Trang Thơ và Truyện của Đào Duy Phúc               |                 www.ninh-hoa.com

ĐÀO DUY PHÚC

Bút hiệu:
DUY PHÚC
   Cựu học sinh trường:
- Trung học BÁN CÔNG Ninh Ḥa

Niên khóa: 1969 - 1972

Hiện cư ngụ tại

Việt Nam.

 
 

 

 

 

 

 UNE FOIS
Đào Duy Phúc

(Mong những người thời đó .. dù chỉ một lần

cùng nhớ về T) 

 

 

Lâu lắm rồi tôi mới đi lại con đường này, vẫn mùa hè lộng gió nhưng bụi không c̣n như xưa, đường, vỉa hè đă bê tông hóa, nhà nhà trở thành những cửa tiệm, khoảng sân bao la trước trường học đâu rồi... có cái ǵ như đông cứng trong tâm hồn. Con đường tưởng thân quen nhưng lại quá xa lạ... ḿnh t́m ǵ đây, một dấu chân, tà áo dài tinh khôi hay nhóm bạn đang bước đi trong bụi mờ bao phủ, tất cả đă biến mất... con đường từ nhà đến cổng trại gia binh NTN không dài nhưng cũng không ngắn, đủ để chúng tôi nói chuyện hoặc toan tính những vụn vặt trẻ con trước khi ra lộ chính. Ngày ấy, ngày mà tuổi thơ nhuộm hồng không gian.. chiến tranh ở đâu xa tít, khoảng sân thật rộng, chúng tôi vừa đi vừa cười đùa... bạn bè thuở ấy giờ chỉ c̣n M ở tận ĐN, và tôi đang trên lối đi xưa, ḷng trống vắng thênh thang, bước chân chơi vơi như của người khác..

 Xe học sinh dừng hẳn, bác tài xuống xe tháo dây bảo hiểm, từng học sinh lần lượt theo trật tự bước xuống, xe có 4 hàng ghế mà hai hàng giữa quay lưng vào nhau tạo thành hai lối đi hai bên.. người bên này bước xuống rồi đến bên kia, cứ thế lần lượt không có chen lấn.. Ngày nọ, trước mặt tôi là cô nữ sinh, cô ta thong thả bước xuống trong khi đám bạn tôi đă xuống hết đang chờ tôi, theo lẽ, lượt tiếp theo là phía bên kia, tôi liếc mắt.. lại một tà áo dài, chân cô ta bắt đầu bước xuống cầu thang.. tôi nhanh chóng tḥ chân ḿnh xuống bậc trước, cô ta giật ḿnh rụt chân lại, thế là tôi xuống trước với vẻ tự măn, như thể ḿnh vừa knock out đối thủ, xuống đến đất tôi ngoái lại xem ai là nạn nhân của tôi, chắc phải nh́n tôi như quái vật... nhưng tôi đă lầm, khuôn mặt rất xinh đang dửng dưng bước đi như chưa từng có chuyện giành giật, tự tôi thấy mắc cỡ với chính ḿnh. Vài hôm sau, tôi lại đi song song với cô ta, đến lượt cô ta, có lẽ thấy tôi nên cô ta chợt dừng lại, đầu cúi thấp.. một thoáng ngập ngừng, tôi bước xuống ḷng thấy nao nao.. tưởng cô ta dửng dưng hóa ra vẫn nhớ, vậy là ḿnh đă thành vết đen với cô ta, rồi tự nhủ, nếu có dịp, ḿnh sẽ chuộc lỗi. Ngày ấy cũng không xa, cô ta đi song song với tôi, đến lượt tôi, tôi đứng im, đầu cúi thấp... hai bên đều không ai đi, phía sau có tiếng lao xao “chuyện ǵ vậy.. bước xuống chứ chờ ǵ”. Tôi mím môi, đứng ĺ ra.. cô ta thoáng ngẩng lên nh́n tôi ngập ngừng rồi bước chậm xuống với tư thế sẵn sàng rụt chân lại nếu tôi lại giở thói côn đồ như trước... xuống đến đất, tôi ưỡn ngực bước sau cô ta rồi cố ư đi ngang chờ cô ta nh́n tôi để ngầm cám ơn... chẳng có ơn nghĩa, chẳng ai thèm nh́n tôi dù chỉ liếc mắt... Người đâu lại tỉnh thế, không giận khi bị giành, không vui khi được nhường... Tôi quyết định t́m hiểu... Nàng là T. học dưới tôi một lớp ở TBT... Ngày qua ngày, tôi và T vẫn cùng đi xe, vẫn chạm nhau, không ai nói với ai một lời và quy luật đă trở lại từ ngày tôi quyết định nhường T, đến lượt ai người ấy xuống, không phải lăn tăn suy nghĩ.. Có điều ngày tôi càng nhận ra sự dịu dàng, nét thanh thoát hiếm có của T, nàng luôn là người chịu thiệt nếu phải tranh giành dù đó là nam hay nữ, khi c̣n ghế trống, T cẩn thận ngồi xuống khi biết chắc không có ai giành và nàng thường cúi mặt như có lỗi với những người phải đứng v́ lên sau... người đâu mà hay đến thế !..

