trang nhà www.ninh-hoa.com   |  trang thơ và truyện của Đào Thị Phương Anh



Đào Thị Phương Anh


  Cựu học sinh:

 * Trung học Bán Công
     Niên khóa 1966-1970
 * Trung học Ninh Ḥa,
      (Trần B́nh Trọng)
     Niên khóa 1970-1972

 Hiện cư ngụ tại Hoa Kỳ.

 



Truyện/Tùy Bút

 


Những Ḍng Tâm Sự
   Ngắn
  
Ninh Ḥa và D́ Tôi
                       

 

 


T

Tưởng Mất Mà C̣n

 

 

 

 


 

      

N I N H   H ̉ A    V À   D ̀   T Ô I
Đào Thị Phương Anh


D́ tôi !

Mỗi người trong chúng ta ai cũng có những kỷ niệm nói hay viết về cha mẹ, người đă sinh thành và nuôi nấng cho ḿnh lớn khôn, nhưng riêng tôi lại viết về d́? Người đă thay thế cha mẹ, nuôi tôi từ lúc tôi 5 tuổi, những kỷ niệm giữa tôi và d́, từ lâu tôi đă ấp ủ trong ḷng, đột nhiên qua những lần nói chuyện và e-mail với các bạn học tôi ở Ninh Ḥa, bạn tôi đă nhắc lại h́nh bóng d́ tôi. Niềm xúc động này cũng chính là sự thúc đẩy tôi viết được bài "Ninh Ḥa và D́ Tôi".

  

Ngày tôi và gia đ́nh vượt biên đến trại tỵ nạn Thái Lan (Thailand) 1979, vài tuần sau tôi đi lang thang ra chợ với số tiền nhỏ được trợ cấp trong trại. Nhớ về D́ tôi ở Ninh Ḥa, tôi mua vài món quà nhỏ gởi về cho D́. Thùng quà đầu tiên tôi gởi không người nhận, tôi ngạc nhiên và thắc mắc vội viết thư về cho cha mẹ tôi ở Đà Nẵng để hỏi thăm tin D́, th́ được tin D́ tôi đă qua đời. Ḷng tôi như lịm chết, hai tay tôi ôm vào mặt khóc, chỉ biết khóc và khóc. Thương tiếc người D́ kính mến của tôi, đă săn sóc, ch́u chuộng và nuôi tôi khôn lớn nay không c̣n nữa. Tôi chưa trả hiếu cho D́ tôi một ngày, th́ D́ tôi lại bỏ tôi ra đi vĩnh viễn. Cái đau buồn này cứ theo tôi măi mỗi khi tôi ngồi một ḿnh trống vắng.

H́nh ảnh D́ tôi cứ hiện ra trước mặt tôi, những kỷ niệm êm đềm của hai D́ cháu, nhẹ nhàng lôi kéo tôi về quá khứ. Nhớ buổi sáng bà đứng ủi áo dài trắng cho tôi đi học, buổi chiều hai D́ cháu ngồi ăn cơm với nhau, nhớ buổi tối bà xay sinh tố cho tôi uống trước khi đi ngủ. D́ tôi thương tôi và ch́u tôi quá. Tôi chuyên làm nũng với bà, bà biết vậy, v́ tôi là cháu nhưng con nuôi cưng của bà, tôi chưa bị đ̣n lần nào. Mỗi khi bà la tôi xong là tôi lẩy ngay, rồi nhịn đói, bà nh́n tôi cườ́ năn nỉ: "Ăn cơm đi D́ thương !".

Cuộc sống của tôi bây giờ đă ảnh hưởng một phần nào đến đời sống thơ ấu của tôi khi ở với D́. Khi xưa căn nhà của D́ ở trước trường Đức Linh rộng thênh thang, chỉ có tôi và D́. Hai D́ cháu sống thật im ĺm và êm ả theo ngày tháng, mỗi ngày tôi đi học, D́ ngồ́ nhà quấn thuốc lá, mỗi tối chuyện tṛ xong tôi vào pḥng ngủ. Hiện tại tôi và các con tôi cũng vậy, con gái đầu ḷng của tôi, năm cháu 27 tuổi, cháu xin dọn ra riêng là tôi khóc, cháu an ủi bằng cách nói cho tôi vui ḷng "Me biết không ? Con giống me, con tự lập ". Con gái thứ nh́ tôi năm này 23 tuổi chỉ biết chiên chả trứng và luộc rau mà thôi. Chuyện ǵ tôi cũng muốn lo cho các cháu hết, như vậy tôi mới thấy D́ tôi đă để lại cho tôi một món quà quư giá mà tôi đă nhận lănh nơi bà là cưng ch́u các con tôi giống như xưa bà đă làm cưng ch́u tôi như vậy. Buổi chiều nào đi làm về tôi cũng quây quần bên các con, khi mở cửa vào nhà là tôi gọi cho các con biết "Me về rồi nè", tiếng con gái út của tôi trên lầu vọng xuống "Me ơi ! con biết rồi".

