Trang Thơ và Truyện của Đào Duy Phúc               |                 www.ninh-hoa.com

ĐÀO DUY PHÚC

Bút hiệu:
DUY PHÚC
   Cựu học sinh trường:
- Trung học BÁN CÔNG Ninh Ḥa

Niên khóa: 1969 - 1972

Hiện cư ngụ tại

Việt Nam.

 
 

 

 

 

 

 

REMEMBER WHEN

 

(Cảm ơn tiếng đàn của TT gợi nhớ…)

 

 

 

 

Chiều rồi, bóng cây nhạt nḥa trên ḍng nước lững lờ trôi, chiếc lá khó nhọc len lỏi qua bờ đất nhấp nhô bên bờ khiến chúng quay tới lui vô định. Chị ngồi đó, tóc xơa ngang vai, tay vẫn thoăn thoắt làm, nước dao động chút ít mỗi khi chị khoắng vào... Tôi xa trường bao lâu rồi, xe học sinh đưa đón, những thầy cô, bạn bè, mái tóc dài uốn lượn... như giấc mộng mờ ảo, xa quá xa... Sao lại có sự tương phản giữa mảnh đời tạm bợ này. Một đằng đầy đủ, sung sướng, chiến tranh tưởng như ở đâu xa lắm. C̣n nơi đây, không ánh sáng điện, không xe cộ, sông nước ruộng đồng bao la với cái chết lởn vởn ŕnh rập xung quanh... Tôi hỏi cho có hỏi: “sao chị không ra phố sống, ở đây, vùng xôi đậu, không bên này th́ bên kia khó để yên cho chị..” ngừng một lát tôi nói tiếp: “bom đạn không biết lúc nào nổ và nổ ở đâu...trúng chúng tôi là một nhẽ v́ chúng tôi đă chấp nhận khi khoác áo này, nhưng nhỡ...v́ bom đạn đâu có mắt”, chị ngước lên nh́n như xin tôi đừng nói nữa .. Tôi và chị không biết ngang tuổi hay ai lớn bé hơn ai. Chị đă có một con, đang “bị” ở nhà chồng, theo lời cha chồng th́ chồng chị là tài xế lái xe cho ông quan phó quận nào đó, nhưng theo những người lính dày dạn kinh nghiệm của tôi th́... đích thị chồng chị phải là “thứ dữ” của phía bên kia, nếu không, dễ ǵ họ để yên. Hơn nữa, chị rất đẹp, nét đẹp dịu hiền của gái miền Tây sông nước...Chúng tôi rút quân, đường về đồn không xa, chỉ hơn một cây số, nhưng phải đi ngoằn ngoèo giữa đồng ruộng mênh mông đang dần xám lại, mặt trời sắp rơi sâu dưới chân trời, đoàn quân lầm lủi đi,  hướng đi thay đổi liên tục để tránh bị vướng ḿn, càng về tối càng nguy hiểm, dễ bị phục kích. Trên đường đi tôi vẫn không thoát khỏi sự so sánh hoàn cảnh sống giữa hai bên cùng độ tuổi. Một đằng ngây thơ, trong sáng với những nụ cười hạnh phúc, bẽn lẽn trong áo dài trắng tinh khôi khi phát hiện vài cái đuôi lén lút theo dưới ráng chiều vàng óng. Đằng này, nụ cười với chị dường như quá xa xỉ, chị có biết, cùng lứa với chị, những nữ sinh đang chạy nhảy, tung tăng múa hát với ước mơ bay bổng giữa sân trường rợp bóng cây hiền ḥa che chở mỗi khi nắng tắt muộn. Tôi và chị sống cùng một không gian mà bóng đêm là nổi hoảng sợ, chỉ chực bùng nổ bất cứ lúc nào, những nữ sinh mà chúng tôi thích ngày xưa giờ như chuyện cổ tích, chúng ta liệu có c̣n đến ngày mai, tôi và gia đ́nh, chị và con chị, dây nối sự liên hệ sẽ bị chặt đứt đột ngột bất cứ lúc nào... và tất nhiên xác suất tôi ra đi trước chị là hiển nhiên v́ nhiệm vụ chúng tôi là phải lao vào bom đạn.

