Trang nhà www.ninh-hoa.com   |  Trang Thơ & Truyện của Diệp Thế Lâu



         Diệp Thế Lâu

        Cựu học sinh 12C
    Trung Học Ninh-Ḥa
    niên khóa 1974-1975
  Hiện cư ngụ tại Ninh Ḥa
 


      Truyện/Tùy Bút



  Cũng Một Kiếp Người

  

 

 


T


 
 

 

 

 

 

 

 

 

  

 


 


C ŨNG   M ỘT  K IẾP   N GƯỜI

Viết về một người bạn đă ra đi
Diệp Thế Lâu
 


                       

Một cú "phone" từ 354 HBT-Quận 1-Thành phố SG: "L... ơi, Lệ Hồng mất rồi em biết tin chưa ?" ??? Tôi bàng hoàng sửng sốt, ḿnh nghe nhầm chăng ? Có nhiều tiếng nổ lách cách trong đầu làm tai tôi điếc đặc. - Nghe nhầm rồi, đúng ! ḿnh nghe nhầm rồi đó nhỏ ! Tôi vội hỏi: "- Lệ Hồng nó làm sao hở thầy ?" "Lệ Hồng mất rồi, Tuyết Hoa vừa cho thầy hay đó" –

Giọng thầy chùng hẳn xuống, toàn thân tôi như tàu lá rũ, một tảng đá đè nặng nơi ngực làm tôi choáng ngợp, tứ chi ră rời... Khúc phim dĩ văng quay nhanh ... Trong lớp, Lệ Hồng là đứa ít nói, nụ cười e ấp gần như rụt rè, trong ḷng mỗi đứa đều mang một ấn tượng đẹp về h́nh bóng cũng như cái tên của nó. Nguyễn Đ́nh Lệ Hồng - một nàng Hồng kiều diễm nhưng nó cũng mang đậm một ư nghĩa là một đóa hồng tràn ngập nước mắt đau thương. Đàn con so lớp 12C ngày nào của thầy Dương Anh Sơn hôm nay có một đứa ĺa đàn, xa thầy, bỏ bạn. Vang vọng trong ḷng mọi người những nhớ tiếc không nguôi... Lệ Hồng ơi, mi làm sao vậy ? Mới ngày nào mày đến thăm tau, 2 đứa chụm đầu vào nhau to to, nhỏ nhỏ... có những nhịp cười phá lên và cũng có vô vàn giọt nước mắt rơi rơi lă chă... Trong giây phút này, nhắm mắt lại tau vẫn c̣n thấy rơ nụ cười cùng những giọt nước mắt đắng cay của mày, vẫn c̣n đậm mùi mặn chát. - Chắc hẳn mày c̣n nhớ mấy câu thơ của thi nhân nào đó mà tau đă đọc vào tai mày ???

Đứng dậy đi em sống cơi đời

Dù đời khổ nhục đến mười mươi

Em nên điểm phấn tô son lại

Hứa với nhân gian một nụ cười...

Bạn thân thương ơi, giờ th́ mày đă thật sự buông xuôi tất cả, buông trôi những niềm đau mà mày đă đa mang, lẫn những nỗi vui mà bất chợt mày gặp được đâu đó. - Nơi cơi vĩnh hằng, trên cao nh́n xuống, chắc mày lại mỉm cười v́ những chuyện đă qua...

