VĂN THƠ - VĂN NGHỆ
Trường Tiểu Học Tư Thục ĐỨC TRÍ


 
Thời Thơ Ấu  Lương Lệ Huyền Chiêu
Mối T́nh Của Anh Bùi An Lương Lệ Huyền Chiêu
Thực Đơn Giờ Ra Chơi Lương Lệ Huyền Chiêu
Nhà Sư và Con Hổ Lương Lệ Huyền Chiêu
Những Cô Tiên Lương Lệ Huyền Chiêu
Điều Bây Giờ Mới Nói Ra Lương Lệ Huyền Chiêu
Nghỉ Hè    Lương Lệ Huyền Chiêu
Qua Lối Cũ  Lương Lệ Huyền Chiêu
 Hôm Nay Tôi đi Học Đường Du Hào
"Quai Xánh Quai"   Minh Trí
Nhớ Về Thầy/Trường Cũ Nguyễn Văn Thành
Đêm Trung Thu Với Kỷ Niệm Tuổi Thơ Nguyễn Văn Thành
Giờ Pháp Văn Nguyễn Văn Thành
Giờ Công Dân Giáo Dục Nguyễn Văn Thành
Trái Cắc Ké Nguyễn Văn Thành
Buồn Vui Thời Thơ Ấu Nguyễn Văn Thành
Tôi, Học Tṛ Đức Trí Đường Ngọc Chi
Có Chí Th́ Nên Nguyễn Thị Tri 
Buồn Vui Thời Cắp Sách  Trần Thị Nghệ

Kính Dâng Thầy   

Trần Thị Nghệ

Kỷ Niệm Ngày Giỗ của Thầy Ngô Văn Cử

Lữ Thanh Cư

Nhớ Thầy 

Nguyễn Thị Thi

Nhớ Thầy Phạm Văn Thưởng 

Nguyễn Thị Thi

Hai Ông Thầy...Hai Ông Kẹ 

Phan Kiều Oanh

Người Thầy Của Tôi 

Trần Đ́nh Nguyên Soái

   
   
   

 

HAI ÔNG THẦY…HAI ÔNG KẸ.

Phan Kiều Oanh

 

 

Thời ấu thơ, khoảng 5, 6 tuổi ở quê tôi Xóm Rượu, con Bé sợ nhất hai ông thầy.

 

Thứ nhứt là thầy Thưởng dạy lớp đồng ấu ở trường Đức trí nằm đối diện xeo xéo ngay cạnh nhà nó, trên đầu dốc con đường luồng đi vô Miếu Bà để vào đồng trong...Thầy Thưởng là người thầy đầu tiên khai tâm mở trí cho con Bé, nó sợ thầy khủng khiếp luôn, bởi v́ trước khi “nhập môn” nó đă được ông anh và mấy thằng em con cô Năm, cô Sáu hù dọa.  Coi chừng đó nghen Bé thầy dữ lắm đó, đứa nào làm biếng, trốn học sẽ bị Thầy cho mấy đứa học tṛ lớn đem rọ heo tới nhà bắt nhốt và cho ăn cám heo, không cho ăn cơm…đứa nào ngu, học dỡ bị thầy đánh đ̣n và bắt quỳ sơ mít, liệu hồn đó…c̣n nữa đứa nào làm dơ vở sách th́ bị khẽ tay.

 

Phải công nhận Thầy dữ thiệt t́nh đó nghen, trên tay Thầy lúc nào cũng cầm cây thước kẻ thật to, thấy là con Bé đă phát run…

(Khác với nhà văn Thanh Tịnh viết: Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh, mẹ tôi âu yếm dẫn tôi đi trên con đường làng dài và hẹp Con đường này tôi đă đi lại lắm lần. Nhưng lần này tự nhiên thấy lạ…Bởi v́ hôm nay tôi đi học…)

 

C̣n con Bé th́:

 

Buổi sáng hôm đó, bà nội kéo nó đi lên con dốc trước nhà, con dốc này, nó chạy đi chạy lại hằng ngày, nơi có quán bánh xèo bà Chói. Con Bé vừa niú kéo, cố đi thật chậm vừa khóc tỉ tê, con không muốn đi học đâu. Bà nội, con sợ Thầy Thưởng lắm.

Bà nội vừa đi vừa dỗ dành, đừng sợ có Bà nội, con biết nghe lời chịu học hành, thầy không đánh đ̣n đâu.

