xuống và tôi lại thấy nó đang e ấp cười...

 

  

 

Diệp Thế Lâu
Thị Trấn Ninh Ḥa
11/03/06

     

 

Trang Thơ & Truyện của Diệp Thế Lâu           |                 www.ninh-hoa.com