Cuộc hành tŕnh đi thăm Lệ Hồng đă được ấn định. - Thầy và Tuyết Hoa ở xa nên phân công chúng tôi đại diện lớp đi thăm mộ Hồng. - Xin đem một chút t́nh bè bạn, nhóm lên ngọn lửa yêu thương để sưởi ấm trái tim của một con chim vừa ĺa đàn đang nằm sâu trong ḷng đất mẹ. Thế là 7h sáng ngày chủ nhật, chúng tôi rong ruổi trên 3 con ngựa sắt (v́ mộ Hồng nằm sâu trong núi không thể đi xe hơi được) băng qua suốt chặng đường dài gần trăm cây số để đến với Hồng - H.Hoa, Bỉ và tôi chỉ có ngồi sau mà cẳng chân nhức buốt, ê ẩm cả người, - ba đứa cứ trở ḿnh hoài (như ba con sâu gặp phải kiến lửa). Thời gian đă trôi qua, 9h30 trạm dừng đầu tiên là Bưu điện Cam Ranh, 3 lăo bà cùng 3 cụ ông (người yêu của Bỉ, của Duyên và của tôi) khập khiễng bước vào - làm cô nhân viên trực nơi quầy tiếp dẫn phải ph́ cười khi thấy dáng điệu của chúng tôi. Mà có sao đâu ? - Chuyện nhỏ, xá ǵ. Nỗi đau trong ḷng đang vươn tay choàng ngợp nỗi nhọc nhằn của thể xác rồi. Nơi đây là điểm hẹn của chúng tôi liên lạc với chị Hai để chị dẫn đường đi thăm mộ - Đường xa vạn dặm Hồng bỏ đi rồi - băng đèo, lội suối, cây cối bạt ngàn, qua 7 cây số - lên đoạn đường ray phải lội qua một ḍng nước chảy, 3 đứa vội xuống lội bộ một khúc đường - một con đường ṃn hiện ra sâu hun hút, đúng là đường mộ địa của núi rừng - vắng vẻ, âm u có một chút ǵ đó rờn rợn trên da...

Đến địa phận mà Lệ Hồng vừa "nhập khẩu" rồi đây ! (đó là thế giới của những linh hồn mà) - Mộ bia đă được chị Hai xây xong nằm b́nh yên nơi dăy đầu của nghĩa trang này. - Có một niềm tin mănh liệt trong ḷng chị đă lan nhanh theo từng mạch máu thấm nhuần vào cơ thể tôi rằng - đứa em tội nghiệp của chị, nhất định sẽ được chúa soi sáng đưa lối dẫn đường. - Bởi mộ Hồng được chị đặt nằm cạnh khu nhà trong nghĩa trang dành cho cha và giáo đoàn hàng năm đến đây đọc kinh cầu nguyện. Đặt bó hoa nơi phần mộ có ghi - Maria Nguyễn Đ́nh Lệ Hồng sinh năm 1956 tại B́nh Trị Thiên mất ngày 19-06 ÂL tức ngày 24-07 DL năm 2005 mà ḷng tôi vẫn c̣n ngờ vực - có đúng là Hồng không ? h́nh như không phải, tấm h́nh này chẳng giống Lệ Hồng chút nào của những ngày tháng đă qua - mơ hồ trong tôi có tiếng gào thét bảo rằng - Không, không thể nào ... - Rồi 1 tia hy vọng mong manh chợt lóe sáng, nhưng, thôi rồi ! Tắt phụp rồi ! Lệ Hồng của chúng tôi - đúng nó rồi ! Tấm h́nh được lồng vào mộ bia là h́nh ảnh của Hồng ở những năm 16, 17 tuổi ǵ đó, ngây thơ, hồn nhiên quá đỗi - tóc xơa ngang tai, mái cài nơ đỏ, bên cột bên buông, nhí nhảnh - rạng ngời, nụ cười tràn đầy một trời mộng đẹp... không gian nơi đây yên lắng lạ thường, cái lặng lẽ của mảnh đất xa tít tận chân núi này bao trùm lên những mộ bia san sát nằm lặng lờ câm nín, làm tôi cảm nhận 1 không gian tang tóc, buông phủ trùng trùng... Lệ Hồng nằm đây ! - Đất đă ôm trọn vào ḷng một h́nh hài lắm truân chuyên và phiền năo trong cuộc sống. Nguyễn Đ́nh Lệ Hồng - một hoài băo, một niềm tin lớn của bậc sanh thành đặt trọn vào tên của đứa con gái cưng yêu - cầu mong con ḿnh gặt hái nhiều thành công nhất, đời con sẽ rạng rỡ giống như một đóa hồng - rằng mai đây, cuộc đời này sẽ được nâng niu dành dỗ, thế mà ! ...

