Trường
Đức Linh (ĐL) là một trong ba ngôi trường lớn nhất của quận Ninh
Ḥa. ( Bên cạnh trường Trần B́nh Trọng (TBT) và trường Bán Công
(BC)). Về qui mô, trường ĐL chỉ đứng sau trường TBT. Nhưng về
chuyện hs quậy phá, có lẽ trường ĐL đứng đầu. Những mẫu chuyện sau
đây sẽ nói lên điều đó.
Ngày
ấy, tuổi học tṛ chúng tôi không có nhiều thú vui như: Chat,
e-mail, game, ipod, đt … như học sinh (hs) bây giờ. Ngoài việc
thuê truyện (kiếm hiệp) đọc, thú vui duy nhất của hs Dục Mỹ chúng
tôi là đánh bi-da. Mà nổi tiếng nhất là quán bi-da VUI-VẺ (nằm ở
ngă ba quận). Đây là quán bi-da lớn nhất. Có gần 10 bàn. Khách
hàng đa số là hs. Những giờ nghỉ, chúng tôi đều xuống đó. Thậm chí
có những hôm say mê quá, chúng tôi cúp cua nghĩa là trốn học.
Xuống đó đánh độ. Độ chỉ là kẻ nào thua th́ phải trả tiền giờ. Cứ
thế tṛ chơi này như có ma lực, cuốn hút chúng tôi. Để có tiền
chơi, Chúng tôi liều mạng đến nỗi lấy tiền học phí “nộp” cho ông
chủ Vui Vẻ hết. Một tháng, hai tháng …năm tháng. Cả bọn chúng tôi
chưa đứa nào đóng học phí. Nhà trường đă gọi lên văn pḥng nhắc
nhở nhiều lần. Nhưng chúng tôi cứ hứa hẹn măi.
Sau 5 tháng không đóng học phí và sau khi đă nhắc nhở nhiều lần mà
vẫn thấy chúng tôi không đóng. Nhà trường có vẻ làm mạnh: gửi
thông báo về thẳng gia đ́nh của từng hs. Nếu để gia đ́nh biết được
th́ có nước chết – Sau nhiều đêm suy nghĩ, một hôm tôi họp các
chiến hữu lại gồm: Đốc, Hảo, Liễu, Sinh, Côn, Viễn, Sơn, Châu …
bàn kế hoạch: phá văn pḥng, đốt hồ sơ. Nhằm mục đích thủ tiêu
toàn bộ giấy tờ ( trong đó có hồ sơ đóng học phí ). Làm vậy, nhà
trường sẽ không biết em nào đă đóng và em nào chưa đóng..
Với đầu óc “non nớt” như vậy, tôi tưởng làm thế, nhà trường sẽ
không biết. Nhưng tôi và các bạn đă lầm – lầm lớn.
... Ngày hôm sau, cả trường nhốn nháo về tin một nhóm hs đột nhập
văn pḥng, phá các tủ, lấy đi toàn bộ hồ sơ – đem đốt hết.
Khỏi nói các bạn cũng biết. Cha Hiệu Trưởng và Thầy Tổng Giám Thị
tức giận đến chừng nào. Linh Mục Lạc ra lệnh điều tra và chẳng mấy
chốc đă t́m ra thủ phạm: Mấy thằng học tṛ Dục Mỹ - mà trong đó,
tôi là thằng cầm đầu.
Hôm cả bọn lên văn pḥng, chính cha Lạc đích thân hỏi:
-
Trong bọn bây đứa nào cầm đầu ?
- Thưa cha chính con. Tôi nói.
- Tại sao con làm vậy?
- ....................
- Con có biết con phạm một tội kỷ luật rất nặng không?
- ........................
- Có thể các con sẽ bị đuổi học?
- ........................
Sau đó là một màn đứng quay mặt vào tường, hai tay dơ cao - vút...vút
.... Tiếng roi mây quất vào mông chúng tôi. Đau như xé thịt. Tôi
ngất đi. Khi tỉnh lại, tôi thấy ḿnh ngồi trong lớp. Xung quanh
các bạn hỏi han ... Sau đó tôi được biết, các bạn tham gia vào kế
hoạch của tôi đều bị ăn đ̣n đầy đủ.