 

thế chẳng đặng đừng con Bé đành phải gặp thầy, cứ cuối mặt không dám nh́n. Nó nghĩ con nít sợ ông kẹ, nhưng nó thấy ông kẹ không đáng sợ bằng Thầy Thưởng.

 

Suốt mấy tháng học ở trường nó chưa bao giờ nh́n được rơ mặt Thầy. Mỗi khi Thầy dừng chân bên cạnh bàn để xem con Bé đồ chữ, th́ trái tim nó đập th́nh thịch, một khoảng không gian nặng nề, đe dọa bao trùm chung quanh nó, h́nh như sắp sửa có ” khủng bố” xảy ra.  Mà lạ thiệt 10 lần như một, nó đều bị ăn thước kẻ không v́” đồ” chữ xấu, th́ cũng v́ ở dơ, cuốn vở cứ bị cong…dính mực tùm lum...

 

Bước đầu “khai tâm mở trí” bằng 24 chữ cái, một tṛ lớn hơn được thầy chỉ định tập cho con Bé đọc : A, Ă, Â, I, U, Ư, O, Ô, Ơ…. Rồi th́ tập đồ chữ, thầy viết mấy chữ cái

Trên đầu mỗi ḍng, học tṛ đồ theo lúc đầu th́ bằng bút ch́, sau th́ bằng bút mực

Con Bé nhớ lại những buổi học đánh vần ngược, vần xuôi thật gian nan và khó vô cùng. Tụi nhỏ sau này học ráp vần nhẹ nhàng và dễ hơn nhiều so với lúc bấy giờ.

Suốt ngày nó cứ ra ră đánh vần câu ( con quạ đen…).

 Xê... o... co... o... anh... nờ... on. là “con”

 Qu... u... a. qua là qua nặng “ quạ”

 Đê... e...  đe. anh nờ en là “đen ”.

 

Đó là những câu đánh vần dễ nhất, càng lâu vần càng khó, những chữ như : khoan khoái, thoang thoáng, khắc khoải, ngoằn ngoèo…nghệch ngoặc...quả thật tiếng Việt viết và phát âm theo xưa khó vô cùng và khổ nạn cho đám con nít vừa lười vừa sợ Thầy như con Bé.

 

Trong trường Đức Trí c̣n có Thầy Đồng, dạy mấy tṛ lớp lớn cũng dữ và nghiêm khắc lắm, nhưng không bằng Thầy Thưởng, con Bé chỉ học có một năm vỡ ḷng thôi, hồi đó gọi là lớp năm nhỏ.

Sau đó th́ được vào lớp năm lớn ở trường Pháp việt bên Vĩnh Phú, chỉ học mấy tháng th́ theo ba má vào Nha Trang, nên những kỷ niệm xưa về trường Pháp việt không nhớ nhiều so với trường Đức trí ở cạnh nhà, sau giờ tan học ăn uống xong bọn con nít đều rũ nhau ra sân trường chơi đùa thỏa thích, rồi lại kéo nhau ra g̣ Lăng…chơi u mọi…chơi bịt mắt bắt dê…nhảy dây...

 

Bọn con trai th́ chơi thảy nắp ken, chơi bắn bi, chơi tập lính đánh giặc., Tới đây th́ con Bé không bao giờ quên một kỷ niệm trẻ con.

 

trong nhà, ngoài ông anh có tên cúng cơm là Cu lớn (để phân biệt với thằng Cu nhỏ con của cô Sáu) th́ c̣n có anh em thằng Thể, thằng Hưng, con cô Năm, cùng lứa tuổi hoặc chỉ lớn hơn nhau 1, 2 tuổi, nên thường chơi chung với nhau, không phân biệt lớn nhỏ vai vế ǵ hết cứ gọi mày, tao, sau này lớn hơn một chút mới đổi cách xưng hô anh, chị đàng hoàng....