Cuộc đời vốn sẵn là thế, cái ảo nhiều hơn cái thực, bản chất nó là hư vô, mơ mộng thật nhiều cuối cùng nắm bắt chẳng được bao nhiêu, măi măi ta cứ phải đuổi theo nắm bắt hoài những bóng h́nh nằm trong cơi hư vô... bước chân chúng tôi (riêng tôi thật miễn cưỡng) theo chân cháu Khanh con của Lệ Hồng đi thăm mộ cha của cháu - nặng ḷng v́ bạn tôi trở nên ích kỷ - chẳng muốn đối diện với người chồng của bạn ḿnh (dù chỉ gặp anh qua bia mộ) song tôi vẫn ṭ ṃ muốn xem thử anh là ai ? anh là người như thế nào ? ra sao ? mà lại là... Quả như dự đoán tôi chẳng cảm nhận được nơi anh một làn sóng b́nh yên nào - cặp mắt anh lạnh tanh nằm dưới đôi chân mày rậm đang nhíu lại, khuôn mặt xương xương gầy gầy, chiếc cằm nhọn khó mà có được một tấm ḷng bao dung độ lượng rất cần cho người vợ. Anh họ Nguyễn ... (ǵ ǵ đó), (khi nh́n vào mộ bia cơn giận trong ḷng tôi bốc lên, tôi vội nh́n sang nơi khác nên giờ chẳng biết anh tên ǵ) mà chỉ nhớ một điều là (anh hơn Lệ Hồng 4 tuổi), ngẫm nghĩ lại thấy ḿnh thật buồn cười, thật trẻ con - ở độ tuổi này bọn chúng tôi có đứa đă lên chức bà (ngoại hay nội) chứ có c̣n trẻ trung chi - mà măi đến hôm nay tôi mới chợt nghiệm ra rằng - "Tuổi th́ già nhưng t́nh cảm không già theo năm tháng được".

Nắng đă lên cao, sỏi cát như bốc lửa dưới chân mọi người, bọn tôi từ giă Lệ Hồng ra về, tay tôi vuốt nhẹ lên thân nó, trong tai tôi vang vọng một giọng cười rúc rích... Thôi, tau về đây, hy vọng một ngày nào đó cả lớp cùng thầy đi thăm mày. Đồng hồ chỉ đúng 10h30phút chúng tôi bước vào một căn nhà mái tole thấp tè không quá 25m2, hai cái bàn thờ quá mới nằm cặp kè bên nhau cao cách mặt đất chừng năm tấc - sực nức mùi lạnh lẽo. - Cả bọn thắp cho đôi vợ chồng bạn một nén nhang t́nh và đặt một phong b́ gói trọn cả tấm ḷng yêu thương của bọn con gái trong lớp chúng tôi đến với bạn. - Chẳng biết bạn có thấy ấm áp chút nào chăng khi khói hương lan tỏa ??? Trong làn khói tỏa, tôi bắt gặp đôi mắt bạn - đôi mắt của Lệ Hồng sáng long lanh tựa như nói lên một lới nhắn nhủ, một lời gởi gắm đến với các bạn trong lớp về những đứa con của ḿnh...

Trần nhà quá thấp, tay với lên cơ hồ đụng nóc, sức nóng của tole ập xuống làm tôi nặng cả đầu, tôi muốn chạy ra ngoài hít thật nhiều không khí. - Rất thèm một chút thông thoáng của bầu trời, trong cái không gian nhỏ bé này chân tôi đưa lần đến bếp - nơi đây không một dấu vết của sự sống, không bếp, không nồi... không... không... không có ǵ hết ! Trong nhà ngoài hai chiếc bàn thờ, c̣n có một chiếc bàn thấp nhỏ nằm chổng trơ sát vách cạnh cửa ra vào, có hai chồng ghế trụi bằng nhựa nằm chồng chất bên nhau mà chị Hai của Hồng mang đến cho mượn, - dành cho Cha và giáo đoàn đến đây đọc kinh cầu nguyện mỗi tối. Một cảm giác trống vắng đơn côi ngập tràn vây bủa khắp nơi nơi...