Mặt trời đang lên trên cánh đồng bao la ḥa với trời một màu xanh lá mạ thật b́nh yên tưởng như không c̣n bom đạn. Tay cầm nón sắt, tôi hít thật sâu khí trời trong lành trước khi đội vào. Chúng tôi xuất phát, như thường lệ, ngày nào chẳng thế, Tiểu đoàn chúng tôi có nhiệm vụ giữ an ninh đường thủy để giao thông thông suốt. Như mọi khi, trung đội tôi rẽ trái, đi cách bờ sông khoảng hơn 300 mét, chúng tôi tiến theo thế chân vạc, gần đến nhà chị, tốp lính đi trước bắt đầu nổ súng xung phong chiếm mục tiêu, không có súng bắn trả, mọi sự vẫn b́nh yên như mọi ngày. Với địa thế không thuận lợi, giữa đồng trống nổi lên hai căn nhà, một của bà cụ, nhà c̣n lại của gia đ́nh chồng chị th́ việc ém quân tại đây của phía bên kia khác nào tự sát v́ sau lưng chúng tôi, sát bờ sông là cả một Tiểu đoàn với hỏa lực hùng hậu sẵn sàng tiếp ứng. Chúng tôi lục soát chung quanh chiếu lệ rồi nghỉ ngơi chờ đến giờ cơm. Trưa nay, cả trung đội thích nhâm nhi chút ít với thịt vịt, thứ nhà chị có sẵn. Cả đàn kêu quang quác khi những người lính lùa vào một góc để bắt vài con rồi nhờ chị làm. Tôi đưa tiền cho cha chị nhưng như mọi khi, cha chị không “dám” nhận... ừ !. không nhận th́ thôi, nói như những người lính: “ḿnh không ăn th́ phía bên kia cũng ăn!..”. Chị đem ra bờ kênh làm rất nhanh. Tôi lại được dịp đến bên chị giữa trời đất bao la, ḍng kênh uốn lượn chảy thong thả qua những cánh đồng thênh thang gợn sóng mỗi khi gió thổi dù rất nhẹ... Không luưnh quưnh, hồi hộp như ngày nào khi đứng gần nữ sinh ḿnh thích, xa lắm rồi những rạo rực tuổi mới lớn, những run rẩy khi biết nàng đang nh́n ḿnh và sự nuối tiếc khi xe học sinh dừng hẳn lại để mỗi người một phương... Ngồi bên chị, tôi kể chuyện DM, nơi tuổi niên thiếu đi qua, ḷng trống vắng như đă đánh mất thứ ǵ đó rất thiêng liêng. Không cảm xúc ngoài sự xót xa, buồn tủi cho thân phận cả hai. Chị chỉ mới học hết Tiểu học, phải vất vả ngoài đồng từ nhỏ, chưa từng mặc áo dài kể cả ngày cưới. Tôi kể cho chị những chuyến xe học sinh đầy tiếng cười, những buổi đồng diễn thể dục màu sắc rực rỡ và sân trường trải hoa nắng b́nh yên như chiến tranh chỉ có trong sách vở... Mặt trời lên cao dần, chị ngẩn ngơ như đứa trẻ đang nghe chuyện Thần thoại, dường như có giọt nước mắt long lanh bên khóe mắt chị ..Trời vẫn trong xanh không gợn chút mây, chị vội về v́ c̣n nhiều việc và phải ra chợ, đường  hơi xa, đi bằng xuồng máy cũng mất gần hai tiếng... Tôi ngồi lại nh́n ḍng nước trôi lờ lửng như tuổi thơ đang rời xa .. đẹp quá, thơ mộng quá... Tôi ngồi măi đến khi người lính già gọi về ăn cơm. Tôi không biết uống rượu nên chỉ ngồi ăn với anh em chiếu lệ rồi trở lại nhà bà cụ cùng người lính truyền tin. Nhà bà cách nhà chị chưa đến chục mét. Tôi nằm dài, bắt đầu mở radio nghe nhạc, anh lính truyến tin vẫn cần mẫn áp combinet vào tai, chúng tôi nằm bên hông nhà, từng làn gió phe phẩy chực đưa tôi vào giấc ngủ giữa mênh mông đất trời.. Tiếng ghe máy đến gần, không chổm dậy nh́n tôi cũng biết chị đă đi chợ về... th́ hàng ngày vẫn thế, đợi chị cột ghe xong, tôi đến xem có cần xách phụ không, chị mỉm cười cám ơn rồi đi vào nhà bà cụ đưa những thứ bà gửi... nụ cười làm tôi nhớ măi, không biết chị đă bao lần được cười bẽn lẽn như vậy. Tôi theo chị vào nhà, bà cụ hỏi thăm tíu tít, tôi cũng góp ít lời; “chắc chị đói rồi, về nhanh kẻo hết cơm..”. Chị nh́n tôi như thầm cảm ơn, miệng lí nhí: “Dạ, cảm ơn anh, em chưa đói, c̣n sớm mà, chưa tới 10 giờ ..” rồi như chợt nhớ ra, chị nh́n tôi ḍ hỏi: “ sao anh không nhậu với các anh?..”. Tôi mỉm cười: “tôi ăn cơm rồi . nhậu th́ tôi không biết nhậu nên trở lại đây nghe nhạc thích hơn..” chị định nói ǵ đó nhưng lại thôi, bà cụ tiếp tục nói chuyện, lại c̣n níu kéo, bắt chị ngồi xuống, tôi ngồi trong phản, nh́n dáng đứng của chị in trên nền trời xanh thẳm đẹp tựa tranh Thủy Mặc, giàu chất thi ca .. sau nhiều lần giữ không được, chị cúi chào chúng tôi rồi xách giỏ đi về... tôi nh́n theo, bóng chị in trên nền đất nhấp nhô, ngả nghiêng, có lúc liêu xiêu như nhành liễu đang gặp gió to hành hạ.

