Trang Thơ & Truyện: Huy Bạch                |                 www.ninh-hoa.com



 Đặng Huy Nhẫn
Bút hiệu: HUY BẠCH

  Sinh năm 1968.
Quê quán Nha Trang.

 

Có thơ/văn đăng trên các báo Rạng Đông, Phương Đông.



Hiện cư ngụ tại:
Orlando, Florida.

 

 

 

 

 

 

THÓI ĐỜI  - 12

Chỗ tôi có một ông Thầy,

trời sanh cái tướng mặt mày bảnh bao.

Óc đầy… đậu hủ tương chao,

đập bàn la lớn rằng tao có tài?

 

Tài 1 ăn nhậu lai rai,

Tài 2 quậy phá tiêu sài líp ga.

Tài 3 mê gái đàn bà…

cộng thêm Tài 4 đó là lưu manh.

 

Tài 5 đểu giả sở khanh,

bịp bợm dối trá… trở thành dân chơi.

Thầy tôi tài lắm ai ơi!

lặng yên tôi kể… thói đời người nghe.

 

những ai chưa hiểu “ngón nghề”,

gặp Thầy cũng sẽ thấy phê Thầy liền

rượu vào Thầy nói luyên thuyên,

tiệm, xe, nhà, đất… nghe ghiền lỗ tai.

 

nh́n ngang liếc dọc trong ngoài…

chỗ nào vui vẻ Say Hi… có Thầy.

thông minh chứa một bụng đầy,

đụng đau phọt đó như mây trên trời.

 

quả thật là thứ ăn chơi,

mâm nào cũng có nhiều lời thốt ra.

Thầy nói như là hát ca,

dập khuôn một kiểu… tài ba đáng sợ.

 

dù rằng mang rất nhiều nợ,

nhưng Thầy vẫn cứ tỉnh bơ như ruồi.

chỗ nào hôi thúi bóc mùi,

có tiền “ruồi” thích nhảy chui vô liền.

 

đời ai dang dở muộn phiền,

đàn bà goá phụ t́nh duyên lỡ làng.

Em nào gặp cảnh trái ngang…

quơ tay xuống phố… đụng hàng Thầy tôi!

 

“Ruồi” nay như bắt được mồi,

bám liền theo sát đứng ngồi không yên.

nh́n Thầy giống hệt chó điên…

đàn Ông “ăn bánh trả tiền” mới Cool.

 

phải đâu chè chuối trên Chùa,

tưởng Free dở thói hốt lùa… đáng khinh.

cộng thêm cái máu yêu tinh

nổ banh xác pháo liều ḿnh xuất chiêu.

 

kiến thức chẳng có bao nhiêu?

“rung cây nhát khỉ” chơi liều vậy thôi.

tự ḿnh trát chấu bôi vôi,

như hề gánh xiếc dạt trôi tháng ngày.

 

đời Thầy nghĩ cũng thiệt hay!!!

Thầy nào cũng thế cũng vậy… khác chi!

tài ba lỗi lạc quái ǵ,

chỉ v́ mê gái mới ĺ mặt ra.

 

nơi đâu có bóng đàn bà,

là nơi đó có quỷ ma… như Thầy.

đảo điên trời đất cuồng xoay,

đểu, lừa, gạt gẫm đó đây… kiếm tiền.

 

mặt mày bóng láng chưng diện,

chơi xong tiềm cách rút liền… good bye.

thức khuya mới biết đêm dài,

đàn Ông như thế để lại tiếng dơ.

 

Làm sao nói hết bây giờ,

loại Thầy chẳng có ai “thờ” Thầy đâu.

tiếng đời để măi về sau,

đàn Ông tồi bại… đúng câu Thói Đời.

 

 

 

                    

 

HUY BẠCH
 Thơ Phiếm


 


 

Trang Thơ & Truyện: Huy Bạch                |                 www.ninh-hoa.com