Nguyễn Đ́nh Mạnh Khanh đứa con trai thứ ba của Hồng đang sinh sống nơi đây để hàng ngày nhang khói cha mẹ. Cháu đang sống một cuộc sống mà tôi chẳng biết dùng từ ǵ để diễn tả lại cuộc sống này. Ruộng vườn đă bán hết khi cha chết - để xây mộ cha - giờ đây cuộc sống rẫy rừng bữa đói bữa no làm bạn, có hôm ăn nhờ lưng bát cơm nơi nhà người anh cả đă có vợ đang sinh sống gần đó cách khoảng 10m - trong một căn nhà cũng bé tẹo, mái tole vách ván cong veo, thời gian gió mưa đă trở thành một lớp sơn mốc meo, cũ ś màu xám xịt. Song khi nh́n vào ta vẫn cảm nhận được đó là tổ ấm của đôi vợ chồng trẻ, trong thời buổi kinh tế khó khăn này, dưới áp lực của cuộc sống, đôi vai gầy của người anh cả cũng muốn lệch đi v́ những lo toan bộn bề cho công việc mưu sinh quá nhọc nhằn rồi - Nguyễn Đ́nh Mạnh Khanh không dám làm phiền anh ḿnh thêm nữa, và gói ḿ tôm là người bạn thân thương nhất mà cháu Khanh luôn phải đối diện hàng ngày. D́ Hai cháu bảo rằng: "Chị có bảo nó - có đói th́ đến nhà chị ăn cơm nhưng nó ít đến lắm" - Ḷng mẹ bao la như biển Thái B́nh, chắc hẳn ḷng D́ cũng thế - D́ là mẹ - xảy mẹ níu áo D́. Một sự thật hiển nhiên là thế song với hoàn cảnh của cháu Khanh th́ có khác so với mọi người một tí.

Trong dân gian ḿnh có câu:

"Thương ai thương cả đường đi,

ghét ai ghét cả tông chi họ hàng"

trong tận cùng thâm tâm của cháu cũng đă thấy rơ - một vạn lư trường thành do các bậc bề trên gây nên mà ngày nay anh em chúng nó phải gánh chịu. Giữa gia đ́nh cháu và bên ngoại được giăng ngang một hàng rào thép kiên cố gần ngót 20 năm rồi. Nào dễ ǵ - một sớm một chiều làm nó biến đi không c̣n dấu tích ? Bốn anh em vốn dĩ đă thiếu vắng t́nh phụ mẫu thâm sâu nay lại càng lẻ loi, đơn độc khi cha mẹ các cháu đă thực sự không c̣n trên cơi đời này nữa. Tôi cũng đă nh́n thấy rơ giữa nhà D́ và nhà cháu là một ḍng sông mênh mông mà bến bờ xa tít - bên kia bờ chẳng có một ṿng tay thân thương nào đợi chờ...

Ông cha ḿnh thường bảo: "An cư th́ mới lập nghiệp" thế mà, Nguyễn Đ́nh Mạnh Khanh đă 24 tuổi đời tay trắng tay, không tương lai, không có sự nghiệp ǵ - cùng 2 đứa em gần kề trang lứa (c̣n đang kiếm kế sinh nhai nơi đất Sài G̣n) - chúng chưa có một mái nhà, ba anh em có một ước mơ chung, cùng một lời nguyện cầu và chờ mong một phép nhiệm mầu đến với chúng. Chúng mơ về một mái nhà nhỏ để Tết về anh em được sum vầy bên nhau mà hương khói cho mẹ cha. Cháu Khanh là người thiết tha nguyện cầu điều kỳ diệu đó nhất, cháu rất cầu mong, thật sự cầu mong những ṿng tay rộng mở của những ai biết về mẹ Hồng của chúng - Nguyễn Đ́nh Lệ Hồng - đóa hồng ngập tràn nước mắt đau thương của chúng ta đă trải qua kiếp sống đời thường - một cuộc sống ảo - nhất định phải có sự đền bù - cái thực sẽ thuộc về Hồng bắt đầu từ hôm nay...

Đầu tôi vang lên khúc nhạc của Vũ Thành An "đời người con gái ước mơ đă nhiều để rồi trời cho chẳng được mấy, đến khi lấy chồng chỉ c̣n mối t́nh mang theo..." đó là nỗi nuối tiếc của tất cả người con gái sau cuộc hôn nhân tự chọn không được như ư. Nỗi luyến tiếc về những ǵ ḿnh đă vuột khỏi tầm tay...