 

Con Bé, thằng Hưng, thằng Cu nhỏ, cùng tuổi con gà nên cũng hạp tính.  Tụi con trai chơi tṛ chơi ǵ con Bé cũng tham gia hết ḿnh. Nó là con gái nên chỉ được chơi ké thôi, chia phe đánh nhau th́ con Bé là quân dự bị, bên nào yếu th́ nó được bổ sung vào…

 

Thằng Hưng không biết t́m đâu ra môt cây súng gỗ nó tước mấy bẹ chuối khô làm sợi dây đeo súng, trông rất là “oai và bảnh“ quá trời, nhất là khi nó, đứng thẳng, bước đều, một hai. một hai…. và cất tiếng ca :

 - “ Cờ tam giác lúc lắc đi đàng trước, súng cạc tông ba ti dết đi đàng sau…. ”

Con Bé ngưỡng mộ vô cùng, chạy theo năn nỉ, Hưng ơi ! mày cho tao mượn đeo một chút đi.

- À ! Không được mày là con gái đâu biết đánh giặc, súng này của tao tự làm đó có oai chưa? Khi khác tao làm cho mày một cây súng bằng bẹ chuối.

Tao hổng có thèm đeo súng chuối đâu…!... !

Cho tao mượn đeo một chút thôi, con Bé năn nỉ tiếp.

 

Thằng Hưng hét to tao nói không được là không được, con Bé im lặng không nói ǵ nữa, thằng Hưng đắc ư mất cảnh giác, con Bé giựt cây súng gỗ trên tay thằng Hưng và chạy biến vào đường luồng. Thằng Hưng chạy theo và hét lên trả lại tao Bé, nhưng con nhỏ đă trốn mất tiêu…nó hậm hực một lát rồi vào nhà. Con Bé lúc đó ḷ ḍ sau bụi chuối nhà bác Hai Sầu bán bánh ḅ (má của anh Phày) đi ra mân mê cây súng…

 

Từ đâu thằng Cu Nhỏ chạy đến nói : Bé đi theo tao chặt trảy làm ông thụt, mau lên. Con Bé vội chạy theo liền. Măi mê phụ giúp cu nhỏ t́m trảy, con Bé quên bẵng khẩu súng của thằng Hưng, vừa về tới đầu dốc đă thấy” chủ nhân” cây súng gỗ đứng chờ sẵn tự bao giờ.

- Cây súng cuả tao đâu? Con Bé ngẫn ngơ, suốt cả buổi trưa len lỏi, từ chỗ này đến chỗ khác vào tận đồng trong nó quên hẵn cây súng. không biết, để ở chỗ nào?

- Con Bé ngập ngừng nói…tao làm mất... rồi...

- Mày làm mất cây súng cuả tao rồi hả? Không biết, tao mắc thền, mày phải thền lại cho tao, thằng Hưng vừa la vừa dậm chân. Con Bé biết lỗi của ḿnh nên nín khe không dám nói ǵ hết..., con Bé đưa cái ông thụt thằng cu nhỏ mới làm và nói tao thền mày cái ông thụt này nghen….

Cu Hưng lắc đầu rồi, từ từ ngồi xuống đất, hai chân dang ra, bắt đầu giỡ “tuyệt chiêu... kỳ đất... ” hai chân chà lia liạ trên đất, đồng thời tung “tuyệt chiêu thứ hai : khóc “Cu Hưng nổi tiếng là “ ma mũi”, đụng một chút là khóc.  Chiêu kỳ đất con Bé bằng thằng Hưng nhưng chiêu ma mũi khóc nhè thằng Hưng “thâm hậu” hơn đành nhường cho nó (không biết cậu Hưng có c̣n nhớ?  Hay đă quên rồi…đừng giận con Bé nhen..).

 

Con Bé sợ tái mặt không biết tính thế nào th́ đột nhiên có” kỳ tích” xuất hiện. Bọn con nít rối rít kêu la và chạy tứ tán không c̣n đứa nào, thằng Hưng cũng co gị chạy mất biến.

C̣n lại một ḿnh, con Bé rụng rời tay chân, nó sợ quá không biết trốn nơi nào cho an toàn đây? chạy không kịp nữa rồi, nó liều ḿnh núp dưới hàng rào dâm bụt trước nhà chị Thung, hai mắt nhắm riết lại, nó nghĩ ḿnh không thấy “ổng” th́ “ổng “ cũng đâu thấy ḿnh...  Tiếng chuông “kính coong, kính coong... ” từ xa vọng lại, báo hiệu có” cao nhân” xuất hiện.

 

Xin thưa với các bạn đó là ông Thầy thứ hai mà con Bé sợ nhứt.