 

Ầm..toát.toát..tiếng lựu đan nổ xen lẫn từng tràng Ak bắn xối xả, tôi chụp vội súng, lăn xuống mương gần đó, lúc này, tiếng M16 mới bắn lại, tôi cũng bắn.  Đại liên của đại đội bắt đầu yểm trợ, phía bên kia, thượng liên cũng đáp trả chứng tỏ lực lượng chúng không kém. Đại đội trưởng liên tục hỏi t́nh h́nh, tôi báo cáo bị phục kích, chưa nắm được thiệt hại, đang gom quân... Trận chiến diễn ra chóng vánh, chưa đến 20 phút, không bên nào xông qua bên nào... như tṛ chơi thuở nhỏ. Trung đội được lệnh rút ra bờ sông, nơi Đại đội và Tiểu đoàn nằm, chờ Sư đoàn 7 đến tiếp ứng và thanh toán mục tiêu, chúng tôi mất tích một người, Binh Nhất L, đợi SĐ7 tiến đến đâu, chúng tôi sẽ theo sau t́m kiếm. Phải nói SĐ7 là quân chủ lực, vũ khí và con người cũng khác Địa Phương Quân, họ đánh rất nhanh, dũng mănh, đứng trên bờ sông nh́n xuống.. cả cánh đồng loang loáng ánh nón sắt đang tấn chiếm từng bờ đất, bụi cây với sự vội vả như sợ để sổng đối thủ, pháo 105 phủ chụp phía trước cùng với cối 60, 80 được bắn rất gần, lác đác tôi thấy rơ vài cái nón sắt gục xuống nằm im.. nhưng đoàn quân vẫn cứ tiến, chúng tôi nh́n nhau... chiến tranh khó có chỗ cho t́nh người thể hiện... Trung đội tôi theo đuôi đơn vị bạn, từ xa, tôi đă thấy L nằm sấp như vừa ngă khi đang chạy và đă chết khi vừa thoát khỏi nhà chịvài mét. Anh lính trẻ chưa vợ con, mới chuyển đến đơn vị chưa được 1 tuần. Tôi cùng anh em đứng xung quanh, giơ tay chào kính cẩn đồng đội vừa hy sinh rồi khiêng anh lên ghe của chị chở về nơi tải thương đă chuẩn bị sẵn. Vừa mới đây, chị đi chợ trên chiếc ghe này, giờ nó bập bềnh trên sóng nước, lao vun vút mang theo đồng đội vĩnh viễn chia tay. Có tiếng khóc nho nhỏ trong nhà chị, tôi buồn bả chậm răi đến, khó tránh khỏi đạn lạc khi trận chiến diễn ra ngay trong nhà chị, cầu mong chị vẫn b́nh yên...

 

Tôi bước vào nhà, gia đ́nh đă sửa soạn cho chị ngay ngắn, chị nằm như ngủ, trên ngực loang máu đỏ, tóc vẫn cột gọn gàng như lúc đi chợ về...Trời ơi, cả tuổi thơ, tuổi  thanh xuân chôn vùi nơi tận cùng tăm tối, giờ chị ra đi b́nh thản như thế này sao... không ngăn được nước mắt, tôi để chúng chảy tự do trên khuôn mặt xạm đen v́ sương gió... Tôi c̣n nhiều chuyện về DM, về những quán cafe mọc lên như nấm, về những bức h́nh cùng bạn bè đứng cạnh tảng đá xếp chồng lên nhau bên băi biển xanh ngắt một màu trong lần pinic do Trường BC tổ chứcvà c̣n nhiều, nhiều lắm chị có biết không .. lại c̣n đứa bé chưa tṛn tuổi, chị làm sao đi được ... Nhưng chị đă đi dù không muốn... đành rằng chiến tranh là phải có thiệt hại, nhưng ai lại xếp chị chung vào những thiệt hại mà bên này hay bên kia phải chịu.. Tôi đứng bên chị giữa căn nhà giờ đă tan hoang do lính đạp tung để thoát thân, nắng rơi rớt khắp nhà, có giọt lấp lánh, lung linh nhảy múa trên tóc, trên người chị đang lạnh dần, bên ngoài, nắng vẫn chói chang, rực rỡ như đang thanh b́nh, như chưa từng có trận chiến vừa xảy ra, gió vẫn thổi, đồng vẫn xanh ngút ngàn tưởng không bao giờ hết, ḍng kênh uốn lượn, chảy lửng lờ về đâu nào ai biết, chỉ biết giờ không c̣n bàn tay mềm mại của chị, nhẹ nhàng khoắng vào tạo những ṿng tṛn loang măi, loang măi ra xa rồi biến mất thật êm không dấu vết...

 

 

 

 


Đào Duy Phúc

 Tháng 2/2020

 

 

 

 

 

 

 

 

Trang Thơ và Truyện của Đào Duy Phúc                |                 www.ninh-hoa.com