Các con tôi khôn lớn trong sự nuôi nấng và dạy dỗ của tôi, tôi làm việc nhiều để lo cho các con ăn học. H́nh d́ trong văn pḥng tôi, mỗi ngày tôi nh́n h́nh bà lại thêm tinh thần cho tôi làm việc. D́ tôi sống lẻ loi, không chồng. Sự chịu đựng, đạo đức và niềm tự tin của bà đă để lại cho tôi bây giờ, và có lẽ cũng là hành trang về sau cho tôi vậy. Nét mặt d́ tôi dịu dàng, gương mặt thân yêu ngày xưa đó, bức h́nh bà trên bàn đối diện với tôi, h́nh như bà nh́n tôi và hiểu được tôi đang thương nhớ về bà. Tay tôi cầm viết đang viết, trong cái yên lặng về đêm; cây viết, và tiếng di động của tay trên tờ giấy trắng là vỏn vẹn tiếng động duy nhất của căn nhà này về khuya.

Đời sống của tôi tạm ổn định, hai đứa con gái tôi học xong ra trường và đi làm, đứa con trai tôi 20 tuổi đang học năm thứ ba đại học, con gái út hai năm nữa mới xong high school. Tôi ước ǵ có d́ tôi bên cạnh để tôi chở bà đi shopping, sắm sửa quần áo, nữ trang và tha hồ diện cho bà. Sự nuối tiếc d́ tôi mất đi, cứ làm ḷng tôi vương vấn.

Tôi học được cái nghề của d́ tôi làm mứt Tết, d́ tôi chỉ cho tôi làm mứt me gói giấy bóng đỏ, me ngâm với nước muối, tôi ngồi bốc vỏ và xâm cho ra hết chất chua, làm mứt quít, mứt dừa, d́ tôi chỉ tôi phải để lửa than riu riu, bỏ mứt trên chảo đường, và rất chịu khó kiên nhẫn khi làm mứt. Cứ mỗi độ Tết về là tôi nhớ về d́ tôi nhiều, khi ra chợ tôi thấy hàng mứt trưng bày đầy trong chợ. D́ tôi đă để lại cái tính nhẹ nhàng và nhỏ nhẹ của bà, thuở xưa mỗi khi d́ muốn răn dạy tôi điều ǵ, d́ gọi tôi lại ngồi cạnh bên bà, nói khẽ: "D́ muốn con làm như thế này, như thế nọ". Đă noi tấm gương bà, các con tôi, tôi cũng làm giống như bà, một khi tôi muốn các con học hành chăm chỉ và nghe lời, tôi nói nhẹ vớí các con tôi: "Me muốn các con ngoan, nghe lời me và học giỏi me thương !".

Mỗi lần đi dự lễ ra trường của các con tôi xong, buổi tối về nhà các con vào pḥng tôi, đưa chứng chỉ ra trường cho tôi cất và nói: "Me hay nói giỏi me thương, me ! Con đă giỏi xong rồi ", tôi âu yếm nh́n con và nhớ lại d́ tôi, giọt nước mắt cứ lăn tṛn trên g̣ má, tôi ôm con tôi và nhớ lại thuở nào d́ tôi cũng ôm tôi khi tôi thi đậu vào trường TH Trần B́nh Trọng, tôi thầm nói: "D́ ơi ! ngày đó c̣n nhớ măi trong con".

Bài viết về d́ tôi, tôi đă cố viết bao nhiêu lần mà vẫn không xong, mỗi khi tôi viết những đoạn kỷ niệm về bà là tôi khóc. Tôi đứng dậy đi ṿng ṿng trong pḥng khách, hầu như niềm cảm xúc này là sự tự nhiên trong mỗi một người khi mất đi người ḿnh yêu mến.

Bóng dáng d́ tôi trong bộ đồ, quần sa-ten trắng, áo bà ba, nụ cười hiền hậu của bà, đang lảng vảng chạy về trong trí nhớ tôi. Căn nhà ngày xưa đó, một thời tôi khôn lớn với sự thương yêu, lo lắng và cưng ch́u của bà, tôi sẽ nâng niu, quư mến và cất giữ những kỷ niệm này măi măi trong tiềm thức của tôi.

Tối nay tôi ngồi đây, đêm đă vào khuya, tôi đă viết xong bài về d́ tôi, nước mắt tôi nhè nhẹ rớt xuống trên tờ giấy trắng tôi đang viết, cho tôi thầm nói với d́ tôi rằng: "D́ có biết con cũng sống giống như d́ ngày xưa vậy !", d́ cho con cúi đầu ghi nhớ công ơn nuôi nấng và thương yêu của d́ dành cho con ngày xưa đó.

Tôi đứng dậy đi vào pḥng ngủ, h́nh bóng d́ tôi sẽ sống lại trong tôi suốt đêm nay. Có lẽ tôi sẽ trằn trọc, nhớ Ninh Ḥa, nhớ một thời thơ ấu, nhớ d́ tôi và tất cả kỷ niệm.

  

 

              :::: Đào Thị Phương Anh ::::
                                 
 15/10/2005