 

Thầy này không dính dáng ǵ đến trường lớp, học tṛ, nhưng con Bé sợ hơn Thầy Thưởng. Dù ǵ th́ ngày nào nó đều gặp mặt Thầy Thưởng, tuy không dám nh́n tận mặt, nhưng nó vẫn ở trong phạm vi Thầy dạy dỗ…thưởng phạt... Tuy sợ Thầy nhưng trong ḷng nó lúc nào cũng kính trọng Thầy.

 

Nó thường nghe Ông Nội nói “Nhất tự vi sư bán tự vi sư”, bởi vậy nó rất bất măn những đứa nào gọi tên Thầy mà thiếu tôn kính. ” Ê ! mày không được gọi tên Thầy tao, mày phải gọi là “ông thầy của con Bé nghe chưa?....

C̣n ông Thầy này nghe tên là bọn con nít sợ đến “són” trong quần.

 

Xin thưa đó là Thầy Hà ở Xóm mới, là Thầy thuốc chuyên khám và trị bịnh bằng lối Tây y.  Thầy Hà nổi tiếng khắp quận Ninh Ḥa, từ phố chợ đến những vùng quê hẻo lánh, từ người lớn đến con nít đều biết tiếng Thầy. Bọn con nít vừa sợ vừa hâm mộ Thầy, mỗi khi ra đường Thầy thường cưỡi chiếc xe đạp chạy bon bon thỉnh thoảng lại bấm chuông kính coong…kính coong …tụi con trai mê chiếc xe đạp quá cỡ. (thời đó nhà giàu mới có xe đạp... ).

 

Khác với lối trị bịnh cuả Đông y, bắt mạch cho toa, rồi hốt thuốc và sắc thuốc uống…Thầy Hà th́ khác hẳn, con Bé chưa thấy mặt Thầy, nhưng nó nghe tiếng tăm của Thầy qua thằng Thể mà sợ điếng hồn.

Thằng Thể nói :

- Có một bữa lên Xóm mới chơi, tao ŕnh thấy Thầy Hà khám bịnh, tụi mày biết không, ổng bắt người ta vén áo lên rồi lấy một ống nghe ịn vô lưng, vô ngực bắt thở mạnh, hít vô thở ra, rồi ổng biểu nằm xuống giường lấy một tay đè lên bụng, rồi dùng hai ngón bên tay kia gơ b́nh bịch trên bụng rồi lại bắt ngồi dậy, thè lưỡi ra, ổng lấy một cây gỗ đè mạnh lên lưỡi rồi bắt đánh vần a…a…a…

 

Dễ sợ lắm, chưa hết đâu thằng Thể nói tiếp :

- Tụi mày biết sau đó thế nào không? để tao nói cho mà nghe, sau đó ổng banh mắt của người ta ra rồi lấy cây đèn pin soi vô mắt họ, hết con mắt này đến con mắt kia. Rồi sao nữa hả? con Bé hỏi.

- Để từ từ tao kể…Ổng lấy một cái ống nhỏ bằng gỗ giống như cái phểu đút vào lỗ tai rồi ổng nh́n cái ǵ trong đó không biết…

Chưa hết đâu, tiếp theo ổng lấy một cái búa gơ lên đầu gối làm cho người ta giật ḿnh chắc chắn là đau lắm... xong rồi ổng lấy một sợi dây cao su thật bự cột cánh tay rồi dùng một ống chích có gắn cây kim thiệt to chích vào tay của người bị bịnh, tụi mày thấy ông Thầy dễ sợ chưa? Tao c̣n nghe mấy đứa bạn nói có khi ổng trói người ta lại rút máu đầy ống “xylanh”, nói là để thử có bị vi trùng không…

 

Nghe kể đến đó là con Bé sợ tái mặt không dám bịnh đâu, nếu có bịnh cũng không bao giờ để Thầy Hà chữa trị đâu... thà chết sướng hơn. Người ta bịnh mệt thí mồ, mà c̣n bị đày đọa nào là bị kéo lươĩ bắt đánh vần...  a a,,, rồi bị vạch mắt, kéo tai, bị búa gơ đầu gối…dễ sợ quá…từ nay phải tránh xa... nếu không bị ông Thầy bắt được th́ tiêu đời luôn, con Bé sợ nhất là bị chích kim tiêm thuốc.

