Cầu Sắt Sng Dinh năm 2000 - Nguyễn Văn Thnh
Trang Thơ & Truyện: Huy Bạch                |                 www.ninh-hoa.com



 Đặng Huy Nhẫn
Bt hiệu: HUY BẠCH

  Sinh năm 1968.
Qu qun Nha Trang.

 

C thơ/văn đăng trn cc bo Rạng Đng, Phương Đng.



Hiện cư ngụ tại:
Orlando, Florida.

 

 

 

 

 

ĐOẢN KHC MƯA THU
Ty bt của Huy Bạch

...Ti lại nghĩ khc đi. Cố gắng dng tấm chn tnh v lng thnh của mnh mong sẽ cảm ha được cảm tnh của người ấy. Nhưng khng, ti đ sai lầm, bởi cảm tnh v tnh cảm của con người l hai vấn đề tri ngược nhau, tnh cảm lun cao qu v đẹp mi d trong hon cảnh no vẫn khng phai nhạt, cn cảm tnh chỉ l cảm xc đi khi đến vội vng v cũng tan nhanh như bọt biển. Sự cố chấp v ch kỷ của ti đ để lại nỗi đau dy v bao năm thng, tất cả đều trở nn v nghĩa, ngược lại cn đem đến những đau đớn su đậm hơn trong tm hồn. N như thc lũ trn ngập trong tim rồi lạc lng, bơ vơ giữa biển cả m bờ bến vẫn mi xa xăm phương no.

Buồn ơi! C ai hiểu được hồn ti lc ny, sao trống vắng, hoang tn v mệt mỏi. Lm sao hả người? Lm sao? Dừng lại c dễ lắm khng? Khi mỗi pht giy đều nhung nhớ nghĩ đến người, ti đ trở thnh chiếc bng bn người từ lc no, nhịp tim cũng đập theo từng cảm gic của người, mỗi lc vui, lc buồn v lc giận dỗi của người, ti bỗng dưng ha theo khc nhạc m người đang ht, phải chăng:

"Chiếc bng bn thềm chiếc bng bay,
Xa với tầm tay chiếc bng gầy."

Chiều nay cũng như bao chiều, ti vẫn ngồi đy nhớ người, nhn về pha chn trời m lng quặn đau. Ti ngơ ngc nhn l vng rơi, đu đ tiếng người vẫn văng vẳng bn tai, nỗi im lặng c đơn bao trm, ti m chiếc phone trong tay như m lấy người tnh, rồi đợi chờ, chờ đợi trong nỗi tuyệt vọng, đắng cay, ti lại tự nhủ "thi đi" để lại tiếp tục chờ. Ti ngước nhn những đm my ko về che phủ bầu trời quanh ti như bo hiệu một điều g chẳng tốt lnh, ti vẫn im lặng m suy nghĩ, hết xa lại gần để nhớ người khi những hạt mưa đầu tin nhỏ xuống ti vẫn khng hề hay biết. Tiếng mưa xo xạc ha lẫn tiếng du dương của gi như một khc nhạc buồn đang dần x tm hồn ti, từng giọt, từng giọt rơi thấm ướt cuộc tnh gầy. Ti nng niu chiếc phone ngắm nhn những con số quen thuộc m lng nặng trĩu, bng khung, chiếc phone vẫn ngủ say trong vng tay ấm p che chở của ti, n v tư, lạnh lng khng tiếc nuối d chỉ một lần reo ln để chia xẻ xoa dịu những vết thương trong lng, từng ngy tri qua n trở nn xa lạ hơn với ti v bỏ ti giữa bao dng suy nghĩ trn đầy thương nhớ.

Ti ci đầu như chấp nhận số phận mặc cho cơn mưa vẫn v tnh trt xuống mỗi lc một nặng hơn, ti min man đắm chm trong suy nghĩ tm về qu khứ những dấu yu đ phai mờ cn đọng lại trong k ức trải di như một tấm tranh m ngy no ti với người cng vẽ ln những kỷ niệm tuyệt vời. Thời gian vẫn tri, mưa vẫn rơi, ti thẫn thờ bước đi trong mn mưa với bao ngậm ngi, chua xt, những cơn mưa đầu ma lm tươi mt thm những thng ngy nng bức như bo hiệu một ma Thu đ đến. Bất chợt đu đ tiếng nhạc văng vẳng bn tai:

"Mỗi khi chiều xuống thầm ước mơ g.

Ngắm my lờ lững nghe lng thiếu chi...

Tnh đi mnh c bao nhiu?

D cho lẻ bng c liu.

Người ơi vẫn đợi những chiều."

Tiếng thở di no nề, ti tự hỏi với lng phải chăng ti vẫn chờ...

Huy Bạch

 

 

Trang Thơ & Truyện: Huy Bạch                |                 www.ninh-hoa.com