Tôi vào NT học, chương tŕnh ngày càng nặng, mỗi khi về DM chúng tôi lại tụ tập, lang thang đây đó cho nhẹ đầu và dĩ nhiên T cũng không c̣n trong tâm trí tôi từ lâu, từ ngày tôi không c̣n đi xe học sinh...

Những cơn gió từ biển thổi đi, chạm núi xoay lông lốc, có cơn lang thang trên đám rừng c̣n xanh màu lá dù hè đă đến từ lâu, có cơn lướt nhẹ qua thị trấn như sợ khuấy động đêm trăng yên ả, cũng có cơn giật tung những cành lá, rung lắc những mái tôn ướt đẫm ánh trăng, trăng sáng vằng vặc cho đôi mắt người lính gác đêm dễ quan sát... Đêm trăng hè ở DM sáng quá, ánh trăng như bức màn lung linh, tự do rủ xuống thị trấn, hào phóng bao rộng ra xung quanh, đến tận những dăy núi quá xa so với tuổi mới lớn... Trên lộ vắng đêm khuya, vài người lính đi vội vả, chúng tôi cũng chia tay nhau trong ánh trăng soi rơ mặt người, chỉ c̣n đoạn ngắn là tôi rẽ vào cổng trại NTN, đêm trăng gió mát khiến tôi chẳng vội ǵ... Chợt tôi đứng sửng lại, bóng người con gái đang đi xa xa, tóc bay bay theo gió, nàng đi như trong mơ, nhờ trăng sáng nên tuy xa nhưng tôi vẫn biết đây là cô gái rất đẹp, sao giờ này cô ấy vẫn như lang thang, thơ thẩn giữa đêm khuya trong thị trấn đầy lính.. hay là ma, tôi lắc lắc đầu, định thần nh́n kỹ, gió từng cơn cuồn cuộn trôi về, áo quần phất phới chập chờn bay lung linh dưới ánh trăng huyền ảo khiến dáng nàng hư hư thật thật, tôi như bị chôn chân, không thể bỏ đi dù là đi về phía nàng hay về nhà, đành đứng im chờ, làm sao có thể bỏ đi, để mặc cô gái giữa đêm khuya mà ánh trăng có thể làm dục vọng kẻ biến thái nổi lên, nàng càng đến gần càng sáng lên nét đẹp tuổi mới lớn, nhờ ánh trăng, tôi thấy khá rơ khuôn mặt đượm buồn cam chịu quen quen, tôi kêu lên “T... T phải không?”, nàng thoáng ngập ngừng rồi bước ngang qua tôi, tôi vội chạy theo “T... khuya rồi, về đi em.. nguy hiểm lắm”, T nh́n tôi với ánh mắt xa xăm, khuôn mặt sao buồn quá, nàng đứng lại, đầu cúi thấp như dạo nào, tay mân mê vạt áo, tôi lại nhớ thuở c̣n đi xe học sinh... tôi hỏi nhẹ “có chuyện ǵ vậy T” thú thật, tôi chưa bao giờ được nghe giọng nói của T, chúng tôi chỉ gặp nhau thoáng chốc trên xe học sinh đầy hỗn độn, xuống xe, mỗi người một ngả, vả lại, chỉ ḿnh tôi để ư đến chi tiết cỏn con của T nên nếu nhóm bạn tôi có nhắc th́ chỉ nhắc đến người khác... T lại ngẩng lên nh́n tôi, môi mấp máy, thần thái như đă rơi vào hư vô.. tôi muốn nắm tay nàng, muốn truyền cho nàng hơi ấm đời thật... nhưng chưa kịp th́ nàng đă cúi đầu bước đi rồi đột ngột rẽ trái sâu vào hẻm.. tôi bần thần, sao lại ra nông nổi này... h́nh ảnh ấy theo tôi suốt giấc ngủ đầy ác mộng.

Vẫn gió hè lồng lộng nhưng ít bụi, bao nhiêu năm rồi tôi không đi trên đường này, nhưng có c̣n con đường xưa đâu... tôi bước chơi vơi như T đêm trăng nào, sau này tôi mới biết... ba của T mất v́ tai nạn giao thông, có lẽ v́ thế mẹ nàng phát điên và giờ là T chăng, cuộc đời thật khắc nghiệt, sao lại vắt kiệt nàng, một cô gái dịu hiền, luôn nhường nhịn, nàng có tranh giành, có ác ư với ai đâu... Nhưng thôi T ạ, biết đâu như thế lại hay, bởi đường đời đâu phải bằng phẳng sáng ánh trăng để em thơ thẩn bước đi như một đêm trăng nào.. phải không !...

 

 

 


Đào Duy Phúc

4/8/2019

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Đào Duy Phúc                |                 www.ninh-hoa.com