 

Sau này khôn lớn hơn v́ ở Nha Trang nên không c̣n sợ thầy Hà như trước, nhưng cũng không dám gặp, nghe thầy ở đầu ngơ là con Bé trốn chạy cuối ngơ... Nó từng theo chị Hai đến nhà Thầy chơi, (những lúc không có thầy ở nhà) nhà thầy thật đẹp có lẽ đẹp nhất Xóm Mới, nhà xây theo lối Tây.  Đó là một “biệt thự” thật đẹp rộng lớn, có hồ sen, cây cao bóng mát, thật ”lăng mạn”.

 

Thầy có một người con gái (... ?... ) và nhiều con trai, đặc biệt thầy đặt tên con trai đều là tên của những loài chim đẹp :... Oanh, Yến Loan, Phượng, Đại Bàng. Trong đó th́ hai anh Trần như Loan và Trần như Đại Bàng, sau này con Bé quen biết nhiều.

 

Trước 75 gia đ́nh anh Loan có ở chung một nhà với gia đ́nh con Bé ở Nha Trang, anh Loan làm bên Quân y viện Nguyễn Huệ.  Sau 75 th́ gia đ́nh dời vào Cam Ranh, nhưng vẫn thường xuyên liên lạc.  C̣n anh Đại Bàng sau 75 thuê nhà ở đường Ngô Sĩ Liên (trước kia là đường Trần Cao Vân) sau nhà con Bé đi bộ vài bước chân là tới... nhà anh Bàng…

 

Nửa thế kỷ qua đi, hai Thầy đă ra người “thiên cỗ”, c̣n lại thế hệ “măng non” thủa ấy nay đă thành “tre già” cũng sắp sửa ra đi... Thật xúc động vô bờ với nỗi nhớ Tuổi thơ, những dấu ấn suốt đời không phai lạt....

 

 … Những người muôn năm cũ, hồn ở đâu bây giờ... (trích trong bài thơ Ông Đồ của Vũ đ́nh Liên).

 

PHAN KIỀU OANH

Tháng Ba /2009

 

 

trở về Vườn Hoa Văn Học Nghệ Thuật


 


 

Ḍng thơ viết kính nhớ Thầy,

Nhân ngày cúng giỗ vừa đầy bốn năm !

                         

Mỗi năm lại đến ngày giỗ kỵ

Thầy khai tâm mở trí đời tôi

Thuở lên năm tuổi xa rồi,

Đến trường học tập những lời dạy khuyên.

 

Đất nước đă triền miên khói lửa

Bao nhiêu năm lần lữa ngày qua

Bây giờ Thầy ở cơi xa,

Ḷng tṛ cảm thấy xót xa vô bờ.

 

Với h́nh bóng không mờ trong trí

Lời Thầy khuyên '' Có chí th́ nên ''

Dày công luyện tập lâu bền,

Công thành danh toại vang tên xứ người.

 

Vào giờ học đếm mười con số

Mẫu chữ nguyên thuộc nhớ nằm ḷng

Người Thầy Phạm Thưởng thong dong,

Đi đi lại lại trong ḷng lắng lo.

 

H́nh ảnh ấy lũ tṛ c̣n nhớ

Kỷ niệm đầu sao chớ nào quên

Thầy cầm cây thước nhịp êm,

Như lời nhắc nhở tṛ nên chăm làm.

 

Ai từng học vị Thầy khả kính

Đều nhớ rằng tâm tính quí yêu

Bậc Thầy nay đă tiêu diêu,

Về nơi tiên cảnh đ́u hiu tháng ngày.

 

Từ những buổi miệt mài nét chữ

A  b  c  từ ngữ  i  tờ

Học thông nói thạo bây giờ,

Ghi ơn Thầy dạy bến bờ nào so!

 

Công Cha Mẹ thước đo trời biển

Nghĩa Thầy tṛ vĩnh viễn không phai

Làm con hiếu thảo hai vai,

Phận tṛ ghi nhớ không sai lời nguyền!

 

Rất trân quí lời khuyên vàng ngọc

Của Mẹ Cha tṛ học từ Thầy

Đưa vào cuộc sống ở đây,

Nên danh nên phận đắp xây đời ḿnh.

 

Mong đất nước yên b́nh dân chủ

Tṛ về thăm quê cũ trường xưa

Từ ngày ấy một lần chưa,

Viếng Thầy thăm bạn như mưa trong ḷng.

 

Nơi viễn xứ ngày trông mong đợi

Có ngày về vời vợi chim bay

Hành tŕnh ngàn dặm rủi may,

Hướng về cố quốc ḷng say đắm nh́n.