Nhưng dù sao đi chăng nữa, cô nàng cũng đă được một lần tự chọn cho chính ḿnh - để rồi, tự ḿnh vẫn có niềm an ủi sau những luyến tiếc đă qua - (Nhân vô thập toàn - Vui đi, nhận đi hăy dang tay ôm trọn vào ḷng những ǵ ḿnh đang có và hăy mở toang tất cả cánh cửa ḷng...). Bởi, người con gái nào cũng có một ḍng máu luân lưu trong huyết quản của những thi ca trong cuộc sống - vẫn cứ là - thư viết đừng xong, thuyền trôi chớ đỗ... cho ngh́n sau lơ lửng với ngh́n sau... thói thường là - con người luôn đuổi theo ảo ảnh, cuộc sống êm đềm hay đơn điệu quá bỗng thấy thèm một sự đổi thay cung bậc, tần số cho tâm hồn ḿnh dù chỉ là trong tư tưởng mà thôi. Chất lăng mạn của cuộc sống là đây - đó là một vết hằn của roi cũng là một ân huệ của riêng cuộc đời người con gái đă được vẫy vùng tự do dưới cặp mắt giám thị của mẹ cha - chỉ có Lệ Hồng là không được thế, nỗi thèm thuồng ước ao của Lệ Hồng là đó - một cuộc hôn nhân do cha mẹ định đoạt sẵn, một hợp đồng sống chung đă được kư xong mà dấu son t́nh yêu không hề có mặt. Nốt "đồ" kéo lê trầm uất trong bản nhạc "gia đ́nh" đứa con đầu ḷng là một trưởng nam, tiếp theo một nàng son được chào đời trong nỗi mừng vui cổ vũ của cha mẹ chồng (gia đ́nh chồng không có con gái) bao nhiêu năm rồi họ quá khát khao một bóng hồng - và rồi, Lệ Hồng đă làm nên kỳ tích đó. Nốt "sol" giờ đây bắt đầu bắt nhịp trong cuộc sống rồi chăng ? ? ? - Ngờ đâu, mầm non vừa mới nảy vội lụi tàn, mới 2 tuổi đời đă chắp cánh thiên thần ngao du nơi non bồng, nước nhược - nồi cháo kia vô t́nh thay ! đă làm mẹ mất con - có nỗi đau nào bằng mẹ mất con ? ? ? Có trời xanh thấu hiểu và chỉ có những tấm ḷng rộng mở mới thông suốt nỗi niềm này. Từ đây, mọi bất hạnh đổ ập xuống cuộc đời nàng dâu, tội t́nh chi - chỉ một Lệ Hồng gánh chịu - một ngục tù tối tăm mặt mũi bởi người bạn đời có quá dư thừa thói vũ phu..., đấng cao xanh kia ơi, sao nỡ để một cành hồng bị mưa dập gió vùi.

Ngày lại ngày qua tiếp nối, nàng sống trong tủi cực, trong cảnh ngậm đắng nuốt cay - ba đứa con trai nối tiếp nhau chào đời, rồi người chồng t́m đường vượt biển bị lộ tiền mất tật mang, anh trở về ngày càng hiện rơ một hung thần chiếu mệnh cho số kiếp đọa đày của Lệ Hồng, cộng thêm vào đó là những lời ch́ chiết của cha mẹ chồng mỗi ngày một tái diễn làm cho bạn tôi luôn ước ao một cuộc đời mới, có khi nghĩ quẫn nó muốn làm một cái ǵ đó cho cuộc đời kết thúc thật nhanh - cung đă giương tên - Phặt ! Hai hàng mi khép lại là xong. Niềm tin vào lẽ sống không c̣n nữa, Lệ Hồng của chúng ta đă thực sự gục ngă rồi. Cô bạn thân yêu của chúng ta hôm nay không c̣n sức chiến đấu với đời được. Thế là, một buổi sáng vờ đi chợ - Hồng đă trốn chạy nỗi bung xung oan nghiệt đó, chỉ với một bộ đồ đang mặc trên người, Lệ Hồng phân vân tự hỏi - nương tựa vào đâu ? Biết nương tựa vào đâu ? Rồi cũng tự trấn an ḿnh - Chật ! Mặc kệ cứ nhắm mắt đưa chân (mặc cho ḍng đời đưa đẩy).