Sau vụ đốt hồ sơ văn pḥng, bọn hs Dục Mỹ chúng tôi bị liệt vào
danh sách đen.
Nhưng chỉ vài tháng sau, lại xảy ra một vụ khác, khiến cha Hiệu
Trưởng và các thầy cô phải điên đầu.
Số là ngày đó, bọn hs chúng tôi đều rất mê truyện Kiếm Hiệp -
Những quyển : Giang Hồ Quái Khách – Càn Long Du Giang Nam – La
Thông Tảo Bắc – Hán Sở Tranh Hùng ... Trụ Vương Đắc Kỷ ... Khiến
bọn trẻ chúng tôi say mê, chuyền tay nhau đọc, mỗi khi có dịp.
Tôi c̣n nhớ, ở Xóm Rượu Ninh Ḥa (bây giờ là thôn 3). Có một tiệm
cho thuê truyện. Hôm đó, chúng tôi lên kế hoạch : Giả bộ vào thuê,
rồi
“thủ”
mỗi đứa một vài cuốn....
Sau khi hỏi lung tung, giả bộ thuê, chúng tôi ra về, sau khi đă
“thủ” vài ba cuốn. Riêng tôi lận trong bụng tới hai cuốn.
Vừa ra khỏi tiệm khoảng 100 m, tôi thấy ông chủ tiệm đuổi theo (h́nh
như ông đă phát hiện mất một số cuốn truyện).
Sợ quá, chúng tôi chạy thục mạng. Lanh ư, tôi bảo các bạn chạy vào
chợ. Chợ buổi sáng đông người. Ông ta đuổi theo không kịp – mất
dấu – thoát nạn, cả bọn hả hê.
Hôm sau, đang ngồi trong lớp, bỗng thầy TGT dẫn một người đàn ông.
(đúng là ông chủ tiệm cho thuê truyện) đi từng lớp.
Tới lớp chúng tôi, sau khi trao đổi với thầy Phan Bom đang dạy
toán, thầy TGT nh́n xuống lớp :
-
Hôm qua có một số em tới nhà ông này thuê truyện. Ông ta nói: Sau
khi các em đi, đă phát hiện mất một số cuốn. Bây giờ ông ta đi t́m
những hs đó.
Chúng tôi ngồi im, người cứng đơ như pho tượng. Tôi lầm thầm khấn
vái : Ông ấy đừng nh́n thấy tôi, th́ bỗng nghe : Cậu này – Ông ta
chỉ vào tôi. Cậu này… cậu này nữa…Những chiến hữu của tôi đều bị
tóm gọn.
Sau đó là màn: tất cả bọn lên văn pḥng. Đích thân cha Lạc cầm roi
mây trừng trị …
Sau
trận đ̣n hôm đó, bọn chúng tôi có vẻ ngoan ngoăn, dễ dạy hơn. Lư
do : một phần v́ nhà trường tuyên bố, nếu vi phạm một lần nữa cả
bọn sẽ bị đuổi học, hai là sắp đến ngày thi lục cá nguyệt ( học kỳ
1 ) nên cả bọn chúng tôi đều lao vào học, bỏ lại sau lưng những
ngày tháng rong chơi, quậy phá …
Quậy như vậy, nhưng chúng tôi học rất khá. Nên cuối năm cả bọn đều
lên lớp hết.
Trường Đức Linh chỉ mở tới lớp 10 – Nên năm sau chúng tôi tản mác
bốn phương. Đứa vào Nha Trang, đứa ra Qui Nhơn, đứa vô Sài G̣n,
đứa lên Pleiku.
Tôi xa các bạn từ đó luôn …
Tôi lên Đà Lạt học .
Sau
này, tốt nghiệp Đại Học, là thầy giáo - đứng trên bục giảng, chứng
kiến những cảnh học tṛ trốn học, quậy phá, cắp đôi yêu nhau …tôi
không khỏi mỉm cười.
Ôi! h́nh ảnh của ḿnh gần 30 năm về trước. Đúng là:
nhất quỉ nh́ ma, thứ ba học tṛ...