 

Trường Đức Trí, niềm tin hy vọng

Biết bao tṛ kỳ vọng xuất thân

Mái trường ví tựa ân nhân,

Tha Hương đất khách ghi ân nhớ ḷng!

 

Thắm thoát đă bốn ḍng niên lịch

Thời gian dài tĩnh mịch trôi qua

Hôm nay ngày giỗ Thầy ta,

Tṛ xin thắp nén hương ca cơi ḷng.

 

Nén hương tỏa sáng ṿm trời tối

Sáng cả tâm tư lối đường về

Nguyện cầu Thầy được song bề,

Siêu thăng tiên giới, vĩnh hằng thong dong!

 

Ḍng thơ viết cầu mong kính gởi

Đến bậc Thầy cùng với gia đ́nh

Chúc lời vĩnh phước ân t́nh,

Thầy về lạc cảnh an b́nh thảnh thơi!

 

 

 

TT TH

CA  DEC. 30/2007

 

 

trở về Vườn Hoa Văn Học Nghệ Thuật

 

 

 



 


Viết để tưởng nhớ Thầy Ngô Văn Cử

nhân ngày Cúng Giỗ  5 - 9 - 2007

 

                         

Hằng năm nhớ đến tựu trường,

Ngày năm tháng chín nén hương nguyện cầu

Cúng người Thầy cũ từ lâu

Khai tâm mở trí dẫn đầu đàn con.

 

Đàn con chíu chit tí hon,

Được Thầy chỉ dạy khi c̣n ấu thơ

Bao nhiêu chữ cái i tờ

Học thông nói thạo cũng nhờ công ơn.

 

Vị Thầy sáng suốt nào hơn,

Tấm gương soi rọi t́nh chơn thật ḷng

Biết bao hứa hẹn ước mong

Tuổi thơ như ánh trời hồng ban mai.

 

Đếm từ con số một hai,

Dắt đi từng bước không sai đến mười

Tiếng tăm vang đến người người

Học tṛ tiến bộ, Thầy cười ngợi ca.

 

Vị Thầy kính trọng như Cha,

Thầy là Hiệu Trưởng thật là xứng danh

Biết bao thế hệ đàn Anh

Trong ḷng vẫn nhớ thanh danh quí Thầy.

 

Bây giờ tṛ đă lạc bầy,

Sống nơi đất khách ơn Thầy khắc sâu

Xa quê nhờ cánh bồ câu

Mang thư trĩu nặng một bầu t́nh thương.

 

T́nh thương phủ khắp quê hương,

Khóc Thầy chin suối tṛ thương trăm bề

Mong sao có được ngày về

Thăm Thầy trường cũ bạn bè năm xưa.

 

Ảnh h́nh để chỏm lưa thưa,

Bây giờ nh́n lại như chưa một lần

Tay cầm tấm ảnh tần ngần

Ḍng thơ tṛ viết tỏ vần kính yêu.

 

T́nh đời trôi dạt trớ trêu,

Thăng trầm bao nỗi rong rêu phủ mờ

Phận may duyên mắn không ngờ

Ninh ḥa dot Web đợi chờ t́nh thương.

 

Hướng về chốn cũ quê hương,

Cầu Dinh sông Cái vấn vương t́nh người

Tṛ về thăm lại phố phường

Thăm ngôi trường cũ con đường thân quen.

 

Thăm Thầy h́nh ảnh khó quên,

Tuy trong tưởng tượng nói lên tâm t́nh

Của người tṛ cũ chân t́nh

Luôn luôn ghi nhớ ân t́nh vô song.

 

Nén hương thắp sáng cơi ḷng,

Kính dâng Thầy Cử thong dong vĩnh hằng!

Nhớ Thầy cứ đến mỗi năm

Tựu trường trở lại lời thăm kính Thầy.