Cái may và sự kỳ diệu luôn có mặt khắp nơi mọi chốn (đó là cái phao cứu sinh mà Thượng đế đă rộng ḷng ban ân dành cho những mảnh đời bất hạnh trong cuộc đời này mà). V́ thế trong cái rủi vẫn c̣n hiện hữu cái may, trong nỗi mất mát vẫn c̣n chỗ cho sự đền bù - một ngôi chùa đă mở rộng cửa từ bi đón nhận tấm đời khốn khổ của nó. (Oái ăm thay - cửa chùa là nơi cứu vớt một con chiên ngoan đạo, 2 năm xuống tóc làm ni cô bất đắc dĩ để được giải thoát ngục tù gia đ́nh). - Cửa từ bi bao giờ cũng rộng mở ... !

Ngày Hồng ra đi, các con của Hồng c̣n bé dại lắm. Đứa út vừa tám tháng tuổi, cháu Khanh mới vào lớp một c̣n hai đứa kia cũng chẳng lớn hơn hai em là bao - nhiều lần tự lượng sức ḿnh biết không thể nào đương đầu với số phận hẩm hiu này được thêm nữa nên Hồng đành dứt ruột ra đi, đau ḷng thắt ruột nhưng chẳng biết phải làm sao ! - Trong túi không một xu, trên người không một chút tài sản ǵ để có thể độ thân qua ngày tháng - làm sao đeo mang theo con dại ? Cái ăn lo chưa xong th́ làm sao lo cho các con cái học bằng người được ??? Th́ thôi, phải đành gạt nước mắt mà ra đi... những tưởng rằng ḿnh đă được yên thân, nhưng không ! Người chồng phát hiện ra chỗ của vợ ḿnh đang nương náu - vội vội vàng vàng Hồng lại dấn thân vào cuộc trốn chạy lần thứ 2. Cuộc trốn chạy lần này vẫn được bàn tay Phật tổ nhiệm mầu ch́a ra cứu vớt - Một ngôi chùa trên xứ Đà Lạt mộng mơ là nơi ấp ủ cho tấm thân của một sinh linh trôi dạt này. Đến một ngày cha mẹ ruột sắp bước chân lên máy bay đi định cư nơi đất Mỹ - Lệ Hồng mới dám ra mặt phân tỏ ngọn nguồn cùng mẹ cha - hai thân yêu cầu Hồng ở lại Sài G̣n sinh sống. Cuộc đời của nó lại bắt đầu với cái tên Lệ Hằng tức Hạnh (trong cuộc hành tŕnh chạy trốn này Hồng phải thay danh đổi tánh để tránh sự truy đuổi của chồng ḿnh). Tấm màn nhung được buông xuống, mọi thương đau được nén dồn vào một ngăn tủ khóa chặt lại - một Lệ Hồng hôm nay khác nhiều so với Lệ Hồng của chặng đường qua, là một mậu dịch viên của một salon xe máy trên đất Sài G̣n - một nàng hồng rỡ ràng xinh tươi hoạt bát trong dịp đầu tiên họp bạn, tất cả các tấm ḷng thầy cô, bè bạn cũng đă vui lây với sự nở rộ của một đóa hồng. Cuộc sống ảo của Lệ Hồng ở đất Sài G̣n không làm Hồng quên con ḿnh được (trong héo ngoài tươi) trước ngày chết 02 năm; nó đă lén về xây mộ đứa con gái đă mất - lúc đó mấy mẹ con mới có cơ hội gặp nhau trong một cuộc gặp gỡ lén lút v́ sợ chồng bắt gặp. Đứa út đă 15 tuổi rồi (Sau đó là thợ đóng giày ở Sài G̣n). 04 đứa con trai của Hồng chưa có cháu nào học vượt khỏi cấp hai - học hành mới tới lớp 5, lớp 6 th́ phải nghỉ học để tự lo cho cuộc sống của ḿnh (điều này là một nổi lo nơm nớp trong ḷng nó khi nghĩ về các con ḿnh) nước mắt nó rơi từng đêm, từng đêm cũng v́ nh́n thấy viễn cảnh đó - mà nào tránh khỏi!.

Lệ Hằng hay Hạnh cũng là một mỹ danh, đều có một ư nghĩa tốt đẹp bao hàm một sự cầu mong được may mắn hạnh phúc - có lẽ chính v́ thế - trong giai đoạn này cuộc đời đă đổi thay, hung thần nơi bản mệnh Lệ Hồng đă thôi ngay cuộc chiến - bỏ hẳn cuộc chơi sát phạt cuộc đời một người con gái - chính là vợ ḿnh - người đă sản sinh cho anh năm đứa con - giờ đây anh đă xuôi tay nhắm mắt nhập vào cuộc vui cùng cỏ cây hoa lá - cảnh vật quanh anh hôm nay đă khác, chắc hẳn ḷng anh cũng phát sinh một sự thay đổi mới, trái tim anh chắc hẳn giờ đây đang thổn thức, ray rức, ăn năn về những tổn thương mà ḿnh đă gây cho người vợ yếu đuối bé bổng đáng thương kia.

Ta lại thở phào nhẹ nhơm Hồng được gặp con rồi!!!

Ngày Lệ Hồng về chịu tang chồng cũng là ngày mẹ con nàng gặp nhau trong tự do mà cũng là thật ngỡ ngàng. Lạ lùng làm sao, sự đời lắm nổi trớ trêu - mẹ con chưa vơi tâm sự, tấm ḷng nàng chưa kịp trải hết cho con hay. Sau anh tám tháng, Lệ Hồng của chúng ta cũng vội chắp cánh bay theo, vĩnh viễn vuột khỏi ṿng tay đợi chờ của các con, bỏ lại sau lưng bốn cuộc đời thèm khát ṿng tay yêu thương ấp ủ của mẹ - c̣n đang háo hức chờ mong một sự bù trừ cho những tháng năm vắng bóng mẹ hiền... Ngỡ ngàng thay! Nhưng rồi tôi chợt bừng tỉnh, hiểu ra rằng - một nghiệp duyên vừa dứt!

Với Lệ Hồng tôi tự nghĩ - phải chăng đây là cơ hội để nó làm lại cuộc đời ḿnh??? Một cái nhân vừa rơi ra - một cuộc sống mới sắp thành h́nh sẽ bùng lên mănh liệt - bánh xe luân hồi sắp đưa nó vào tột đỉnh vinh quang của cuộc đời mới - nổi thăng hoa trong kiếp này là một sự đền bù cho những đau thương mất mát của kiếp đă qua. Tôi ngước mắt nh́n trời, đám mây đen trên đầu đang trôi nhanh, bầu trời trong xanh rực sáng - vụt lên một nhân ảnh - một Lệ Hồng của chúng ta đang tươi cười bay lượn quanh đám mây trời và nó đă nh́n xuống tôi với cắp mắt mang đầy nét tinh nghịch. Trên không trung nó đang dạo khúc nhạc của bài hát "Chủ nhật hồng" vang lên thánh thót, vui tươi. Xung quanh tôi chim chóc, núi đồi, hoa lá cũng ḥa ḿnh ngẩng cao đầu hát vang theo tiếng nhạc. Bỗng nhiên tôi cảm nhận sỏi đá dưới chân ḿnh trở nên mát dịu và rồi những đám cỏ chuyển ḿnh xanh tươi mượt mà trải dài trên các lối đi không c̣n mang sắc màu vàng úa nữa. Nổi u uất trong ḷng tôi đang nhẹ nhàng trút cạn dần dần...

B́nh minh đă lên ngôi, bóng đen không c̣n nữa, tôi chấp tay nguyện cầu xin các đấng toàn năng toàn lực ban cho Lệ Hồng và tất cả những ai đă phải khổ đau v́ đời - một cuộc sống b́nh an và tràn đầy niềm vui trong cuộc đời mới.

Cầu mong linh hồn Maria Nguyễn Đ́nh Lệ Hồng được an nhàn nơi đất chúa.!

 

  

 

Diệp Thế Lâu
Thị Trấn Ninh Ḥa
ngày 07/11/2005
    

Mọi chi tiết, xin liên lạc:   leanhdungmy@yahoo.com