 

 

Thi Thi

( Tha Hương )

 

trở về Vườn Hoa Văn Học Nghệ Thuật

 

 

 

 

QUA LỐI CŨ

 

 

Chiều nay về lại xóm tôi

Con đường đất ngày nào bây giờ trải nhựa

Hai bên lề đường lô xô nhà cửa

Người đông, xóm nghèo chật chội hơn xưa

Tôi đă đi trên đường ngày nắng ngày mưa

Tôi đă thuộc từng ngôi nhà nhỏ

Trường Đức Trí vẫn ê a tiếng trẻ

Cây phượng già đứng rủ rỉ trong sân

Sân trường ngày xưa đă biết bao lần

Tôi đă dùng que vẽ trên nền đất

Những h́nh vuông h́nh tṛn mộng mị

C̣ chân tôi nhảy quanh co

Lạc vào xứ của niềm vui thơ dại

Trời tháng giêng vẫn c̣n xanh măi

Sao hồn tôi như chiếc lá vàng phai

Qua xóm cũ trên con đường cũ

Bỗng nghe ḷng dậy sóng lao xao.

 

 

Ninh Ḥa, tháng giêng 2006

Cựu học sinh Đức Trí
Lương L Huyền Chiêu

 

 

trở về Vườn Hoa Văn Học Nghệ Thuật

 

 

 

 

K Ỷ  N I Ệ M  N G À Y  G I Ỗ   C Ủ A   T H Ầ Y  N G Ô  V Ă C
L Thanh Cư

 

Nhận được thư Hiệp (con của Thầy Ngô văn Cử) gửi sang ḷng tôi buồn vô hạn, không ngờ lần vượt biên này của tôi lại là lần vĩnh viễn xa Thầy.

 

Tôi chỉ mong một ngày nào đó đất nước b́nh yên tôi sẽ về thăm lại Thầy xưa, bạn cũ, kể lại cho nhau nghe bao nổi đắng cay, buồn vui của người xa quê hương, thế mà....

Thầy đă ra đi, đă để lại biết bao thương tiếc trong tôi...

 

Thầy không được nghe những ǵ tôi đă học được ở xứ người. Những lời giảng dạy của Thầy vẫn c̣n văng vẳng đâu đây làm tôi hồi tưởng lại thời vô tư của tuổi thơ. Làm sao tôi có thể quên được Thầy, một người cha tận tụy cho bầy trẻ. Những bài toán thật khó, được treo giải thưởng làm học sinh hăng lên, ai cũng muốn đạt được kết quả. Thầy mong đợi và cũng chính là niềm hănh diện của Thầy khi trường luôn dẫn đầu trong những kỳ thi vào Đệ Thất và cũng v́ thế trường của Thầy ngày càng đông học sinh hơn.

 

Sau này phải học xa nhưng với căn bản đă được Thầy dẫn dắt tôi đă dùng nó cho bản thân ḿnh và bây giờ cho các con, thành quả không phải nhỏ. Ơn Thầy, tôi không bao giờ quên được.

 

Đây là bài thơ tôi viết trong ngày giỗ Thầy.

 

Hôm nay ngày giỗ Thầy,

Tấm t́nh người xa quê.

Xin nén nhang thắp vội,

Ḷng chi xiết ngậm ngùi .

 

Ôi Thầy yêu quí ơi,

Ba thước đất bùi ngùi  !

Khôn nguôi ḷng con trẻ,

Mười lăm năm có lẽ.

Không thấy bóng dáng Thầy,

Con bây giờ ở đây.

Ḷng vẫn gởi bên ấy...

 

Thầy ơi, Thầy có thấy ?

Trời hôm nay mưa nhiều !

Những cây lá đ́u hiu !

Như se chung nỗi nhớ

Kỷ niệm nào chợt mở

Như một thoáng mong manh

Ngắn ngủi kiếp phù vân

Tha hương đời trôi nổi

 

Lời  thơ con viết vội,

Không diễn hết ư lời.

Thầy nhắm mắt thảnh thơi

Siêu thăng Miền Tiên giới...

 

Hoc tṛ cũ của Thầy

Lữ  Thanh  Cư

 

 

Tái Bút: Môt lần nữa  cám ơn các ban đă thành lập website www.Ninh-Hoa.com. Cũng nhờ đó, tôi mới có dịp  gặp lại tất cả những đồng hương thân yêu của ḿnh và được biết nhiều điều hay lạ. 

            Xin chào tất cả những bạn học trong cùng thời gian với tôi ở trường Đức Trí cũng như trong những trường mà tôi đă học.

 

          Xin chào tất cả các thân hữu của Ninh-Ḥa, quê hương tôi.

 

Thân  mến,

L Thanh Cư


 

trở về Vườn Hoa Văn Học Nghệ Thuật

 


 


trở về Ninh-Hoa Dot Com
1